Thần Điêu Hiệp Lữ - Bản tân tu (Mới nhất)
Hồi 2: Con Của Cố Nhân
Võ nương tử đang bối rối chưa biết làm sao, bỗng nghe tiếng gọi của phu quân thì vừa mừng vừa bực nghĩ bụng lão già điên khùng chẳng hiểu làm trò gì ở đâu mà mãi giờ này mới tới. Chỉ thấy Võ Tam Thông áo quần rách rưới, ngực đeo cái yếm dãi hồi nhỏ Hà Nguyên Quân từng mang, chạy tới hỏi:
– Nương tử, nàng có sao không?
Ngót mười năm nay, Võ nương tử chưa bao giờ thấy phu quân quan tâm đến mình như vậy, thì trong lòng cả mừng, nói:
– Thiếp ở đây này.
Võ Tam Thông ào tới, hai tay cắp hai vợ chồng Lục Lập Đỉnh lên, nói:
– Mau đi theo ta.
Lời chưa dứt, đã phóng đi liền. Võ nương tử và Kha Trấn Ác chạy theo sau.
Võ Tam Thông quẹo đông rẽ tây, chạy đi mấy dặm, hai người đến một cái hầm nấu rượu rất lớn. Cái nhà hầm này bỏ hoang đã lâu. Võ nương tử bước vào nhà hầm thấy Đôn Nhu, Tu Văn hai đứa con bình an, thì lập tức yên tâm, thở phào nhẹ nhõm. Trong hầm có một cái giường nhỏ, hình như có người sinh sống.
Huynh đệ Võ Tu Văn đang chơi trò xếp sỏi với Trình Anh và Lục Vô Song. Trình Anh và Lục Vô Song thấy hai vợ chồng Lục Lập Đỉnh như thế thì ôm lấy họ, vừa khóc vừa gọi.
Kha Trấn Ác nghe Lục Vô Song khóc gọi cha gọi mẹ, thì sực nhớ đến lời lẽ của Lý Mạc Sầu, vội kêu lên:
– Chao ôi, hỏng rồi, chúng ta đã dẫn quỷ vào nhà, mụ nữ ma đầu kia sẽ đến đây mất!
Võ nương tử nghe vậy thì hoảng sợ, hỏi:
– Tại sao?
Kha Trấn Ác nói:
– Mụ nữ ma đầu ấy muốn giết hại hai bé gái nhà họ Lục, nhưng mụ chưa biết chúng ta nấp ở đâu đó thôi…
Võ nương tử lập tức tỉnh ngộ, nói:
– Phải rồi, mụ ta cố ý không giết hai chúng ta, rồi bí mật bám theo.
Võ Tam Thông cả giận, nói:
– Con nữ quỷ Xích Luyện Xà này âm hồn không tan, để ta đấu với nó.
Rồi lão đứng chắn ngay cửa nhà hầm
Lục Lập Đỉnh bị vỡ đầu, nhưng còn chút việc riêng cần trăn trối, nên cố nhịn đau lấy sức, nói với Trình Anh:
– A Anh, hãy…lấy tấm khăn ở túi…túi ngực ra cho ta.
Trình Anh quệt nước mắt thò tay vào túi áo ngực của Lục Lập Đỉnh lấy ra một tấm khăn. Đó là tấm khăn tay bằng lụa trắng, bốn góc thêu bốn bông hoa hồng đỏ thắm, cạnh mỗi bông hoa thêu một chiếc lá xanh; lụa trắng đã ngả màu vàng nhưng màu hoa và lá thì vẫn tươi nguyên, trông y như hoa lá thật. Lục Lập Đỉnh nói:
– A Anh, điệt nhi hãy quàng tấm khăn này lên cổ, nhất thiết không được cởi ra, nghe chưa?
Trình Anh không rõ dụng ý, nhưng di phụ đã dặn thế, thì cô bé phải gật đầu vâng lời.
Lục nhị nương vốn đau tới mức thần trí mơ hồ, nghe thấy giọng nói của phu quân, bèn mở mắt ra, nói:
– Sao không cho Song nhi? Chàng hãy trao cho Song nhi đi!
Lục Lập Đỉnh nói:
– Không, làm sao ta có thể phụ lời ủy thác của cha mẹ nó?
Lục Nhị Nương vội vàng nói:
-Chàng. chàng thật nhẫn tâm, ngay cả con gái của mình cũng không màng đến sao?
Nói xong, đôi mắt trắng dã, giọng nói cũng khàn khàn
Lục Vô Song không biết cha mẹ giằn vặt nhau điều gì, chỉ khóc gọi:
– Mẹ ơi! Cha ơi!
Lục Lập Đỉnh nói:
– Nương tử, nàng thương Song nhi, thì để con nó đi theo chúng ta có hơn không?
Nguyên tấm khăn thêu hoa hồng này là vật định tình của Lý Mạc Sầu tặng Lục Triển Nguyên ngày trước. Hoa hồng là hoa Mạn Đà La lừng danh ở nước Đại Lý, Lý Mạc Sầu coi nó tượng trưng cho mình. Còn lá xanh Lý Mạc Sầu tự coi là tượng trưng cho chàng trai họ Lục mà nàng ta yêu thương, mang ý nghĩa \"Hoa màu hồng, lá màu xanh, tương ái, tương ỷ vào nhau\". Lúc lâm chung, Lục Triển Nguyên biết rằng hết thời hạn mười năm, Võ Tam Thông và Lý Mạc Sầu thể nào cũng tìm đến gây sự, chính mình vốn có kế sách ứng phó, không ngờ đột nhiên mắc bệnh nặng, người em trai thì võ nghệ tầm thường, không thể địch nổi, chẳng biết làm sao, bèn đưa tấm khăn cho người em, dặn kỹ rằng, nếu Võ Tam Thông tìm đến trước đòi báo thù, có thể tránh được thì tránh, không tránh được mà động thủ ắt thua, nhưng cũng không lo mất mạng. Riêng Lý Mạc Sầu thì mấy năm gần đây khắp giang hồ lừng tiếng bạo tàn, mụ ta đến tất là đại họa, lúc nguy cấp hãy quàng tấm khăn này vào cổ có thể nữ ma đầu sẽ niệm tình cũ mà nương tay cho.
Lục Lập Đỉnh cao ngạo, trước sau không chịu dùng tấm khăn ấy để xin mụ nữ ma đầu tha mạng.
