Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)
Hồi 21: Ở Tù
Lệnh Hồ Xung hôn mê
không biết bao lâu. Lúc tỉnh dậy, đầu chàng đau như búa bổ, tai ong ong như sấm
động không dứt. Chàng mở mắt ra thấy tối mịt, không biết mình đang ở nơi nào,
chống tay muốn đứng dậy nhưng người không còn chút khí lực, thầm nghĩ: “Chắc ta
đã chết rồi bị chôn trong hầm mộ này”.
Lệnh Hồ Xung vừa
thương tâm vừa bồn chồn lại ngất đi.
Lúc tỉnh dậy lần thứ
hai, đầu vẫn đau như muốn vỡ ra, tai vẫn nghe ong ong tuy có nhẹ hơn. Chàng cảm
thấy dưới thân mình vừa lạnh vừa cứng, dường như đang nằm trên sắt thép. Chàng
đưa tay mò mẫm, quả nhiên cảm thấy ở dưới tấm chiếu cỏ là một tấm thiết bản.
Chàng vừa cử động tay lại nghe tiếng leng keng nhẹ phát ra, đồng thời cảm thấy
trên tay có vật gì lạnh ngắt cột lại. Lúc đưa tay trái ra mò, cũng nghe phát ra
tiếng leng keng, tay trái cũng bị cột chặt lại. Lệnh Hồ Xung vừa kinh ngạc, vừa
vui mừng lại vừa sợ hãi. Rõ ràng là mình chưa chết nhưng thân người lại bị dây
xích cột chặt. Chàng đưa tay trái mò tiếp, phát giác dây cột trên tay là một
sợi dây xích nhỏ, hai chân hơi cử động liền cảm thấy trên cổ chân cũng bị cột
bằng dây xích.
Lệnh Hồ Xung cố mở mắt
to ra nhìn kỹ, nhưng không hề thấy được một chút ánh sáng. Chàng thầm nghĩ:
“Lúc ta ngất đi, ta đang tỉ kiếm với Nhậm lão tiên sinh. Không biết bọn Giang
Nam tứ hữu đã ám toán ta bằng cách nào, xem ra ta cũng bị nhốt trong địa lao
dưới đáy hồ rồi. Nhưng không biết ta có ở cùng nơi với Nhậm lão tiền bối
không?”
Lệnh Hồ Xung liền lớn
tiếng gọi:
– Nhậm lão tiền bối,
Nhậm lão tiền bối!
Lệnh Hồ Xung kêu lên
hai lần, không nghe chút động tĩnh gì. Chàng càng kinh hoàng, lớn tiếng gọi:
– Nhậm lão tiền bối,
Nhậm lão tiền bối!
Trong bóng tối, chỉ
nghe tiếng kêu của chính mình oang oang vọng lại, chàng lại lớn tiếng gọi to:
– Đại trang chủ, tứ
trang chủ! Tại sao các ngươi giam ta ở đây? Mau thả ta ra! Mau thả ta ra!
Nhưng ngoài tiếng la
hét của chàng ra, vẫn không nghe chút âm thanh nào khác. Từ kinh hoàng chuyển
sang phẫn nộ, Lệnh Hồ Xung lớn tiếng chửi:
– Đồ tiểu nhân gian ác
đê tiện vô liêm sỉ! Các ngươi đấu kiếm không lại nên muốn nhốt ta ở đây mãi
sao?
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
số phận mình giờ giống như Nhậm lão tiên sinh, từ nay về sau suốt đời bị nhốt ở
trong hắc lao dưới đáy hồ này. Trong phút chốc, lòng chàng đầy tuyệt vọng, bất
giác toàn thân nổi gai ốc.
Lệnh Hồ Xung càng nghĩ
càng sợ, lại ngoác miệng ra gọi, rồi tiếng la biến thành tiếng gào khóc, không
biết tự lúc nào hai hàng nước mắt chảy dài. Chàng nghèn nghẹn nói:
– Trong Mai trang bốn
cái đồ… bốn cái đồ cẩu tặc đê tiện, ta… ta… Lệnh Hồ Xung ta ngày nào thoát khỏi
lao lung, ta sẽ tìm các ngươi… các ngươi… đâm lòi tròng, chặt cụt tay chân hết…
chặt hết. Sau khi ta ra khỏi hắc lao…
Bỗng nhiên Lệnh Hồ
Xung sựng lại, trong lòng dường như có tiếng la:
– Ta có thể ra khỏi
hắc lao được sao? Ta có thể ra khỏi hắc lao được sao? Nhậm lão tiền bối bản
lãnh như vậy mà còn không thể ra được, huống hồ… ta… sao có thể ra được?
Chàng quá căm phẫn, ọe
một tiếng, thổ ra một ngụm máu tươi, lại ngất đi.
Trong lúc hôn mê,
dường như chàng nghe có tiếng lách cách, tiếp theo là ánh sáng rọi vào mắt.
Lệnh Hồ Xung giật mình
tỉnh dậy, vội nhảy lên. Chàng không nhớ hai tay chân đều bị dây xích cột chặt,
toàn thân lại vô lực, nên chỉ nhảy hơn một thước liền rớt xuống; tứ chi, xương
cốt dường như bị gãy vụn hết. Lệnh Hồ Xung ở trong bóng tối đã lâu, bỗng thấy
ánh sáng, mắt bị lóa khó mở ra được, nhưng chàng sợ ánh sáng mong manh này chợt
hiện ra rồi tắt ngay thì mất đi một cơ may. Tuy mắt đau buốt nhưng chàng vẫn cố
gắng mở to nhìn ánh sáng phát ra từ hướng nào.
Ánh sáng từ cái lỗ
vuông chừng một thước chiếu vào. Chàng liền nhớ ra hắc lao giam Nhậm lão tiền
bối trên cửa sắt cũng có một cái lỗ vuông giống như cái lỗ vuông này. Quả nhiên
chàng cũng ở trong hắc lao giống như vậy. Lệnh Hồ Xung lớn tiếng la:
– Mau thả ta ra! Hắc
Bạch Tử, Trọc bút quỷ, đồ cẩu tặc đê tiện, có gan thì mau thả ta ra!
Chàng thấy trong lỗ
vuông một cái khay bằng gỗ từ từ đưa vào, trên khay đặt một bát cơm to và một
ít đồ ăn, còn có một cái bình sành đựng nước canh. Lệnh Hồ Xung vừa nhìn thấy,
lòng thêm tức giận, nghĩ: “Các ngươi đưa cơm đến cho ta chính là muốn giam cầm
ta lâu dài ở đây”.
Chàng liền lớn tiếng
chửi:
– Bốn cái đồ cẩu tặc,
các ngươi muốn giết thì giết, muốn mổ thì mổ, đừng có giỡn mặt với đại gia.
Chỉ thấy cái khay gỗ
dừng lại, rõ ràng muốn Lệnh Hồ Xung đưa tay ra nhận lấy. Lệnh Hồ Xung phẫn nộ
đến cực điểm, đưa tay ra đánh một cái, loảng xoảng mấy tiếng, bát cơm và bình
sành đều rớt xuống đất vỡ tan tành, cơm nước văng tung tóe đầy chỗ nằm. Cái khay
gỗ từ từ rút ra.
Lệnh Hồ Xung tức giận
vọt đến bên lỗ vuông, thấy một lão già tóc bạc, tay trái cầm đèn, tay phải cầm
cái khay gỗ đang từ từ xoay người. Lão già này mặt đầy nếp nhăn, là người chàng
chưa bao giờ gặp qua. Lệnh Hồ Xung gọi:
– Lão đi kêu Hoàng
Chung Công, Đan Thanh Sinh đến đây. Bốn tên cẩu tặc đó có ngon thì thử tử chiến
với đại gia.
Lão già không hề để ý,
khòm lưng đi từng bước xa dần. Lệnh Hồ Xung lớn tiếng gọi:
– Này, này, lão có
nghe rõ không?
Lão già vẫn không quay
đầu, cứ đi xa dần. Lệnh Hồ Xung thấy bóng lão mất hút ở lối rẽ đường hầm, ánh
đèn cũng dần dần biến mất, bóng tối đen kịt lại bao trùm. Một lúc sau, nghe
tiếng cửa gỗ và cửa sắt lần lượt đóng lại, trong hầm càng tối đen như mực,
không có một chút ánh sáng, cũng không một tiếng động.
Lệnh Hồ Xung lại thấy
choáng váng, liền ngưng thần một lúc rồi nằm xuống thầm nghĩ: “Lão già đem cơm
này nhất định là có nghiêm lệnh không được nói chuyện với ta. Ta gọi lão rát cả
cổ cũng vô ích”.
Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:
“Cái nhà giam này và chỗ giam Nhậm lão tiền bối cũng giống nhau. Xem ra dưới
lòng đất của Mai trang có không ít hắc lao, không biết đã giam cầm bao nhiêu
anh hùng hảo hán. Ước gì ta có thể thông tin với Nhậm lão tiền bối hoặc có thể
liên lạc với một bằng hữu nào bị cầm tù để cả hai đồng tâm hợp lực, tìm cơ hội
thoát khỏi nơi đây”.
Lệnh Hồ Xung liền đưa
tay gõ lên bức tường mấy cái, nghe kình kịch mấy tiếng, đúng là thanh âm của
gang thép phát ra, âm vọng lại trầm nặng. Rõ ràng sau bức vách này không phải
là phòng trống mà là đất đặc.
Lệnh Hồ Xung đi đến
trước bức tường khác, đưa tay lên gõ mấy cái, tiếng vọng cũng rất trầm nặng.
Chàng vẫn chưa từ bỏ ý định, liền ngồi xuống đưa tay gõ bức tường phía sau,
thanh âm vẫn giống như vậy. Lệnh Hồ Xung mò mẫm lên tường, cẩn thận gõ lên ba
bức tường một lần nữa, ngoài bức tường có cửa sắt ra dường như gian hắc lao này
bị cô lập sâu dưới lòng đất. Ở đây chắc chắn còn có một nhà lao khác, ít nhất
cũng có một địa lao giam cầm lão họ Nhậm, nhưng không biết ở chỗ nào, cũng
không biết cách phòng giam mình có xa không?
Lệnh Hồ Xung ngồi tựa
vào vách tường, đem tình cảnh trước lúc hôn mê tỉ mỉ nhớ lại. Chàng chỉ nhớ
kiếm chiêu của lão Nhậm càng sử càng nhanh, tiếng la hét càng lúc càng đinh tai
nhức óc. Bỗng nhiên lão quát một tiếng kinh thiên thì chàng ngất đi. Còn việc
Giang Nam tứ hữu bắt giữ thế nào, mình bị đưa vào trong nhà ngục này ra sao,
thì chàng không nhớ tí gì.
Lệnh Hồ Xung nghĩ:
“Bốn tên trang chủ này ngoài mặt làm ra vẻ cao nhân nhã sĩ, ngày thường chỉ
tiêu khiển cầm kỳ thư họa, nhưng thực chất lại là những tên đê tiện xấu xa,
không có việc ác gì mà không làm. Trong võ lâm, loại người tiểu nhân này rất
nhiều, cũng chẳng có gì lạ. Chỉ lạ ở chỗ, bốn người này đối với đam mê bốn môn
cầm kỳ thư họa cực kỳ chân thành, nếu giả bộ cũng không thể giả bộ đến vậy
được. Ngốc Bút Ông viết lên tường bài “Bùi tướng quân thi”, bút pháp lâm ly,
quyết không phải tài năng của hạng học võ bình thường”.
Chàng lại nghĩ: Sư phụ
từng nói: “Kẻ đích thực đại gian đại ác là người thông minh tài trí”. Câu nói
này quả không sai. Giang Nam tứ hữu bày ra gian kế, thật khiến người ta khó
phòng bị né tránh.
Bỗng nhiên Lệnh Hồ
Xung thét lên:
– Trời ơi!
Chàng liền đứng bật
dậy, trống ngực đập loạn xạ: “Hướng đại ca ra sao rồi? Không biết có bị trúng
độc thủ của bọn chúng không?”
Lệnh Hồ Xung thầm
nghĩ: “Hướng đại ca là người thông minh cơ biến, xem ra đại ca đã sớm biết
Giang Nam tứ hữu là hạng người nào. Đại ca đã tung hoành giang hồ, thân làm
Quang Minh hữu sứ của Ma giáo, tất sẽ không dễ mắc bẫy bọn này. Chỉ cần đại ca
không bị Giang Nam tứ hữu cầm tù thì nhất định đại ca sẽ tìm cách cứu ta. Dù ta
bị cầm tù dưới lòng đất sâu đến trăm trượng, với bản lĩnh của Hướng đại ca, tất
nhiên đại ca sẽ tìm được cách cứu ta ra”.
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
đây, bất giác lòng thấy nhẹ nhõm, cười hì hì rồi lẩm bẩm: “Lệnh Hồ Xung ơi Lệnh
Hồ Xung, ngươi là thứ nhát gan vô dụng, vừa rồi lại sợ đến nỗi khóc ầm lên. Nếu
người ta biết được thì cái mặt ngươi biết giấu vào đâu?”
Lòng chàng sảng khoái,
từ từ đứng dậy, lúc này cảm thấy vừa đói vừa khát, thầm nghĩ: Đáng tiếc vừa rồi
ta nổi điên làm bát cơm bình nước rớt bể cả. Nếu không ăn no thì sau này Hướng
đại ca đến cứu ta ra, làm sao ta còn sức lực để giết bọn Giang Nam tứ cẩu này?
Ha ha, đúng rồi, Giang Nam tứ cẩu! Cái bọn tiểu nhân gian ác này làm sao xứng
đáng được gọi là Giang Nam tứ hữu?
Trong Giang Nam tứ
cẩu, Hắc Bạch Tử vẻ mặt lạnh lùng, rất nham hiểm, tất cả ngụy kế phần nhiều là
do hắn sắp đặt. Sau khi ta thoát ngục, người đầu tiên ta giết là hắn. Đan Thanh
Sinh tương đối thật thà thì ta tha cho cái mạng chó của hắn cũng không sao. Có
điều ta phải uống sạch hầm rượu ngon của hắn mới hả.
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
chỗ rượu ngon của Đan Thanh Sinh thì cảm thấy khát muốn cháy họng, nghĩ: “Không
biết ta đã hôn mê bao lâu rồi? Tại sao Hướng đại ca còn chưa đến cứu?”
Bỗng Lệnh Hồ Xung lại
nghĩ: “Chao ôi, không xong rồi! Võ công của Hướng đại ca nếu lấy một chọi một
thì dư sức thắng bọn Giang Nam tứ cẩu, nhưng nếu cả bốn tên liên thủ thì Hướng
đại ca khó có đường thắng, mà dù Hướng đại ca có thần dũng, đem bốn người chúng
giết sạch thì muốn tìm được cửa vào địa lao này cũng khó khăn vô cùng. Nào ai
ngờ được cửa vào nhà ngục lại ở dưới giường nằm của Hoàng Chung Công”.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy
mệt mỏi. Chàng nằm xuống, chợt nghĩ đến: “Võ công của Nhậm lão tiền bối cao
cường hơn Hướng đại ca, không thể thấp hơn đại ca được, cơ trí lịch duyệt hơn
có thể đoán được mọi việc, Hướng đại ca cũng không bì kịp. Nhân vật như lão còn
bị giam cầm thì làm sao Hướng đại ca có thể thắng được? Trước nay, người quân
tử quang minh lỗi lạc phần nhiều bị tiểu nhân ám toán. Người ta thường nói minh
thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Hướng đại ca lâu như vậy mà không đến cứu
ta, e rằng đại ca đang gặp chuyện bất trắc”.
Lệnh Hồ Xung nhất thời
quên mình đang bị giam cầm, lại lo lắng cho sự an nguy của Hướng Vấn Thiên.
Chàng cứ nghĩ mông
lung như vậy, không biết thiếp đi lúc nào. Khi tỉnh dậy, mở mắt ra, chàng chỉ
thấy một màu đen kịt, cũng không biết là ngày hay đêm. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ:
“Nếu dựa vào chính sức lực của mình, bất luận thế nào ta cũng không thể thoát chốn
ngục tù. Nếu Hướng đại ca không may cũng bị ám toán thì còn ai đến cứu ta nữa?
Sư phụ đã truyền thư đi khắp thiên hạ, trục xuất ta ra khỏi phái Hoa Sơn, người
trong chính phái chắc chắn không ai đến cứu. Còn Doanh Doanh, Doanh Doanh…”
Lệnh Hồ Xung nhớ đến
Doanh Doanh, tinh thần phấn chấn liền ngồi dậy, thầm nghĩ: “Cô ta đã ra lệnh
cho bọn Lão Đầu Tử truyền tin trên giang hồ phải giết ta, những kẻ bàng môn tả
đạo dĩ nhiên cũng không đến cứu ta. Nhưng còn cô ta thì sao? Nếu cô ta biết ta
đang bị giam cầm ở đây nhất định trước sau gì cũng đến cứu. Người trong tả đạo
nghe hiệu lệnh của cô ta rất đông, cô ta chỉ cần truyền một câu, thì…”
Bỗng nhiên chàng không
kìm được, cười hì hì: “Cô nương này coi thể diện lớn hơn tính mệnh, sợ nhất
người khác nói cô mến ta. Dù cô ta đến cứu, chắc cũng chỉ đến một mình, quyết
không chịu bảo ai giúp đỡ. Nếu có người biết cô ta đến cứu ta, thì người ấy khó
bảo toàn tính mạng. Ôi, tâm tình của các cô nương thật khiến cho người ta khó
mà hiểu nổi, giống y hệt tiểu sư muội…”
Lệnh Hồ Xung vừa nghĩ
đến Nhạc Linh San, lòng bỗng đau nhói, mối thương tâm tuyệt vọng càng tăng
thêm: “Tại sao ta còn mong có người đến cứu? Lúc này không chừng tiểu sư muội
đã bái đường thành thân với Lâm sư đệ, ta có thoát khỏi lao tù thì cuộc sống cũng
không còn gì vui thú nữa. Chi bằng cả đời bị giam trong hắc lao này, cái gì
cũng không hay biết thì tốt hơn”.