Trình Anh là con gái người anh đồng hao của Lục Lập Đỉnh. Cha mẹ cô bé trước khi qua đời đã phó thác con gái cho ông chăm sóc. Lục Lập Đỉnh nhận trọng thác, trách nhiệm chưa tròn, bây giờ đại nạn lâm đầu, bèn đem tấm khăn cứu mạng trao cho đứa cháu. Lục nhị nương mẫu tử tình thâm, thấy chồng chẳng nghĩ đến con gái thì bàng hoàng, cộng với cơn đau có sẵn, ngất lịm đi. Trình Anh thấy di mẫu vì chuyện tấm khăn mà phiền não, vội đưa chiếc khăn cho Lục Vô Song nói:
– Biểu muội, di mẫu bảo đưa cho muội, muội cầm lấy đi!
Lục Lập Đỉnh nói:
– Song nhi, đó là của biểu tỷ, con đừng nhận.
Võ Nương Tử bên trong nhận ra điều khác thường, liền nói:
-Ta sẽ xé chiếc khăn này làm đôi, mỗi người một nửa, được chăng?
Lục Lập Đỉnh muốn nói, nhưng đã hết hơi, chỉ gật đầu. Võ nương tử liền xé tấm khăn làm hai đưa cho mỗi cô bé một mảnh. Võ Tam Thông đứng ở cửa nhà hầm, nghe sau lưng có tiếng khóc, tiếng gọi, không hiểu chuyện gì, ngoảnh nhìn vào trong, chợt thấy má bên trái của Võ nương tử đen như than, má bên phải vẫn bình thường, thì không khỏi kinh hãi, chỉ mặt vợ, hỏi:
– Vì lẽ gì…lại như thế?
Võ nương tử đưa tay sờ má, hỏi:
– Làm sao kia?
Chỉ thấy má bên trái tê dại bì bì, không có cảm giác gì, thì giật mình, nhớ Lý Mạc Sầu trước khi bỏ đi có đưa tay vuốt má mình một cái; không lẽ cái vuốt nhẹ của một bàn tay mềm ấm lại là hạ độc thủ hay sao?
Võ Tam Thông đang định hỏi thêm, bỗng nghe bên ngoài cửa nhà hầm có tiếng người cười, nói:
– Hai cô bé ở đây phải không?? Bất kể chúng nó sống hay chết, cũng ném ra đây cho ta coi. Nếu trái lời, tTa sẽ cho một mồi lửa đốt các người thành những chiếc chum rượu.
Giọng nói trong trẻo, ngân vang, dịu dàng.
Võ Tam Thông vội nhảy ra ngoài cửa nhà hầm, thấy Lý Mạc Sầu duyên dáng sinh động đứng ở đó, không khỏi cảm thấy kinh ngạc: ”Sao mười năm không gặp, nàng ta vẫn trẻ trung xinh đẹp như vậy?\". Năm xưa gặp nhau trong tiệc cưới của Lục Triển Nguyên, Lý Mạc Sầu lúc đó còn trẻ, chưa đầy hai mươi, nhưng người trước mắt này ngoài việc thay sang bộ đạo y, da dẻ vẫn mềm mại, giống như là thiếu nữ xinh đẹp thuở xưa. Cây phất trần trong tay nàng khẽ rung động, thần thái thật là nhàn nhã, đôi mắt nhung huyền, má đào nổi bật, nếu không biết nàng là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt, thì sẽ nghĩ là một tiểu thư nhà giàu đang tu hành. Võ Tam Thông thấy cây phất trần rung rung, chợt nhớ mình để vũ khí trong nhà hầm, nếu trở vào lấy, e rằng Lý Mạc Sầu sẽ thừa cơ xông vào sát hại bọn trẻ. Thấy bên cạnh cửa có một cây dẻ thân to cỡ miệng bát, lập tức song chưởng cùng lúc đẩy về phía cây dẻ, kêu lên một tiếng, đánh gãy thân cây làm đôi., lấy làm binh khí.
Lý Mạc Sầu mỉm cười, nói:
– Hảo lực khí!
Võ Tam Thông xoay ngang thân cây, nói:
– Lý cô nương, mười năm không gặp, cô nương khoẻ chứ?
Trước kia Võ Tam Thông gọi Lý Mạc Sầu là cô nương; ngày nay Lý Mạc Sầu đã xuất gia tu đạo, Võ Tam Thông vẫn không thay đổi cách xưng hô. Mười năm rồi Lý Mạc Sầu không còn nghe ba tiếng “Lý cô nương”, giờ đột nhiên nghe thấy, lòng bỗng xúc động, tình ý hồi thiếu nữ chợt trỗi dậy; nhưng lại nghĩ, lẽ ra mình đã có thể chung sống với ý trung nhân, nào ngờ thế gian lại có một thiếu nữ khác là Hà Nguyên Quân, khiến mình phải đau lòng thất vọng, cả đời phải chịu cảnh cô đơn thê lương, nghĩ đến đây, nhu tình mật ý vừa mới dâng lên trong lòng, lập tức hóa thành vô tận oán độc. Võ Tam Thông cũng bị mất người mình yêu, tuy tình cảm có khác so với Lý Mạc Sầu, nhưng cũng coi như đồng bệnh tương lân, thế nhưng hôm ở tiệc cưới của Lục Triển Nguyên ra về, Võ Tam Thông lại chính mắt nhìn thấy Lý Mạc Sầu ra tay sát hại hơn hai mươi người già trẻ trai gái nhà Hà lão quyền sư; bây giờ nhớ lại vẫn còn rợn gáy. Hà lão quyền sư không hề quen biết Lý Mạc Sầu, đôi bên vô oán vô cừu, cũng không dính dáng gì với Hà Nguyên Quân; chỉ vì gia đình Hà lão quyền sư mang họ Hà, mà Lý Mạc Sầu trong lúc đau khổ đã đang tay giết sạch cả nhà người ta. Già trẻ nhà ấy đến lúc chết vẫn không một ai biết vì lẽ gì họ bị giết. Bấy giờ Võ Tam Thông không hiểu duyên do, nên không can thiệp, sau mới biết là Lý Mạc Sầu chẳng qua giận cá chém thớt, thất tình mà làm vậy thôi; thì đối với Lý Mạc Sầu từ đó lão vừa hận vừa sợ. Lúc này nhìn thấy vẻ dịu dàng vừa thoáng hiện trên mặt nàng ta đã lập tức chuyển thành cái nhếch mép cười khẩy, thì lão không khỏi lo cho tính mạng hai đứa bé gái trong nhà hầm.
Lý Mạc Sầu nói:
– Ta đã in dấu chín bàn tay trên tường nhà họ Lục, hai bé gái kia không thể không giết. Võ tam gia, mong các hạ nhường lối cho.
Võ Tam Thông nói:
– Hai vợ chồng Lục Triển Nguyên đã chết rồi, hai vợ chồng người em trai của hắn cũng đã bị Lý cô nương hạ độc thủ; còn mỗi hai bé gái, cô nương hãy tha cho chúng nó.
Ly Mạc Sầu lắc đầu, dịu dàng nói:
– Võ tam gia, xin hãy nhường lối cho.
Võ Tam Thông nắm chặt cây dẻ, nói:
– Lý cô nương, cô nương độc ác quá. Nguyên Quân…
Hai tiếng “Nguyên Quân” vừa nói ra Lý Mạc Sầu sắc mặt biến đổi hẳn, nói:
– Ta từng thề độc, rằng kẻ nào trước mặt ta nhắc đến tên con tặc nhân ấy, thì kẻ đó và ta chỉ có một người được sống mà thôi. Trên sông Nguyên giang ta từng phá hủy sáu mươi ba nhà kho hàng thuyền hành, chỉ vì trên tấm chiêu bài của họ có ghi cái tên xấu xa đó, việc ấy chắc các hạ biết rồi chứ? Võ tam gia, như thế là các hạ tự chuốc lấy họa, không thể oán trách ta.
Nói đoạn vung cây phất trần đánh xuống đầu Võ Tam Thông.
Tuy chỉ là một cây phất trần nhỏ bé, song Lý Mạc Sầu ra đòn vừa nhanh vừa mạnh, đòn mới tới gần mà mái tóc của Võ Tam Thông đã bay loạn lên. Lý Mạc Sầu biết Võ Tam Thông là cao đệ của Nhất Đăng đại sư, tuy điên điên khùng khùng, nhưng vô công quả vào loại phi phàm, cho nên mụ ra đòn là hạ sát thủ. Võ Tam Thông đưa tay trái lên, thân cây gạt mạnh qua. Lý Mạc Sầu thấy thế đến lợi hại, thân mình theo thế lướt ra, không đợi lực đạo thân cây của lão dùng đủ, ngay lập tức mụ đã vọt tới trước dùng phất trần tấn công tới trước mặt lão. Võ Tam Thông thấy mụ ta tấn công vào vòng trong, tay phải liền giơ ngón trỏ điểm tới trán Lý Mạc Sầu. Chiêu ‘Nhất Dương Chỉ’ này tuy tốc độ không nhanh, nhưng biến hóa khôn lường, khó mà né tránh hay chống đỡ. Lý Mạc Sầu dùng chiêu “Đảo đả kim chung”, thân hình trong chớp mắt đã lùi ra xa hơn một trượng. Võ Tam Thông thấy Lý Mạc Sầu chợt vào chợt ra, trong chớp mắt đã tiến thoái mấy lần, thầm thán phục, bèn múa thân cây buộc Lý Mạc Sầu phải ở ngoài xa hơn trượng, nhưng chỉ cần lơi lỏng một chút, là nàng ta đã nhanh như chớp xông vào gần, nếu Võ Tam Thông không có môn “Nhất dương chỉ” lợi hại, thì lão đã thua lâu rồi. Nhưng cứ thế kéo dài, thân cây vốn nặng nề càng múa càng mất sức; Lý Mạc Sầu cứ mỗi lúc một tiến vào gần hơn. Đột nhiên cái bóng vàng rung động, Lý Mạc Sầu nhảy vọt lên ngọn cái cây dẻ mà Võ Tam Thông đang cầm, vung cây phất trần từ phía trên đánh xuống. Võ Tam Thông cả kinh, đảo ngọn thành gốc để hất Lý Mạc Sầu xuống đất. Lý Mạc Sầu cười khanh khách, đạp trên thân cây mà xông vào. Võ Tam Thông vươn tay sử “Nhất dương chỉ” Lý Mạc Sầu nhẹ xoay eo thon, đã lùi về đằng ngọn. Mấy chục chiêu tiếp theo, dù Võ Tam Thông rung lắc quét đập cái thân cây dẻ thế nào, Lý Mạc Sầu trước sau vẫn cứ đứng đè lên nó, tìm chỗ sơ hở của đối thủ mà tấn công.
Võ Tam Thông cảm thấy quá tốn sức, thân hình Lý Mạc Sầu tuy không nặng, nhưng cũng thêm vài chục cân cộng với cái thân cây; huống hồ nàng ta đứng đè thân cây như thế, thân cây đâu có thể đánh được nàng ta, trong khi nàng ta có thể đánh người, tức là nàng ta ở vào thế bất bại. Võ Tam Thông thấy mình sa vào thế hạ phong, biết rằng chỉ cần lão sơ sảy một chút, lão dẫu có mất mạng cũng chẳng sao nhưng tất cả già trẻ trong nhà hầm sẽ chết hết dưới tay Lý Mạc Sầu, nên lão liền dồn sức vào hai cánh tay, múa thân cây dẻ thật gấp để hất văng nàng ta đi.
Đấu thêm một lúc nữa, bỗng nghe sau lưng có tiếng nói to của Kha Trấn Ác:
– Phù nhi, cháu cũng tới đó ư? Mau gọi điêu nhi tới mổ con nữ ác nhân kia đi!
Tiếp đó có tiếng một bé gái luôn miệng gọi chim, từ trên trời có đôi chim trắng sà xuống, chính là hai con chim điêu khổng lồ của Quách Phù. Đôi chim điêu chia hai phía tấn công Lý Mạc Sầu.
Lý Mạc Sầu thấy thế công của hai con chim điêu rất nguy hiểm, bèn lộn người một vòng xuống bên dưới cây dẻ, dùng chân trái móc vào thân cây. Hai con chim điêu mổ xuống không trúng, dang cánh bay lên cao. Giọng bé gái lại gọi mấy tiếng. Đôi chim điêu lao xuống lần thứ hai, bốn chân chim như bốn cái móc sắt cùng chộp xuống bên dưới cây dẻ. Lý Mạc Sầu từng nghe đồn vợ chồng Quách Tĩnh, Hoàng Dung ở Đảo Hoa đảo có nuôi một cặp chim điêu lớn hết sức tinh khôn; lúc này nàng ta thấy hai con chim điêu chia nhau tấn công, đối với hai con chim này, nàng ta chẳng ngán, nhưng chỉ lo vợ chồng Quách Tĩnh đang ở gần đâu đây thì nguy. Nàng ta tránh mấy lần, rồi vung cây phất trần một cái đánh vào cánh con chim cái, chỉ nghe nó kêu mấy tiếng đau đớn, vài cái lông trắng và dài bay lả tả trong không trung.