Chàng nghĩ đến chuyện
bị giam cầm trong địa lao cũng thấy có cái hay, ít nhất cũng không biết được
chuyện của Nhạc Linh San cùng Lâm Bình Chi, bao nhiêu nỗi bồn chồn liền tan
biến hết, ngược lại còn có chút ý dương dương tự đắc.
Nhưng tâm trạng vui vẻ
không được bao lâu, chàng lại cảm thấy đói khát khó chịu. Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
hôm trong tửu lâu, chàng hớn hở ăn cục thịt to, uống bát rượu lớn liền cảm thấy
nếu thoát khỏi chốn tù ngục này thì sung sướng biết bao, nghĩ thầm: “Việc tiểu
sư muội và Lâm sư đệ thành thân thì có sao đâu? Dù sao ta cũng đã bị người ta
khinh bỉ rồi. Nội lực của ta hoàn toàn mất hết, trở thành phế nhân, Bình đại
phu nói ta sống không bao lâu nữa, dù tiểu sư muội có tình nguyện lấy ta, ta
cũng không thể lấy tiểu sư muội. Chẳng lẽ ta muốn cho cô ta suốt đời thủ tiết
vì ta?”
Tận đáy lòng Lệnh Hồ
Xung nghĩ: “Nếu Nhạc Linh San thật sự muốn lấy chồng, chàng dĩ nhiên sẽ không
đồng ý, nhưng Nhạc Linh San yêu Lâm Bình Chi khiến chàng đau đớn tột cùng. Tốt
nhất… tốt nhất… tốt nhất thế nào? Tốt nhất tiểu sư muội vẫn giống như trước
đây, tốt nhất tất cả mọi chuyện đều chưa xảy ra, ta vẫn cùng với cô ta luyện
kiếm trong thác nước ở Hoa Sơn, Lâm sư đệ đừng đến Hoa Sơn, ta và tiểu sư muội
mãi mãi sống vui vẻ suốt đời. Ôi, Điền Bá Quang, Đào Cốc lục tiên, Nghi Lâm sư
muội…”
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
tiểu ni cô Nghi Lâm phái Hằng Sơn, vẻ mặt liền lộ ra nụ cười ôn hòa, nghĩ thầm:
“Nghi Lâm sư muội bây giờ không biết thế nào rồi? Nếu cô ta biết ta bị giam ở
đây, nhất định sẽ rất lo lắng. Sau khi sư phụ của cô ta nhận thư của sư phụ ta,
đương nhiên sẽ không cho phép cô ta đến cứu ta. Nhưng cô ta sẽ cầu xin phụ thân
của cô ta là Bất Giới hòa thượng, nói không chừng cô ta còn mời Đào Cốc lục
tiên cùng đến. Ôi, bảy lão này chỉ làm rối tung cả lên chứ không làm được
chuyện gì. Nhưng có người đến cứu còn hơn không có ai ngó ngàng tới ta”.
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
cái nghề mồm năm miệng mười của Đào Cốc lục tiên, bất giác cười hì hì.
Lúc cùng ở chung với
huynh đệ bọn họ, chàng không khỏi có chút coi thường, bây giờ lại hận không
được bầu bạn với bọn họ ở trong lao tù. Những lời kỳ cục trên trời dưới đất đó,
bây giờ nếu nghe được thì thực giống như những khúc nhạc tiên. Chàng nghĩ ngợi
một lúc lại thiếp đi.
Trong hắc lao, không
biết ngày giờ, bỗng thấy ánh sáng mờ mờ ảo ảo từ lỗ vuông chiếu vào. Lệnh Hồ
Xung vui mừng liền ngồi dậy, tim đập loạn xạ: “Không biết ai đến cứu ta đây?”
Nhưng niềm vui của
chàng kéo dài không bao lâu, bởi tiếng bước chân nặng nề từ từ đi đến. Đó là
lão già đem cơm. Lệnh Hồ Xung nằm vật xuống giường, gọi:
– Kêu bốn tên cẩu tặc
đến đây, xem bọn chúng có dám nhìn mặt ta không?
Tiếng bước chân dần
dần đến gần, ánh đèn cũng dần dần tỏ hơn, tiếp theo một cái khay gỗ từ lỗ vuông
đưa vào, trên khay vẫn để một bát cơm trắng và một bình sành.
Lệnh Hồ Xung đã đói
cồn cào, khát muốn cháy cổ. Chần chừ một lúc rồi nhận lấy khay gỗ. Lão già đưa
cơm xong liền quay người đi. Lệnh Hồ Xung gọi:
– Này, lão khoan đi,
ta có điều muốn hỏi lão.
Lão già vẫn không để
ý, chỉ nghe tiếng bước chân nặng nề quay lui. Lão lủi thủi đi xa dần, ánh đèn
cũng dần dần mất hút.
Lệnh Hồ Xung càu nhàu
mấy câu rồi cầm bình sành lên kê vòi uống. Trong bình quả nhiên là nước lạnh.
Chàng uống một hơi hết nửa bình mới ăn cơm. Trên bát cơm có để thức ăn, trong
bóng tối cũng phân biệt được mùi vị của rau dưa và đậu hũ.
Cứ như vậy Lệnh Hồ
Xung ở trong lao bảy tám ngày, mỗi ngày lão già đem cơm đến một lần. Lão nhận
lấy đũa bát, bình nước của ngày hôm qua và bình chứa phân, nước tiểu. Bất luận
Lệnh Hồ Xung nói cái gì, vẻ mặt của lão vẫn trơ ra, không có một biểu lộ tình cảm
gì.
Không biết đến ngày
thứ mấy, Lệnh Hồ Xung vừa thấy ánh đèn liền xông đến lỗ vuông, nắm chặt cái
khay gỗ nói:
– Sao lão không nói gì
cả? Rốt cuộc lão có nghe ta nói gì không?
Lão già giơ tay chỉ
vào lỗ tai mình, lắc đầu ý muốn nói tai lão bị điếc. Rồi lão há miệng ra. Lệnh
Hồ Xung vừa thấy liền giật mình ngây người, trong miệng lão cái lưỡi chỉ còn
một nửa trông rất đáng sợ. Chàng ồ lên một tiếng rồi nói:
– Lưỡi của lão bị người
ta cắt rồi ư? Có phải bốn tên cẩu trang chủ trong Mai trang hạ độc thủ không?
Lão già không đáp, từ
từ đưa cái khay gỗ vào lỗ vuông, rõ ràng lão không nghe được lời nói của Lệnh
Hồ Xung, mà dù lão có nghe thì cũng không sao trả lời được.
Lệnh Hồ Xung khiếp sợ,
đợi lão già đi xa mới trấn tĩnh lại rồi ăn cơm. Hình ảnh lão già bị cắt hết nửa
cái lưỡi trông thật đáng sợ hiện ra trước mắt. Lệnh Hồ Xung căm giận nói:
– Giang Nam tứ cẩu
thật vô cùng độc ác. Lệnh Hồ Xung này suốt đời không thoát khỏi lao tù thì
thôi, nếu một ngày nào đó thoát được thì nhất định đem bọn tứ cẩu này từng tên
cắt lưỡi, đục tai cho câm điếc rồi đâm cho mù mắt…
Bỗng nhiên tận đáy
lòng Lệnh Hồ Xung lóe lên một tia sáng: “Chẳng lẽ mấy người này… mấy người
này…”
Lệnh Hồ Xung nhớ lại
buổi tối ở miếu Dược vương mình đã đâm mù mắt mười lăm tên hán tử, những người
đó lai lịch thế nào cũng không biết: “Chẳng lẽ bọn chúng giam cầm mình ở đây để
báo thù tối hôm đó?”
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
đây liền thở dài, bao nhiêu nỗi căm hờn trong lòng đều vơi đi hết nửa: “Ta đã
đâm mù mắt mười lăm tên này, bọn chúng muốn báo thù cũng phải thôi”.