Quách Phù thấy chim bị thương, thì gọi to:
– Điêu nhi, đừng sợ! Mau cắn ác nhân!
Lý Mạc Sầu ngoảnh về phía tiếng nói, thấy một bé gái mặt trắng như ngọc, mi mục như họa, chợt nghĩ thầm: “Nghe đâu Quách phu nhân là mỹ nhân trong số anh hiệp thời nay, không biết so với ta thì sao? Bé gái này không lẽ là con của Hoàng Dung?”
Vừa nghĩ thế, tay nàng ta hơi chậm lại. Võ Tam Thông thấy dù có hai con chim điêu trợ giúp, vẫn không thể thắng, trở nên sốt ruột, liền dồn sức vào hai cánh tay, đột ngột ném người lẫn cây lên không trung. Lý Mạc Sầu không ngờ rằng ông lại sử dụng chiêu thức kỳ quái như vậy, đôi chân rời khỏi cây, bị ông ném lên cao mấy trượng. Hai con chim điêu thấy nàng ta bay lên, bèn lao tới mổ.
Nếu là đang ở dưới đất, Lý Mạc Sầu chẳng ngán gì hai con chim điêu nhưng bây giờ nàng ta lơ lửng trên không, đâu có chỗ tựa để chống đỡ loài chim? Trong lúc gấp rút, Lý Mạc Sầu vung cây phất trần bảo vệ đầu và mặt, phóng từ tay áo ba mũi “Băng phách ngân châm”, một mũi nhắm tới ngực Võ Tam Thông, hai mũi nhắm tới hai con chim điêu. Hai con chim điêu vội vọt bay lên cao, song ngân châm bay quá nhanh, sượt vào vuốt con chim đực.
Võ Tam Thông lúc ấy đang ngẩng đầu lên, chợt một tia ngân quang lóe sáng, vội vàng lăn mình tránh né, nhưng ngân châm vẫn đâm trúng bắp chân trái của lão. Võ Tam Thông lăn một vòng lập tức đứng dậy, nhưng chân trái không còn nghe theo sự chỉ huy, đầu gối trái quỵ xuống. Lão mạnh mẽ vận công lực, muốn chống đỡ đứng lên, nhưng cả chân phải cũng đã tê dại, lão ngã sấp ngay xuống, hai tay chống đỡ vài lần nhưng cuối cùng nằm dưới đất, không động đậy nữa.
Quách Phù gọi to:
– Điêu nhi, điêu nhi, mau tới đây!
Hai con chim đã bay xa, không ngoái đầu lại. Lý Mạc Sầu cười, nói:
– Này bé, bé họ Quách phải không?
Quách Phù thấy nàng ta diện mạo xinh đẹp dịu dàng dễ gần, chẳng có vẻ gì là “nữ ác nhân” cả, thì đáp:
– Vâng, điệt nhi họ Quách. Còn cô cô họ gì?
Lý Mạc Sầu cười, nói:
– Lại đây, ta dẫn bé đi chơi nào.
Nàng ta thong thả bước tới, định cầm tay Quách Phù. Kha Trấn Ác vội từ trong nhà hầm lao ra, giơ thiết trượng chắn trước mặt Quách Phù, nói:
– Phù nhi! Cháu hãy vào trong ngay!
Lý Mạc Sầu cười, nói:
– Sợ ta ăn thịt nó chăng?
Vừa lúc ấy, có một thiếu niên ăn mặc rách rưới, tay trái ôm một con gà trống, miệng hát nghêu ngao, nhảy chân sáo tới, thấy trước cửa nhà hầm có người, bèn hỏi:
– Các vị đến nhà ta làm gì đấy?
Cậu ta đến trước mặt Lý Mạc Sầu và Quách Phù, ngắm nghía hai người, rồi cười, nói:
– Chà chà, đại mỹ nhân quá xinh đẹp, tiểu mỹ nhân quá thanh tú, hai cô nương cùng tới tìm ta đó chăng? Họ Dương ta mấy khi có nhiều bằng hữu xinh đẹp thế này.
Vẻ mặt thiếu niên cười hi hi, nói năng trơn tru lém lỉnh. Quách Phù dẩu môi, giận dữ nói:
– Tiểu khiếu hóa, ai bảo ta đến tìm ngươi?
Thiếu niên cười nói:
– Cô nương không tìm ta, sao lại đến nhà ta?
Nói đoạn chỉ tay vào nhà hầm, thì ra cái động tồi tàn này lại là nhà của cậu ta. Quách Phù nói:
– Hừ, cái xó hôi hám như thế, ai mà thèm đến?
Võ nương tử thấy phu quân ngã sấp xuống đất, chưa biết sống chết thế nào, lo quá, vội từ trong nhà hầm lao ra, cúi xuống gọi:
– Tam ca, có sao không?
Võ Tam Thông rên một tiếng lưng động đậy mấy cái, vẫn không nhổm dậy được. Quách Phù nhìn ra xa, không thấy đôi chim điêu, cất tiếng gọi to:
– Điêu nhi, điêu nhi, mau trở về đây!
Lý Mạc Sầu nghĩ thầm: “Dây dưa dễ lắm chuyện rắc rối, để vợ chồng Quách Tĩnh tới đây thì phiền to” liền mỉm cười, tiến thẳng vào trong nhà hầm. Võ nương tử vội bật dậy, xoay người vung kiếm cản đường, nói:
– Không được vào đó!
Lý Mạc Sầu cười, nói:
– Đây là dinh thự của tiểu huynh đệ kia, đâu phải là chỗ của ngươi?
Tả chưởng của nàng ta chộp thẳng lấy mũi kiếm, nhưng sắp chạm đến, thì lòng bàn tay hơi xoay nghiêng, ba ngón tay đẩy vào sống kiếm, mũi kiếm bị hất về phía trán của Võ nương tử, xẹt một tiếng, làm sượt một chút da. Lý Mạc Sầu cười, nói:
– Đắc tội!
Nói rồi cắm cây phất trần vào vạt áo, cúi đầu tiến vào trong nhà hầm, một tay túm lấy Trình Anh, tay kia túm lấy Lục Vô Song, nhấc bổng lên, nhưng không xoay mình, khẽ nhún chân trái, vọt ra khỏi hầm, tiện thể còn tung cước đá văng cây thiết trượng của Kha Trấn Ác.
Cậu thiếu niên lam lũ thấy nàng ta đả thương Võ nương tử, lại bắt cóc hai thiếu nữ, cảm thấy quá bất bình, nghe tiếng kêu cứu của Trình Lục hai người, lập tức liền lao tới, ôm chặt lấy Lý Mạc Sầu, nói:
– Này đại mỹ nhân, cô nương đến dinh của ta đánh người bắt người, cũng chẳng thèm chào hỏi gì chủ nhân của nó cả, thật quá vô lý, mau thả người ra!
Lý Mạc Sầu hai tay còn vướng hai cô bé, không đề phòng, chàng thiếu niên lại dang tay ôm chặt lấy mình, chỉ cảm thấy có vòng tay lạ ôm hai bên eo, liền rừng mình, chẳng hiểu sao đột nhiên toàn thân nhũn ra, bèn vận lực vào lòng bàn tay, hất nhẹ hai cô bé ra xa mấy thước, rồi ngay sau đó nắm lấy sau lưng của thiếu niên. Nàng ta chưa đến ba mươi tuổi, vẫn là thân xử nữ, Hồi nàng ta si mê Lục Triển Nguyên, trước sau hai người luôn giữ lễ với nhau,. Mười năm kế đó, trên giang hồ có không ít nam tử thấy nàng ta xinh đẹp, khó tránh động tình khởi tâm, nhưng chỉ cần thần sắc để lộ tà tâm, lập tức kẻ đó sẽ bỏ mạng bởi “Xích luyện thần chưởng” của nàng ta. Ai ngờ hôm nay cuối cùng lại để cho một cậu thiếu niên ôm lấy. Lý Mạc Sầu túm lấy cậu ta, đã định dồn lực ra lòng bàn tay, đánh giập nát tim phổi của cậu ta; nhưng vừa rồi nghe cậu ta tán thuởng sắc đẹp của mình bằng lời lẽ chân thành, trong bụng không khỏi có phần thích thú; lời lẽ đó nếu là của một nam nhân lớn tuổi nói ra, chắc nàng ta đã chán ghét; đằng này lại là của một cậu thiếu niên mười hai, mười ba tuổi sẽ chỉ thể hiện sự chân thành, cho nên nàng ta chợt mềm lòng, không ra tay nữa.
Bỗng nghe trên trời có tiếng chim điêu kêu gấp, cặp chim điêu từ xa bay trở lại, lại nhào xuống tấn công. Lý Mạc Sầu phất tay áo bên trái, hai mũi “Băng phách ngân châm” phóng ra. Đôi chim điêu lúc trước từng dính đòn thứ árn khí lợi hại này, vội vã bay vút lên cao; nhưng mũi ngân châm bắn ra nhanh lạ thường, đôi chim điêu bay lánh tuy nhanh, song ngân châm còn lẹ hơn. Cặp chim điêu hoảng hốt kêu to. Lý Mạc Sầu mắt thấy lần này hai con ác điểu khó thoát chết, nàng ta đang hoan hỉ, bỗng nghe hai tiếng “chíu chíu”, có hai vật nhỏ bay xẹt qua trời với tốc độ dị thường, vừa nghe tiếng phát ra, trong chớp mắt đã đánh rơi hai mũi ngân châm xuống đất.
Loại ám khí tiên thanh đoạt nhân kia có uy lực không thể chống đỡ, Lý Mạc Sầu giật mình cả kinh, vội buông cậu thiếu niên ra, nhảy tới nhặt lên xem, hóa ra chỉ là hai viên sỏi tầm thường, liền nghĩ thầm: “Người phóng hai viên sỏi này võ công thâm bất khả trắc, ta không phải là đối thủ, nên tránh trước đi là hơn” Nghĩ vậy, liền quay mình, giơ chưởng vỗ vào sau lưng Trình Anh. Lý Mạc Sầu muốn giết hai cô bé Trình, Lục trước, rồi sẽ tính sau.
Bàn tay sắp chạm tới lưng Trình Anh thì Lý Mạc Sầu nhìn thấy cổ cô bé quàng tấm khăn lụa nhung thêu hoa hồng lá xanh, chính tấm khăn mà nàng ta dành bao tâm tình vào đường kim mũi chỉ thêu tặng ý trung nhân. Lý Mạc Sầu sững người, thu hồi chưởng lực; bao nhiêu nhu tình mật ý trong giây lát trỗi dậy trong lòng, nghĩ thầm: “Chàng thủy chung vẫn không quên ta. Tấm khăn này vẫn luôn giữ kỹ. Chàng có ý xin ta tha cho hậu nhân của chàng. Có nên tha hay không đây?” Nhất thời khó quyết định vậy hãy đập chết Lục Vô Song đi đã. Cây phất trần vung lên, nhắm lưng Lục Vô Song quật xuống, chợt nàng ta lại thấy cổ cô bé này cũng quàng tấm khăn y hệt. Lý Mạc Sầu ồ lên một tiếng, nghĩ thầm: “Sao lại có những hai tấm khăn? Tức thị có một tấm khăn là giả” Cây phất trần sắp đánh tới, liền cuộn lấy cổ Lục Vô Song kéo về.
Đúng lúc đó, tiếng “chíu” ban nãy lại xé gió, một viên sỏi bay thẳng tới sau lưng Lý Mạc Sầu. Lý Mạc Sầu nghe tiếng gió, biết thế bắn tới gấp gáp mạnh mẽ, vội vung cây phất trần ra sau lưng, chính đánh vào viên sỏi, nàng ta cảm thấy hổ khẩu đau nhói, lòng bàn tay phát nhiệt, toàn thân không tự chủ được mà chấn động, phất trần gần như muốn rơi ra. Lý Mạc Sầu không dám chần chừ vội túm lấy Lục Vô Song, triển khai khinh công, như gió mạnh quét qua mặt đất, trong chớp mắt đã vô ảnh vô tung.
Trình Anh thấy biểu muội bị bắt đi, gọi to:
– Biểu muội, biểu muội!