Niềm căm phẫn của
chàng giảm dần, những ngày trong tù cũng trôi nhanh. Ngày và đêm trong hắc lao,
chàng không phân biệt được. Chính Lệnh Hồ Xung cũng không biết mình bị cầm tù
bao nhiêu ngày rồi, chỉ cảm thấy càng ngày càng nóng thêm, chắc rằng đã đến mùa
hạ.
Trong gian phòng giam
nhỏ hẹp này không có chút gió, khí ẩm nóng rất khó chịu. Hôm ấy, nóng đến độ
chịu không nổi, nhưng tay chân đều bị cột dây xích, chàng không có cách nào cởi
hết quần áo ra được, đành phải kéo áo lên trên cổ, kéo quần tụt xuống dưới
chân, rồi cuốn tấm chiếu rách phủ trên thiết bản lại. Toàn thân trần truồng,
chàng nằm lên tấm thiết bản, liền cảm thấy mát lạnh. Mồ hôi bớt dần, không bao
lâu thì thiếp đi.
Lệnh Hồ Xung ngủ tầm
một canh giờ, tấm thiết bản bị thân nhiệt làm cho hầm lên. Chàng nửa tỉnh nửa
mê, trở mình qua chỗ khác cho mát. Tay trái chàng đặt lên thiết bản, cảm thấy
dường như thiết bản có khắc hoa văn, nhưng vì đang còn ngái ngủ nên chàng không
thèm để ý tới.
Lệnh Hồ Xung ngủ một
giấc ngon lành, lúc tỉnh dậy cảm thấy tinh thần rất sảng khoái. Không bao lâu,
lão già lại đem cơm đến. Lệnh Hồ Xung rất đồng cảm với lão, mỗi lần lão đẩy cái
khay gỗ từ lỗ vuông vào, chàng liền nắm tay lão hoặc vỗ nhẹ lên tay lão mấy cái
để tỏ lòng cảm ơn, lần này cũng vậy. Lệnh Hồ Xung nhận khay gỗ, rụt tay về,
bỗng nhiên trong ánh đèn mờ, chàng thấy trên lưng tay trái của mình nổi lên bốn
chữ rất rõ “Ngã Hành bị tù”.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy
quá kỳ lạ, không hiểu bốn chữ này do đâu mà có. Chàng trầm ngâm, vội để khay gỗ
đựng cơm xuống, đưa tay mò lên tấm thiết bản, thì ra tấm thiết bản này khắc đầy
chữ, chi chít không biết bao nhiêu. Lệnh Hồ Xung liền hiểu ra chữ trên thiết
bản này đã in lên tay mình, trước đây vì có trải chiếu nên chưa phát hiện được.
Tối qua chàng nằm lõa thể ngủ trên tấm thiết bản, cánh tay mới ấn lên bốn chữ
này. Chàng xoay tay ra sau sờ từ lưng cho đến mông, không kìm được tức cười, vì
khắp người chỗ nào cũng nổi lên những chữ. Mỗi chữ lớn khoảng đồng tiền, in rất
sâu, nét chữ khắc rất tháu.
Lúc này lão già đem
cơm đã đi xa, trong phòng giam lại tối đen như mực. Lệnh Hồ Xung uống vài ngụm
nước, không muốn ăn cơm. Chàng đưa tay mò lên những vết chữ trên thiết bản từ
đầu đến cuối, mò kỹ từng chữ một rồi đọc khẽ:
– Lão phu bình sinh
thống khoái chuyện ân oán, giết người như ngóe, bị giam dưới đáy hồ cũng là
chuyện báo ứng. Tuy lão phu Nhậm Ngã Hành bị tù…
Lệnh Hồ Xung đọc đến
đây thầm nghĩ: “Thì ra bốn chữ “Ngã Hành bị tù” là do mấy chữ ở chỗ này in ra”.
Chàng liền mò dần
xuống dưới, rồi đọc tiếp:
– Ta ở đây, dù có thần
công thông thiên triệt địa cũng không khỏi khô héo theo nắm xương tàn. Tiểu tử
hậu thế không biết tài năng của lão phu, thật đáng tiếc.
Lệnh Hồ Xung dừng tay
ngẩng đầu lên thầm nghĩ: “Lão phu Nhậm Ngã Hành! Lão phu Nhậm Ngã Hành! Người
khắc những chữ này tức nhiên là Nhậm Ngã Hành. Thì ra người này cũng họ Nhậm,
không biết có quan hệ gì với Nhậm tiền bối không?”
Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:
“Địa lao này không biết xây dựng đã bao nhiêu năm, không chừng người khắc những
chữ này đã tạ thế mấy chục năm hoặc mấy trăm năm rồi”.
Chàng liền mò tiếp,
lẩm nhẩm đọc:
– Nay lão phu đem yếu
chỉ tinh nghĩa thần công khắc lại ở đây, để tiểu tử hậu thế luyện tập, tung
hoành khắp thiên hạ. Lão phu dẫu có chết võ công cũng không bị mai một. Thứ
nhất, tọa công…
Những chữ khắc phía
dưới đều là pháp môn điều khí hành công.
Sau khi Lệnh Hồ Xung
luyện Độc Cô cửu kiếm, trong võ công chàng chỉ thích kiếm pháp, mà nội lực
trong người lại mất hết. Khi vừa sờ đến hai chữ “tọa công” chàng chán nản ngay,
chỉ mong sau chữ này có khắc một môn kiếm pháp kỳ diệu thì ở trong hắc ngục cũng
luyện được mà tiêu sầu. Hy vọng thoát ngục càng mờ mịt, ngồi trong hắc lao, nếu
không tìm chuyện gì để làm thì sống qua một ngày cũng thật khó khăn.
Lệnh Hồ Xung lại mò
các chữ khắc phía dưới đều là phương pháp hô hấp, ý thủ Đan điền, khí chuyển
Kim tĩnh, Nhâm mạch… toàn là những chữ chỉ cách luyện tập nội công. Chàng mò
đến tận đầu thiết bản cũng không tìm được một chữ “kiếm”. Lệnh Hồ Xung rất thất
vọng: “Cái gì thần công thông thiên triệt địa? Đây thật đúng là trêu chọc ta!
Cái gì của võ công cũng đều được hết, mà ta thì không thể luyện nội công được,
vừa ngưng tụ nội tức thì khí huyết trong ngực nhộn nhạo cả lên. Ta luyện nội
công là tự rước cái khổ vào mình”.
Lệnh Hồ Xung thở dài,
bưng bát cơm ăn, nghĩ: “Nhậm Ngã Hành này không biết là nhân vật thế nào? Khẩu
khí lão thật ngông cuồng, cái gì thông thiên triệt địa, tung hoành thiên hạ,
dường như trên đời không còn ai địch nổi. Thì ra địa lao này chuyên dùng để cầm
tù các cao thủ võ lâm”.
Lúc đầu Lệnh Hồ Xung
phát hiện chữ khắc trên thiết bản thì rất phấn khởi, bây giờ bất giác chàng lại
tiu nghỉu, nghĩ: “Ông trời thật khéo trêu ngươi, ta đừng tìm ra mấy chữ này còn
hay hơn”.
Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:
“Nếu Nhậm Ngã Hành quả thực đúng như lời lão tự khoe thì công phu lão rất cao
cường, sao vẫn bị cầm tù ở đây mà không cách nào thoát được? Có thể thấy địa
lao này rất kiên cố, dù có bản lãnh bằng trời, hễ đã vào thì chỉ còn cách ở đây
đợi chết dần mà thôi”.
Lệnh Hồ Xung không
thèm để ý đến những chữ trên tấm thiết bản nữa.
Hàng Châu hễ đến mùa
nóng thì cả thành nóng như lửa đốt. Địa lao ở sâu dưới đáy hồ, không có chút
ánh nắng mặt trời, đáng lẽ phải rất mát mẻ nhưng một là không có gió, hai là ẩm
thấp vô cùng, người ở trong lao rất khó chịu. Mỗi ngày Lệnh Hồ Xung đều cởi hết
quần áo ra ngủ trên thiết bản, vừa đưa tay ra là mò trúng chữ, không hiểu sao
chàng thuộc rất nhiều câu khắc trên thiết bản.
Một hôm, Lệnh Hồ Xung
đang nghĩ: “Không biết sư phụ, sư nương, tiểu sư muội bọn họ bây giờ đang ở
đâu? Đã về đến Hoa Sơn chưa?”.