Rồi chạy theo. Nhưng với cước lực của Lý Mạc Sầu, cô bé Trình Anh theo sao kịp? Đất Giang Nam sông hồ ngang dọc khắp nơi, Trình Anh chạy một hồi, thì bị một dòng sông nhỏ chắn trước mặt, bèn theo bờ sông mà chạy, vừa chạy vừa gọi. Bỗng thấy có một cái bóng vàng vút qua chiếc cầu phía bên trái, một người từ bờ bên kia lao sang. Trình Anh ngẩn người, Lý Mạc Sầu đã đứng ngay trước mặt nó, không thấy có Lục Vô Song kẹp dưới nách.
Trình Anh thấy Lý Mạc Sầu quay lại thì cả sợ, đánh bạo hỏi:
– Biểu muội của ta đâu?
Lý Mạc Sầu thấy cô bé da trắng ngần, diện mạo xinh xắn, thì lạnh lùng nói:
– Ngươi xinh xắn thế này, mai sau lớn lên, không làm cho kẻ khác đau khổ, thì tự mình sẽ đau khổ, chi bằng chết sớm đi là hơn. Thế gian bớt được một chút phiền não.
Cây phất trần đưa ra sau, rồi đánh về đằng trước, cú đòn này sẽ làm cho Trình Anh vỡ đầu nát ngực.
Nàng vung cây phất trần ra phía sau, chuẩn bị đánh về phía trước, thì đột nhiên tay bị siết chặt lại, sợi tơ bạc bị thứ gì đó giữ lại, không thể vung ra được. Nàng ta cả kinh, quay đầu muốn nhìn, bỗng nhiên không tự chủ được mà bay lên không trung, bị một lực mạnh kéo lên. Giật mình không nhỏ, nàng thuận thế nhảy ngược lại, vọt cao đến hơn một trượng, vừa mới đáp xuống, tay trái che ngực, vận nội kình vào cây phất trần, đâm thẳng về phía trước. Nào ngờ trước mắt lại hoàn toàn không có gì.u. Nàng ta từng đánh lớn nhỏ mấy trăm trận, chưa lần nào gặp cảnh quái dị thế này, trong óc chợt lóe lên ý nghĩ “Yêu tinh chăng? Ma quỉ chăng?” Liền dùng chiêu “Hỗn nguyên thức” múa cây phất trần hộ thân trong vòng năm thước, rồi mới quay mình nhìn lại.
Chỉ thấy đứng cạnh Trình Anh là một quái nhân cao gầy mặc áo bào xanh, mặt không có chút thần sắc gì, nửa giống người sống, nửa giống tử thi, vừa nhìn thấy đã khó chịu bực bội khó nói nên lời. Lý Mạc Sầu, không tự chủ được, bất giác lùi lại hai bước, nhất thời thật không ngờ trong võ lâm lại có một nhân vật lợi hại thế này, đang định mở miệng hỏi, thì người kia cúi đầu nói với Trình Anh:
– Này bé, nữ nhân này là kẻ hung ác, bé hãy đánh nó đi.
Trình Anh đâu dám động thủ, ngẩng lên nói:
– Điệt nhi không dám đâu.
Quái nhân hỏi:
– Bé sợ chi? Cứ đánh đi.
Trình Anh vẫn không dám. Quái nhân đặt tay vào lưng Trình Anh mà đẩy nó về phía Lý Mạc Sầu.
Lý Mạc Sầu gặp tình huống bất thường, cũng không dám ứng phó theo lối thông thường, nghĩ rằng sử dụng cây phất trần không phải là cách hay, bèn giơ tay trái ra đón bắt, vừa gần chạm vào sườn của Trình Anh thì khuỷu tay tê dại đi, không tài nào nhấc nổi cánh tay ấy lên. Trình Anh húc đầu vào ngực Lý Mạc Sầu, một tay thuận thế vả đánh bộp một cái, trúng ngay mặt nàng ta.
Lý Mạc Sầu cả đời chưa lần nào bị nhục đến mức này, trong cơn cuồng nộ, chẳng còn e dè gì nữa, vung mạnh cây phất trần mà quật xuống đầu Trình Anh, nhưng chỉ thấy hổ khẩu tê dại, cán cây phất trần văng đi, suýt nữa rời khỏi tay, hóa ra quái nhân vừa búng một hòn sỏi trúng cán cây phất trần. Trình Anh thì đã đứng thẳng người lại.
Lý Mạc Sầu biết rằng hôm nay xui xẻo, nếu không tìm cách thoát thân cho nhanh, e sẽ nguy đến tính mạng; bèn cười nhạt, quay mình đi liền, chạy được vài bước, hai ống tay áo phất về phía sau, nhiều tia ngân quang chớp chớp, hơn chục mũi “Băng phách ngân châm” cùng bắn về phía quái nhân áo xanh. Nàng ta phóng ám khí, không cần ngoảnh đầu, không cần xoay mình, song các mũi ngân châm toàn nhắm vào chỗ yếu hại của đối phương. Quái nhân xuất kỳ bất ý, không ngờ tài sử dụng ám khí của đối phương lợi hại như vậy, vội phi thân về phía sau. Các mũi ngân châm bay nhanh, song quái nhân nhảy lùi còn nhanh hơn, chỉ thấy các mũi ngân châm rơi lả tả ở trước mặt quái nhân. Lý Mạc Sầu thừa biết mười mấy mũi ngân châm vừa rồi khó lòng bắn trúng quái nhân, chỉ cốt đẩy lão ta ra xa, vừa nghe tiếng gió do lão ta phi thân phát ra, Lý Mạc Sầu lại vung tay áo, một mũi ngân châm bay thẳng về phía Trình Anh. Nàng ta biết mũi ngân châm này thể nào cũng trúng đích, sợ quái nhân áo xanh xông tới động thủ, không quay đầu lại nhìn mà gia tăng cước lực, chạy vội qua cầu, lẩn vào một bãi dâu.
Quái nhân kêu lên “Ôi chao!” chạy tới đỡ Trình Anh, thấy mũi ngân châm dài cắm vào vai cô bé thì mặt biến sắc, ngẫm nghĩ giây lát, rồi ẵm cô bé bước nhanh về phía Tây.
Ở chỗ Kha Trấn Ác, mọi người thấy Lý Mạc Sầu rốt cuộc vẫn bắt Lục Vô Song mang đi, thì đều kinh hãi. Cậu thiếu niên rách rưới nói:
– Ta phải đi xem sao.
Quách Phù nói:
– Có gì đáng xem? Nữ ác nhân sẽ đá chết đằng ấy cho coi.
Cậu thiếu niên cười, hỏi:
– Cô nương đá chết ta ấy ư? Thì không gặp nhau nữa là cùng.
Nói rồi chạy nhanh về phía Lý Mạc Sầu vừa bỏ đi. Quách Phù nói:
– Đồ ngu! Không phải ta bảo ta đá chết ngươi.
Cô bé không biết rằng cậu thiếu niên vừa bóng gió nhiếc cô là “nữ ác nhân”
Lập tức cậu theo hướng âm thanh mà đuổi tới. Chạy được vài chục trượng, nghe tiếng mà phân biệt phương hướng, nên đã đến chỗ Trình Anh kêu gọi, nhưng xung quanh lại không thấy bóng dáng của hai cô bé đâu.
Cậu nhìn quanh, thấy dưới đất có mười mấy mũi ngân châm, thân ngân châm có khắc hoa văn hết sức tinh vi. Cậu cúi nhặt một mũi ngân châm, cầm bên tay trái, bỗng nhìn thấy có một con rết lớn cạnh mũi ngân châm khác lật ngửa bụng lên, giãy giụa mấy cái rồi chết. Cậu cảm thấy thú vị, cúi xem kỹ, thấy có nhiều chú kiến chết; một đàn kiến đang bò thành hàng dài; cậu dùng mũi ngân châm gí vào con kiến nào, con ấy liền xoay lòng vòng rồi chết cứng. Thử gí vào mấy con côn trùng cũng thấy y như vậy.
Cậu cả mừng, nghĩ bụng dùng mũi ngân châm này đi bắt chuồn chuồn thì tha hồ thích; đột nhiên tay trái tê đi không còn cảm giác, cậu giật mình nghĩ thầm: “Ngân châm có độc! Cầm nó trong tay quá ư nguy hiểm!.” Cậu vội ném nó đi, thấy cả hai lòng bàn tay đã biến thành màu đen, lòng bàn tay trái thì đen như mực. Cậu sợ hãi, cọ cọ lòng bàn tay vào đùi, nhưng tay trái tê dần, chỉ nửa khắc đã tê từ cẳng tay lên khuỷu. Hồi nhỏ cậu từng bị rắn độc cắn, may mà thoát chết; hồi ấy quanh chỗ bị rắn cắn, cũng tê dại bì bì không cảm giác như thế này, cậu biết là nguy ngập, lo không kìm nổi, khóc òa lên.
Cậu bé bỗng nghe sau lưng có tiếng nói:
– Này bé con, đã biết lợi hại rồi hả?
Giọng nói oang oang chói tai, nghe như từ lòng đất dội lên. Cậu vội quay mình, bất giác cả kinh, thấy có một người hai tay cầm cục gỗ chống xuống đất, dầu dưới chân trên mà chổng ngược, hai chân khép lại chĩa thẳng lên trời Cậu lùi mấy bước, hỏi:
– Người …người là ai?
Người kia hai tay đẩy xuống đất, thân hình đột nhiên tung lên, vọt đi ba thước, đáp xuống trước mặt cậu, nói:
– Ta là ai ư? Ta mà biết ta là ai thì đã tốt.
Cậu bé càng thêm hoảng sợ cuống cuồng bỏ chạy như điên. Chỉ nghe sau lưng mấy tiếng “hịch, hịch”; ngoảnh lại, thì hồn xiêu phách lạc, hóa ra người kia dùng tay thay chân ; mỗi tay cầm một cục gỗ, hai chân chĩa lên trời, cứ thế mà di chuyển mau lẹ vô cùng, chỉ cách lưng cậu vài thước.
Cậu tăng tốc bước chân, cố gắng chạy nhanh hết sức, bỗng nghe thấy tiếng “vù” vang lên, người kia nhảy qua đầu cậu và đáp xuống trước mặt. Cậu kêu lên: “Mẹ ơi!” rồi quay đầu chạy, nhưng bất kể chạy về hướng nào, quái nhân kia vẫn vọt tới chặn đằng trước. Cậu có hai chân mà không bằng một người đi bằng hai tay. Cậu xoay qua xoay lại, quái nhân đã tới gần hơn, cậu liền phát chưởng đẩy ra, nhưng tay đã tê dại từ lúc nào, không nghe theo ý mình, mồ hôi túa ra đầm đìa, cậu không biết làm thế nào, hai chân bủn rủn, ngồi phệt xuống đất.
Quái nhân nói:
– Ngươi càng chạy lung tung, chất độc trong người phát tác càng nhanh đó.
Cậu bé bỗng nhiên phúc chí tâm linh quỳ xuống cầu xin:
– Xin lão công công cứu mạng cho điệt nhi với.
Quái nhân đáp:
– Khó cứu, khó cứu!
Cậu bé nói:
– Lão công công có bản lĩnh cao cường như thế, nhất định cứu được điệt nhi.
Câu nịnh nọt này khiến quái nhân nghe rất cao hứng, khẽ mỉm cười, nói:
– Làm sao ngươi biết ta có bản lĩnh cao cường?
Cậu bé nghe lão dịu giọng chắc có hi vọng, vội nói:
– Lão công công lộn ngược người lại mà vẫn đi nhanh như vậy, khắp thiên hạ không ai sánh kịp lão công công.
Cậu buột miệng khen một câu, không ngờ rằng câu “khắp thiên hạ không ai sánh kịp lão công công” lại gãi đúng chỗ ngứa của quái nhân. Lão cười ha hả, tiếng vang khắp rừng, rồi nói:
-Lộn người lại, để ta xem nào.
Cậu bé nghĩ thầm, phải rồi, mình đứng thuận, lão đứng ngược thì nhìn không rõ; lão đã không thích đứng thuận, thì mình phải lộn ngược vậy. Bèn đảo ngược thân mình, chống đầu xuống đất, tay phải của cậu vẫn còn cảm giác. Quái nhân nhìn kỹ cậu một chút, cau mày ngẫm nghĩ.
Cậu bé chống đầu thế này, nên nhìn rõ diện mạo của quái nhân: mũi cao, mắt sâu, râu hoa râm, ngắn và cứng; thấy quái nhân lẩm bẩm gì đó rất khó nghe. Cậu bé sợ quái nhân không chịu cứu, liền năn nỉ:
– Lão công công ơi, xin hay cứu điệt nhi với.
Quái nhân thấy cậu bé mày thanh mục tú, xem chừng cũng mến nó, nói:
– Được, cứu người không khó, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một việc.
Cậu bé nói:
– Lão công công bảo gì, điệt nhi cũng xin vâng lời. Lão công công muốn điệt nhi đáp ứng việc gì?