Bỗng nghe tiếng bước
chân từ xa vọng lại, đã nhẹ lại nhanh, hoàn toàn khác với tiếng bước chân lão
già đem cơm. Lệnh Hồ Xung ở trong ngục nhiều ngày, không còn hy vọng có người
đến cứu nữa, đột nhiên nghe tiếng bước chân này, bất giác vừa ngạc nhiên vừa
vui mừng, muốn nhảy cẫng lên. Nhưng vì quá vui mừng toàn thân hầu như vô lực,
chàng lại nằm bất động trên giường. Chỉ nghe tiếng bước chân rất nhanh đi đến ngoài
cửa sắt”.
Ngoài cửa có người
nói:
– Nhậm tiên sinh, mấy
ngày này thời tiết quá nóng, Nhậm tiên sinh lão nhân gia có khỏe không?
Nghe giọng nói, Lệnh
Hồ Xung nhận ra là Hắc Bạch Tử . Nếu lão này đến trước đây một tháng thì nhất
định Lệnh Hồ Xung sẽ ngoác miệng chửi một hồi, lời thô tục nào cũng phun ra.
Nhưng trải qua những ngày bị giam cầm khá lâu, sự tức giận đã giảm bớt, chàng
đã bình tĩnh rất nhiều, lại nghĩ: “”Tại sao hắn gọi ta là Nhậm tiên sinh? Có
phải hắn đi nhầm nhà lao không?”
Lệnh Hồ Xung liền mặc
kệ không thèm lên tiếng.
Chỉ nghe Hắc Bạch Tử
nói:
– Có một câu mà cách
hai tháng thì tại hạ đến xin hỏi Nhậm lão tiên sinh lão nhân gia một lần. Hôm
nay ngày mồng một tháng bảy, tại hạ vẫn hỏi câu này, rốt cuộc lão tiên sinh có
đồng ý không?
Lời lão nói rất kính
cẩn. Lệnh Hồ Xung cười thầm: “Quả nhiên hắn đi nhầm nhà lao rồi, cho rằng ta là
Nhậm lão tiền bối. Vì sao hắn lại hồ đồ như vậy?”
Lệnh Hồ Xung liền giật
mình: “Trong bốn trang chủ Mai trang, hẳn nhiên Hắc Bạch Tử là người tâm tư kín
kẽ nhất. Nếu là Ngốc Bút Ông, Đan Thanh Sinh không chừng còn có thể đi nhầm
phòng giam, còn Hắc Bạch Tử làm sao mà đi nhầm được? Trong chuyện này chắc có
nguyên do”.
Lệnh Hồ Xung liền lặng
yên không lên tiếng. Hắc Bạch Tử nói:
– Nhậm lão tiên sinh,
một đời Nhậm lão tiên sinh anh hùng ngang dọc, tại sao chịu khổ để tàn tạ trong
địa lao này? Chỉ cần Nhậm tiên sinh đồng ý với tại hạ một chuyện, lời nói của
tại hạ như núi, đương nhiên tại hạ giúp Nhậm lão tiên sinh thoát ngục ngay.
Trái tim Lệnh Hồ Xung
đập thình thình, trong đầu xoay chuyển vô số ý nghĩ, nhưng không tìm ra nguyên
nhân. Hắc Bạch Tử nói mấy câu đó với chàng không biết có dụng ý gì.
Chỉ nghe Hắc Bạch Tử
lại hỏi:
– Lão tiên sinh
rốt cuộc có chịu đáp ứng hay không?
Lệnh Hồ Xung biết
trước mắt đây là một cơ hội thoát vây, bất kể đối phương có ý đồ xấu gì, cũng
còn tốt hơn cảnh sống dở chết dở, không hiểu sao mà bị giam ở đây. Nhưng chàng
hoàn toàn không đoán ra dụng ý của đối phương, sợ lỡ đáp sai khiến cơ hội vuột mất,
đành vẫn im lặng không đáp.
Hắc Bạch Tử thở dài,
nói:
– Nhậm lão tiên
sinh, sao tiên sinh không lên tiếng? Lần trước gã tiểu tử họ Phong tới tỷ kiếm
với ông, trước mặt ba vị huynh đệ của tại hạ, lão tiên sinh tuyệt nhiên không
nhắc chuyện tại hạ đã hỏi, đủ thấy thịnh tình của tiên sinh rồi. Tại hạ nghĩ
sau trận tỷ kiếm ấy, hào khí năm xưa của lão tiên sinh hẳn lại sống dậy trong
lòng chứ? Thiên hạ bên ngoài rộng lớn biết bao! Chỉ cần lão gia tử ra khỏi hắc
lao, khắp thiên hạ nam nữ già trẻ, tiên sinh muốn giết ai thì giết kẻ đó, chẳng
ai dám trái ý lão gia tử, chẳng phải thống khoái đến cực điểm sao? Lão tiên
sinh đáp ứng chuyện này với tại hạ, đối với tiên sinh hoàn toàn không có tổn
hại gì, vậy mà suốt mười hai năm nay vì sao vẫn không chịu đáp ứng?
Lệnh Hồ Xung nghe hắn
nói thật thành khẩn, quả thực lão coi hắn là tiền bối họ Nhậm, lòng hắn càng
thêm nghi ngờ. Hắc Bạch Tử lại nói một hồi, toàn là những lời xin hắn đồng ý
một chuyện. Lệnh Hồ Xung sốt ruột muốn rõ sự tình, nhưng biết mình chỉ mở miệng
ra thì tình hình hỏng bét, đành phải cố nhịn, không nói tiếng nào.
Hắc Bạch Tử nói:
– Lão gia tử cố chấp
như vậy, đành phải hai tháng sau gặp lại.
Bỗng Hắc Bạch Tử cười
nhẹ mấy tiếng rồi nói tiếp:
– Lần này lão gia tử
không ngoác miệng chửi mắng tại hạ, xem ra đã có biến chuyển. Trong hai tháng
này, xin lão gia tử hãy suy nghĩ kỹ đi.
Lão nói xong quay
người đi ra. Lệnh Hồ Xung sốt ruột, lão mà đi thì phải cách hai tháng sau mới
quay lại. Ở trong hắc ngục này, ngày dài như một năm, làm sao có thể đợi đến
hai tháng? Chờ lão đi mấy bước, chàng liền che miệng cho giọng khác đi, ồm ồm
nói:
– Ngươi yêu cầu ta
đồng ý chuyện gì?
Hắc Bạch Tử quay phắt
lại, đi đến trước lỗ vuông, cử động rất thần tốc. Lão run run nói:
– Nhậm lão tiên sinh…
Nhậm lão tiên sinh đồng ý rồi sao?
Lệnh Hồ Xung quay
người vào trong vách tường, đưa tay bịt miệng, giọng ồm ồm không rõ, hỏi:
– Đồng ý chuyện gì?
Hắc Bạch Tử đáp:
– Mười hai năm nay,
mỗi năm tại hạ đều sáu lần mạo hiểm đến đây cầu khẩn Nhậm lão tiên sinh, tại
sao lão gia tử đã biết rõ rồi còn cố hỏi?
Lệnh Hồ Xung hừ một
tiếng, nói:
– Ta quên cả rồi.
Hắc Bạch Tử nói:
– Tại hạ cầu xin lão
nhân gia đem bí quyết đại pháp đó truyền thụ cho tại hạ, sau khi tại hạ học
xong, đương nhiên sẽ thả lão gia tử ra.
Lệnh Hồ Xung nghĩ
bụng: “Có thật hắn lầm ta là Nhậm lão tiền bối không? Hay còn có âm mưu ngụy kế
khác?”
Lệnh Hồ Xung nhất thời
không biết ý đồ của lão, chỉ ậm ừ vài câu, ngay cả mình cũng không biết mình
nói gì thì đương nhiên Hắc Bạch Tử càng không hiểu. Lão liền hỏi:
– Lão gia tử có đồng ý
không? Lão gia tử có đồng ý không?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ngươi nói không có
chữ tín, ta không mắc bẫy ngươi đâu.
Hắc Bạch Tử nói:
– Lão gia tử muốn tại
hạ phải cam đoan thế nào mới tin?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Tự ngươi nói ra thì
hay hơn.
Hắc Bạch Tử nói:
– Lão gia tử nhất định
lo lắng sau khi truyền thụ cho tại hạ bí quyết đại pháp này thì tại hạ sẽ nuốt
lời, không chịu thả lão gia tử ra có phải không? Về vấn đề này, tại hạ đã tự
sắp đặt để lão gia tử yên tâm.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Sắp đặt như thế nào?
Hắc Bạch Tử đáp:
– Xin hỏi lão gia tử,
lão gia tử đồng ý rồi ư?
Nghe giọng nói của lão
rõ ràng vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Trong đầu Lệnh Hồ Xung xoay chuyển ý nghĩ
rất nhanh: “Hắn cầu ta truyền bí quyết đại pháp, ta đây có bí quyết đại pháp gì
đâu mà truyền? Nhưng không sao, thử nghe hắn sắp đặt cái gì. Nếu hắn thật có
thể thả ta ra thì ta đem những bí quyết khắc trên thiết bản đọc cho hắn nghe,
dù có hữu dụng với hắn hay không thì ta gạt hắn trước rồi hãy tính”.