Quái nhân mỉm cười, nói:
– Chính ta đang muốn ngươi đáp ứng như thế đó. Ta bảo gì, ngươi cũng phải vâng lời.
Cậu bé nghi ngại: \"Lão công công bảo gì cũng phải nghe ư? Chẳng lẽ bảo ta giả làm chó ăn phân cũng phải nghe sao?” Quái nhân thấy cậu bé do dự, thì tức giận nói:
– Được, thì cho ngươi chết!
Nói rồi đẩy tay một cái, thân mình bay lên, vọt ra xa mấy thước. Cậu bé sợ lão bỏ đi, vội lao theo để cầu xin, nhưng cậu chưa học được cách đi bằng tay; phải đảo người lại, mới chạy theo van nài:
– Lão công công, điệt nhi đáp ứng. Lão công công bảo gì, điệt nhi cũng phải nghe.
Quái nhân xoay người lại, nói:
– Được người thề đi.
Cậu bé lúc này tay trái đã tê dại đến vai, càng nghĩ càng sợ, đành thề.
– Nếu lão công công cứu được mạng điệt nhi, trừ hết chất độc khỏi người điệt nhi, thì điệt nhi nhất định sẽ vâng lời lão công công. Nếu điệt nhi không vâng lời, thì chất độc cứ việc trở lại người điệt nhi.
Bụng nghĩ thầm. “Từ nay mình không bao giờ đụng tới ngân châm, thì chất độc làm sao có thể trở lại người mình được? Nhưng không hiểu mình thề như thế, lão ta đã chịu chưa đây?”
Cậu bé liếc mắt, thấy sắc mặt quái nhân có vẻ rất hài lòng, thì nghĩ thầm: “May quá, lão ta tin lời mình rồi” Quái nhân gật đầu, đột nhiên lật lại thân mình, dùng tay bóp bóp cánh tay cậu bé mấy cái, nói:
– Ngoan, ngoan, ngươi là một đứa bé ngoan.
Cậu bé cảm thấy lực bóp của y, cánh tay đỡ hẳn tê dại, bèn nói:
– Lão công công hãy nắn thêm tay cho điệt nhi đi.
Quái nhân cau mày, nói:
– Ngươi đừng gọi ta là lão công công, hãy gọi ta là cha!
Cậu bé nói:
– Phụ thân điệt nhi mất sớm, điệt nhi không có cha!
Quái nhân quát:
– Câu thứ nhất ta nói, ngươi đã không chịu vâng lời, đứa con như ngươi phỏng còn ra gì!
Cậu bé nghĩ thầm: “Thì ra lão ta muốn mình gọi lão là cha” Từ nhỏ, cậu chưa hề biết mặt phụ thân; mẹ cậu bảo cậu chưa ra đời thì cha cậu đã chết. Từ nhỏ, khi thấy những đứa trẻ khác có cha yêu thương, trong lòng tự cảm thấy ngưỡng mộ, nhưng thấy quái nhân cử chỉ quái dị, điên điên khùng khùng, thì cậu chẳng muốn gọi lão là cha chút nào.
Quái nhân quát:
– Ngươi không chịu gọi ta là cha, được lắm. Khối kẻ muốn gọi ta là cha, ta đâu chịu.
Cậu bé nghĩ cách đánh lừa quái nhân để lão ta chữa trị cho nó. Quái nhân đột nhiên lẩm bẩm gì đó cổ quái, như niệm thần chú, rồi lập tức bỏ đi. Cậu bé vội gọi:
– Cha ơi, cha đi đâu vậy?
Quái nhân cười ha hả, nói:
– Con ngoan của ta, nào lại đây, ta dạy cho con cách trừ khí độc khỏi thân thể nào.
Cậu bé lại gần. Quái nhân nói:
– Con bị trúng độc bởi “Băng phách ngân châm” của ả nữ quái Lý Mạc Sầu, giải độc thật không dễ.
Rồi lão truyền khẩu quyết và phép hành công, dặn đây là cách đảo ngược khí tức, phải thực hiện tư thế trồng cây chuối, đầu chống đất, chân lên trời, khí huyết nghịch hành, khí độc sẽ đi ra từ chỗ nó đi vào thân thể. Vì cậu mới tập lần đầu, nên nội tức nghịch hành có hạn, mỗi ngày chỉ có thể bức độc ra một chút, chừng một tháng mới có thể giải hết độc.
Cậu bé rất thông minh, nghe một lát là nhớ, làm theo lời dặn, quả nhiên cảm giác tê dại giảm dần.
Vận khí xong, các đầu ngón tay chảy ra vài giọt máu đen. Quái nhân vui mừng, nói:
– Tốt lắm. Hôm nay luyện thế đủ rồi. Mai ta lại dạy con cái mới. Chúng ta đi thôi.
Cậu bé ngạc nhiên:
– Đi đâu ạ?
Quái nhân nói:
– Ngươi là con của ta, cha đi đâu, ắt con phải theo tới đó.
Vừa nói tới đây, thì trên trời có mấy tiếng kêu của chim điêu, hai con chim điêu lớn bay ngang qua đầu. Quái nhân ngây người nhìn đôi chim điêu, lấy tay gõ trán, cau mày suy nghĩ vẻ khổ sở, đột nhiên tựa hồ nhớ ra điều gì, sắc mặt đại biến, thốt lên:
– Ta không nên gặp họ, không nên gặp họ.
Đoạn thì duỗi cánh tay về trước vọt đi, hai tay luân phiên co duỗi, bước đầu tiên đã thật lớn. bước thứ hai còn nhảy vọt, người đã ở ngoài một trượng, sau mười bước vọt, đã khuất hẳn vào trong bãi dâu.
Cậu bé gọi:
– Cha ơi, cha!
Rồi chạy theo. Vòng qua một cây liễu lớn, bỗng thấy sau gáy có luồng gió thổi mạnh, đấy là do đôi chim điêu kia bay lướt qua đầu, đáp xuống đằng trước. Ở phía rừng liễu có một nam một nữ, đôi chim điêu đậu xuống vai mỗi người một con.
Nam thì mày rậm mắt to, ngực rộng lưng thẳng, khoảng ba mươi tuổi, trên mép lún phún râu. Người phụ nữ trông chưa đến ba mươi, diện mạo tú lệ, đôi mắt vô cùng sinh động, nhìn cậu bé tới lui vài lần, rồi nói với chàng trai:
– Chàng bảo cậu b