Hắc Bạch Tử thấy Lệnh
Hồ Xung không đáp lại nói:
– Sau khi lão gia tử
đem đại pháp truyền cho tại hạ thì tại hạ là đệ tử môn hạ của lão gia tử rồi.
Đệ tử bổn giáo lừa thầy diệt tổ phải chịu hình phạt lột da lăng trì, mấy trăm
năm nay không ai có thể trốn thoát được. Sao tại hạ dám cả gan không thả sư phụ
lão gia tử ra được?
Lệnh Hồ Xung tằng hắng
một cái rồi nói:
– Thì ra là vậy. Sau
ba ngày, ngươi đến ta sẽ trả lời.
Hắc Bạch Tử nói:
– Hôm nay lão gia tử
đồng ý thì được rồi, hà tất phải kéo dài thêm ba ngày trong hắc lao nữa?
Lệnh Hồ Xung nghĩ
bụng: “Hắn còn sốt ruột hơn cả ta nữa. Ta hãy kéo dài thêm ba ngày nữa rồi tính
sau, xem hắn có ngụy kế gì”.
Lệnh Hồ Xung liền hừ
một tiếng rất to biểu thị ý tức giận. Hắc Bạch Tử nói:
– Dạ, dạ! Ba ngày sau,
tại hạ đến thỉnh giáo lão nhân gia.
Lệnh Hồ Xung nghe lão
đi ra khỏi địa lao, đóng cửa sắt lại, lòng đầy nghi vấn: “Chẳng lẽ hắn nhầm ta
là Nhậm tiền bối thật ư? Hắn rất tinh vi, sao lại lầm lẫn lớn đến vậy?”
Bỗng nhiên Lệnh Hồ
Xung lại nghĩ ra một chuyện: “Chẳng lẽ Hoàng Chung Công biết bí mật của hắn nên
ngầm đem Nhậm tiền bối nhốt ở nhà ngục khác rồi đem ta nhốt ở đây? Đúng rồi,
mười hai năm trời Hắc Bạch Tử cứ cách hai tháng đến một lần, có lẽ đã bị người
phát giác. Nhất định Hoàng Chung Công đã ngấm ngầm bố trí cạm bẫy”.
Nhưng Lệnh Hồ Xung nhớ
đến câu nói vừa rồi của Hắc Bạch Tử: “Đệ tử bổn giáo khi sư diệt tổ, xưa nay
phải chịu hình phạt lột da lăng trì, mấy trăm năm nay không ai có thể thoát
được”, thầm nghĩ: “Bổn giáo ư? Giáo gì? Chẳng lẽ là Ma giáo? Phải chăng tiền bối
họ Nhậm và Giang Nam tứ cẩu đều là người trong Ma giáo? Hướng đại ca là hữu sứ
Ma giáo nên chắc việc này cũng có liên quan đến đại ca. Cũng không biết bọn họ
giở trò ma quỷ gì mà làm cho ta bị liên lụy vào”.
Lệnh Hồ Xung vừa nghĩ
đến hai chữ “Ma giáo”, thì cảm thấy trong đó có vô số điều kỳ bí quỷ dị khó
hiểu nổi. Chàng không nghĩ nhiều thêm, hướng suy nghĩ của mình tập trung vào
hai chuyện, Hắc Bạch Tử hành động chân thật hay trá ngụy? Ba ngày sau hắn trở
lại thì biết trả lời thế nào đây?
Đoán xa nghĩ gần,
nhiều ý tưởng cổ quái Lệnh Hồ Xung đều nghĩ qua mà vắt muốn nát óc cũng không
sao đoán được chân ý của Hắc Bạch Tử. Rồi chàng mệt quá ngủ thiếp đi. Sau khi
tỉnh dậy, Lệnh Hồ Xung chợt nhớ đến Hướng Vấn Thiên. Nếu Hướng đại ca ở đây,
đại ca biết nhiều hiểu rộng, trong khoảnh khắc có thể đoán được dụng ý của Hắc
Bạch Tử. Nhậm tiền bối trí tuệ sáng suốt, hiển nhiên càng cao hơn Hướng đại ca…
Chao ôi!
Lệnh Hồ Xung buột
miệng la to một tiếng liền đứng phắt dậy. Sau giấc ngủ, đầu óc tỉnh táo hơn,
hắn thầm nghĩ: “Mười hai năm nay, Nhậm lão tiền bối vẫn không chấp thuận, đương
nhiên là có nguyên nhân sâu xa. Lão giàu kinh nghiệm như vậy, há không biết vấn
đề lợi hại trong chuyện này?”
Lệnh Hồ Xung liền nghĩ
lại: “Nhậm lão tiền bối cố nhiên không đồng ý, nhưng ta không phải là Nhậm lão
tiền bối thì sao lại không thể?”
Lệnh Hồ Xung biết
chuyện này thật không ổn, trong đó hàm chứa nhiều mối nguy hiểm, nhưng chỉ cần
có cơ hội thoát vây thì hiểm họa gì cũng mặc, liền hạ quyết tâm: “Ba ngày sau,
Hắc Bạch Tử đến hỏi thì ta nhận lời với hắn, đem những bí quyết luyện khí khắc
trên thiết bản truyền thụ cho hắn, để xem hắn thế nào rồi mới tùy cơ ứng biến”.
Lệnh Hồ Xung mò chữ
trên thiết bản rồi ngấm ngầm học thuộc, nghĩ: “Ta phải đọc thật thuộc, lúc dạy
hắn nói một lèo ra thì hắn sẽ không nghi ngờ. Có điều khẩu âm của ta khác xa
khẩu âm của Nhậm lão tiền bối, đành phải đè thấp giọng xuống. Phải rồi, ta la
to hai ngày, để cổ họng khàn lên, đến lúc đó nói hàm hồ ra thì hắn không dễ gì
phát giác được”.
Lệnh Hồ Xung liền đọc
khẩu quyết một lúc thì lớn tiếng thét một hồi. Hắc lao này nằm sâu dưới lòng
đất, cách nhiều lớp cửa sắt thì dù ở dưới ngục này có nổ pháo lớn, bên ngoài
cũng chẳng ai nghe. Chàng ngoác miệng rống thật to, lúc thì chửi Giang Nam tứ
cẩu, lúc thì ca hát xướng tuồng, rồi tự thấy mình hát khó lọt tai, không kìm
được cười lên ha hả một trận. Rồi hắn lại học thuộc khẩu quyết trên thiết bản.
Đột nhiên Lệnh Hồ Xung
đọc đến câu: “Bây giờ huyệt Đan điền như cái rương trống rỗng, giống như hang
sâu. Rương trống có thể đựng đồ, hang sâu có thể chứa nước. Nếu có nội tức, tán
ra các huyệt Nhâm mạch”.
Mấy câu này, trước đây
Lệnh Hồ Xung đã từng mò đến mấy lần, nhưng lòng chàng đối với những pháp môn
luyện khí rất chán ghét, nên chữ đã mò qua mà không thèm suy nghĩ hàm ý bên
trong. Bây giờ chàng lại thấy rất kỳ quái: “Sư phụ dạy ta tu tập nội công, căn
bản phải ngưng tụ khí đầy Đan điền, trong Đan điền nội tức càng dày đặc, càng
hồn hậu thì nội lực càng mạnh. Tại sao khẩu quyết này lại nói trong huyệt Đan
điền không thể để tồn đọng một chút nội tức? Nếu trong Đan điền không có nội
tức thì nội lực từ đâu mà có? Bất kỳ pháp môn luyện công nào cũng đều không
giống vậy, đây không phải làm trò cười cho người ta hay sao? Ha ha, con người
của Hắc Bạch Tử đê tiện vô liêm sỉ thì ta đem cái pháp môn này truyền cho hắn,
làm hắn bị mắc bẫy có sao đâu?
Lệnh Hồ Xung tiếp tục
mò chữ trên thiết bản, mày mò suy nghĩ hiểu được hàm ý bên trong. Mấy trăm chữ
nầy đều dạy người ta cách tán công thế nào, hóa đi nội tức bản thân ra sao.
Càng lúc chàng càng ngạc nhiên: “Trong thiên hạ có người nào ngớ ngẩn đến cỡ
này, chịu đem nội lực tu luyện cả đời của mình để tìm cách hóa đi hết? Trừ khi
người đó quyết ý muốn tự tử. Nếu muốn tự tử cứ đưa kiếm cứa ngang cổ là được
rồi, hà tất phải mất công như vậy? Chuyện hóa tán nội công này so với chuyện tu
tập nội công còn khó hơn nhiều, luyện xong rồi thì dùng để làm gì?”
Lệnh Hồ Xung nghĩ một
lúc, bất giác thấy chán nản: “Hắc Bạch Tử nghe những khẩu quyết và pháp môn này
thì biết ta cà rỡn với hắn, làm sao hắn bị mắc bẫy được? Xem ra kế sách này
không thông rồi”.
Lệnh Hồ Xung càng nghĩ
càng buồn bực, miệng vẫn đọc lại những khẩu quyết:
– Đan điền hữu khí,
tán chi Nhâm mạch, như cái bộng ống trúc, như cái hang sâu…
Lệnh Hồ Xung đọc một
lúc, lòng đầy tức giận, đập xuống thiết bản lớn tiếng thóa mạ: “Tổ mẹ nó, lão
này bị nhốt trong hắc lao tức giận không tiêu được nên sắp đặt ngụy kế để lừa
gạt kẻ khác”.
Chàng chửi một lúc thì
ngủ thiếp đi. Trong giấc ngủ, chàng dường như cảm thấy mình đang dựa theo khẩu
quyết trên thiết bản mà luyện công, cái gì “Đan điền hữu khí, tản ra Nhâm mạch”
thì có một luồng nội tức lưu động ra Nhâm mạch, tứ chi bách cốt cảm thấy dễ
chịu.
Một lúc sau, trong lúc
nửa tỉnh nửa mê, chàng cảm thấy nội tức trong huyệt Đan điền vẫn đang lưu
chuyển trút vào Nhâm mạch. Lòng chàng chợt động: “Ui chao, không xong rồi. Nội
lực của ta không ngừng tan đi như vậy, trong phút chốc không chừng ta biến
thành phế nhân mất”.
Lệnh Hồ Xung kinh hãi
ngồi bật dậy, nội tức từ trong Nhâm mạch lập tức đổ ngược về, khí huyết nhộn
nhạo, đầu nhức mắt hoa, một lúc sau hắn mới định thần lại được.
Bỗng nhiên, chàng nghĩ
ra một chuyện, vừa kinh hãi vừa vui mừng: “Sở dĩ ta bị trọng thương không giảm
là vì cơ thể tích tụ bảy tám luồng chân khí dị chủng của Đào Cốc lục tiên và
Bất Giới hòa thượng, đến nỗi ngay cả Bình Nhất Chỉ đại phu cũng không cách chi
trị được. Phương trượng Phương Chứng đại sư chùa Thiếu Lâm nói chỉ có luyện
Dịch cân kinh mới hóa giải dần dần các chân khí dị chủng. Nội công bí quyết
trên thiết bản này dạy ta cách hóa đi nội lực bản thân. Ha ha, Lệnh Hồ Xung,
sao ngươi u mê quá vậy? Người khác thì sợ nội lực bị mất đi còn ngươi thì sợ
nội lực không biến mất được. Có cách tuyệt diệu như vậy để luyện công không
phải là tốt đẹp sao?”
Lệnh Hồ Xung biết
chuyện luyện công trong giấc ngủ vừa rồi là ngày nghĩ làm sao đêm chiêm bao làm
vậy. Lúc đang thức, miệng chàng không ngừng lẩm bẩm đọc thuộc khẩu quyết, trong
đầu toàn nghĩ đến pháp môn luyện công trên thiết bản. Đến khi ngủ mơ, bất tri
bất giác lại dựa vào phương pháp đó mà luyện theo, nhưng các luồng suy nghĩ còn
lộn xộn, không hoàn toàn dựa đúng pháp môn mà luyện. Bây giờ tinh thần phấn
chấn, bèn đọc lại khẩu quyết cùng cách luyện, tay sờ hai lần vào vết khắc chữ
trên thiết bản, trong lòng suy nghĩ cho rõ ràng, mới ngồi xếp bằng theo trình
tự mà luyện tập. Luyện được một canh giờ thì chàng cảm thấy các luồng chân khí
dị chủng ứ đọng trong Đan điền bấy lâu đã tán vào Nhâm mạch được một phần, tuy
chưa trục ra khỏi cơ thể nhưng tình trạng khí huyết nhộn nhạo làm chàng đau khổ
đã giảm đi nhiều.
Lệnh Hồ Xung đứng dậy,
cả mừng cất tiếng ca hát râm ran. Chàng cảm thấy giọng hát của mình khan lớ khó
nghe. Thì ra hôm trước do ngoác miệng la hét đến nỗi khàn cả cổ, cũng có chút
kết quả. Chàng thầm nghĩ: “Nhậm Ngã Hành ơi Nhậm Ngã Hành! Lão để lại pháp môn
khẩu quyết này là để hại người, nào ngờ gặp phải tay ta, chẳng những không có
hại mà còn có lợi. Lão mà biết được chuyện này thì e rằng lão tức đến nỗi râu
tóc dựng đứng cả lên. Ha ha!”
Cứ như thế mà chàng
tán công không ngừng, luyện được một chút thì trong người lại dễ chịu một chút.
Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: “Sau khi ta đem chân khí của Đào Cốc lục tiên và Bất
Giới hòa thượng hóa tán đi, ta sẽ dựa vào pháp môn sư phụ đã truyền để luyện
lại nội công bổn môn. Tuy tất cả được làm lại từ đầu, phải mất nhiều thời gian
nhưng ta còn có cơ hội để làm lại cuộc đời. Nếu Hướng đại ca đến cứu được ta ra
thì trên giang hồ há không phải ta có lại một cuộc đời mới sao?”
Bỗng nhiên chàng lại
nghĩ: “Sư phụ đã trục xuất ta ra khỏi phái Hoa Sơn, việc gì ta phải luyện nội
công phái Hoa Sơn? Trong võ lâm nội công của các môn phái khác rất nhiều, ta có
thể học với Hướng đại ca hoặc Doanh Doanh có sao đâu?”
Lòng Lệnh Hồ Xung vừa
thê lương, vừa hưng phấn. Sau khi ăn cơm xong, chàng luyện công một lúc, cảm
thấy dễ chịu khôn tả, bất giác cười to lên. Bỗng nghe tiếng Hắc Bạch Tử ở ngoài
cửa nói:
– Chào tiền bối, tiền
bối đợi có lâu không?
Thì ra kỳ hạn ba ngày
bất tri bất giác đã hết. Lệnh Hồ Xung chỉ toàn tâm luyện công tán khí, ngay khi
Hắc Bạch Tử đến ngoài cửa cũng không phát giác ra được, may mà giọng nói của
chàng đã khàn đục, nên lão không phát hiện ra. Chàng cười khô khan mấy tiếng.
Hắc Bạch Tử nói:
– Hôm nay tiền bối rất
cao hứng, xin thu nhận đệ tử nhập môn được chăng?
Lệnh Hồ Xung thầm
nghĩ: “Ta đồng ý thu nhận hắn làm đệ tử rồi truyền cho hắn những pháp môn luyện
công này. Hắn vừa mở cửa tiến vào thì phát hiện Phong Nhị Trung ta không phải
là Nhậm tiền bối, tức nhiên sẽ lập tức trở mặt ngay. Hơn nữa, cho dù người
truyền công phu cho hắn đúng là Nhậm tiền bối thì sau khi Hắc Bạch Tử luyện
thành, chắc hắn cũng tìm cách giết chết lão, chẳng hạn như trộn thuốc độc vào
trong cơm rau. Phải rồi, Hắc Bạch Tử muốn hạ độc ta thật dễ như trở bàn tay.
Hắn học được khẩu quyết rồi, làm sao thả ta ra được? Mười hai năm nay Nhậm lão
tiền bối không chịu truyền cho hắn là vì vậy”.
Hắc Bạch Tử không nghe
Lệnh Hồ Xung trả lời, liền nói:
– Sau khi tiền bối
truyền công phu, đệ tử liền đi lấy rượu ngon gà béo đến hiếu kính tiền bối.
Lệnh Hồ Xung bị cầm tù
nhiều ngày, ngày nào cũng ăn cơm rau với đậu hũ, nên vừa nghe nói đến rượu ngon
gà béo, bất giác thèm đến nhỏ dãi, bèn nói:
– Được, ngươi đi lấy
rượu ngon gà béo đến đây trước, sau khi ta ăn xong, lòng cao hứng thì sẽ truyền
chút công phu cho ngươi.
Hắc Bạch Tử vội nói:
– Được, được, tại hạ
sẽ đi lấy rượu ngon gà béo. Nhưng hôm nay không được rồi, nếu ngày mai có cơ
hội, tại hạ sẽ đem đến phụng hiến.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Vì sao hôm nay không
được?
Hắc Bạch Tử đáp:
– Muốn đến chỗ này,
phải đi qua phòng ngủ của đại ca. Đệ tử chỉ thừa cơ hội lúc đại ca tĩnh tọa
dụng công, toàn thần xuất khiếu mới có thể… mới có thể…
Lệnh Hồ Xung hừ một
tiếng không nói gì nữa.
Hắc Bạch Tử nơm nớp sợ
Hoàng Chung Công tọa công xong về phòng ngủ, nên không dám chần chừ lâu, liền
cáo từ quay về.
Lệnh Hồ Xung thầm
nghĩ: “Làm sao có thể đưa hắn vào trong lao để đánh chết hắn ư? Tên này rất
giảo hoạt, quyết không dễ bị mắc mưu, huống chi dây xích chân tay ta không đứt
thì dù có đánh chết Hắc Bạch Tử, ta cũng không thể thoát ngục được”.
Lệnh Hồ Xung chuyển
đổi ý nghĩ. Chàng luồn mấy ngón tay phải vào vòng sắt bên cổ tay trái, dùng lực
để kéo, đó chỉ là trong lúc vô ý tiện tay mà kéo thử, chứ không nghĩ đến chuyện
có thể tháo vòng sắt, vậy mà cái vòng sắt hở ra, chàng kéo thêm vài cái nữa thì
cổ tay trái đã thoát khỏi cái vòng sắt.
Chuyện này vượt ngoài
sự liệu đoán của mình khiến Lệnh Hồ Xung vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Chàng sờ
lên vòng sắt, thì ra ở giữa vòng có một kẽ hở, nhưng nếu nội lực của chàng chưa
hóa tán, thì chỉ cần hơi sử lực đã muốn ngất xỉu rồi, dù vòng có hở cũng không
kéo ra được. Bây giờ Lệnh Hồ Xung đã tán nội tức được hai ngày, một phần chân
khí của Đào Cốc lục tiên và Bất Giới hòa thượng truyền vào cơ thể đã hút vào
Nhâm mạch, tự dưng sinh ra một luồng nội lực mạnh mẽ mà không bị khí huyết nhộn
nhạo như trước. Chàng lại sờ lên vòng sắt trên phải, quả nhiên cũng có một kẽ
hở nhỏ. Kẽ hở này trước đây không biết chàng đã sờ qua bao nhiêu lần nhưng
không ngờ được nó là chỗ bị cắt đứt. Lệnh Hồ Xung liền sử kình lực lên tay
trái, kéo vòng tròn trên cổ tay phải ra, tiếp theo chàng mò đến hai vòng sắt
dưới hai cổ chân, cũng đều có vết cắt đứt. Chàng vận kình lực kéo ra từng cái,
mệt đến nỗi mồ hôi ướt đẫm cả người, hơi thở hồng hộc. Vòng sắt đã cởi bỏ rồi
thì xích sắt cũng rời ra theo, toàn thân không bị ràng buộc nữa, Lệnh Hồ Xung
rất lấy làm lạ, tự hỏi: “Tại sao trên mỗi vòng sắt đều có dấu cắt? Mấy cái vòng
sắt như vậy làm sao có thể xích người được?”
Hôm ấy lúc lão già đem
cơm đến, Lệnh Hồ Xung đưa vòng sắt lên xem dưới ánh đèn thấy chỗ cắt vòng sắt
có những vết cưa rất nhỏ, rõ ràng có người dùng một cái cưa bằng thép để cưa
đứt bốn cái vòng xích tay chân. Chỗ cưa phát ra ánh sáng lấp lánh, chưa bị rỉ
sét, thì ra mấy cái vòng sắt này được cưa cách đây không lâu. Tại sao mấy cái
vòng sắt này vẫn được bóp lại để xích lấy tay chân hắn?
Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:
“Có lẽ có người ngấm ngầm tìm cách cứu ta. Địa lao này bí mật như vậy, người
ngoài quyết không cách nào đột nhập được, người cứu ta đương nhiên là nhân vật
trong Mai trang. Chắc người đó không nỡ thấy ta bị ám toán, cho nên lúc ta hôn
mê bất tỉnh mới ngấm ngầm dùng cưa nhỏ cưa đứt những cái vòng xích tay chân ta.
Người này chắc không muốn công nhiên gây thù địch với người trong Mai trang nên
đành chờ cơ hội đến thả ta ra”.
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến
đây, tinh thần phấn khởi. Nghĩ thầm: “Nhưng ai là người đã cứu ta? Cửa địa đạo
này nằm dưới giường của Hoàng Chung Công, nếu Hoàng Chung Công muốn cứu ta thì
lúc nào ra tay cũng được, đâu cần phải kéo dài thời gian như vậy. Hắc Bạch Tử
đương nhiên không phải. Trong hai người Ngốc Bút Ông và Đan Thanh Sinh, Đan
Thanh Sinh và ta là tri kỷ ẩm tửu, giao tình khác với mọi người. Tám chín phần
mười người ấy không ai khác ngoài Đan Thanh Sinh”.
Lệnh Hồ Xung chợt nhớ
đến chuyện ngày mai Hắc Bạch Tử đến thì ứng phó ra sao, thầm nghĩ: “Ta chỉ
thuận miệng đồng ý, để gạt hắn uống rượu ăn thịt, dạy cho hắn một chút công phu
giả thì có hề gì?”
Nhưng Lệnh Hồ Xung lại
nghĩ: “Đan Thanh Sinh bất cứ lúc nào cũng nghĩ đến cứu ta ra nên ta phải mau
học thuộc lòng pháp môn khẩu quyết trên thiết bản”.
Lệnh Hồ Xung mò chữ
nào miệng liền đọc ra chữ đó, lòng cố ghi nhớ. Trước đây không để ý, bây giờ
hắn muốn thuộc làu không sai sót thì không phải chuyện dễ. Chữ trên thiết bản
đã nguệch ngoạc, Lệnh Hồ Xung đọc sách không nhiều nên có những chữ thảo không nhận
diện được, đành phải cố nhớ nét bút, rồi đoán bừa chữ điền vào cho đủ. Lòng
nghĩ pháp môn công phu thượng thừa này hễ sai một chữ cũng đủ khiến người luyện
công thành nhân quỷ thù đồ, thành bại đảo ngược, chỉ cần luyện sai một chút sẽ
khó tránh khỏi bị tẩu hỏa nhập ma. Sau khi thoát khỏi lao tù, mình không còn cơ
hội trở lại đối chiếu nữa nên phải nhớ kỹ không được sai sót chữ nào. Chàng đọc
đi đọc lại nhiều lần, cho đến lúc thuộc làu làu mới an tâm nằm ngủ.
Trong giấc ngủ, Lệnh
Hồ Xung mơ thấy Đan Thanh Sinh đến mở cửa ngục thả mình ra. Chàng giật mình
tỉnh dậy mới hiểu đây chỉ là giấc mộng nhưng cũng không lấy làm chán nản, thầm
nghĩ: “Hôm nay lão không đến cứu, chẳng qua là chưa có cơ hội. Không bao lâu
nữa lão sẽ đến cứu ta”.
Lệnh Hồ Xung nghĩ khẩu
quyết pháp môn trên thiết bản này đối với mình vô cùng có ích còn đối với người
khác thì rất có hại. Sau này nếu có người bị giam cầm trong hắc lao, người đó
chắc là người tốt, thì không thể để họ bị mắc bẫy của Nhậm Ngã Hành. Chàng liền
mò vết chữ, đọc từ đầu đến cuối khoảng mười bận rồi cầm cái vòng sắt bạt mất
mười mấy chữ trong đó.
Hôm ấy, Hắc Bạch Tử
chưa đến, Lệnh Hồ Xung cũng không thèm để ý. Chàng cứ dựa theo khẩu quyết pháp
môn tiếp tục luyện tập. Mấy ngày sau Hắc Bạch Tử cũng chưa đến, Lệnh Hồ Xung tự
cảm thấy việc luyện công có tiến bộ nhiều, những luồng chân khí dị chủng của Đào
Cốc lục tiên và Bất Giới hòa thượng lưu lại trong cơ thể đã có sáu bảy phần
trong Đan điền bị trục đi, tản vào Nhâm mạch, Đốc mạch, Dương duy, Âm duy,
Dương kiều, Âm kiều cho tới Xung mạch và Đới mạch thuộc Kỳ kinh bát mạch. Chàng
nghĩ chỉ cần mình kiên trì tất có thể trục xuất chúng đi hết. Tuy việc tản
chân khí vào Đới mạch và Xung mạch khó khăn hơn nhiều, nhưng tâm pháp khắc trên
tấm sắt lại chỉ dạy cực kỳ tường tận. Trước đây Lệnh Hồ Xung từng tu luyện nội
công phái Hoa Sơn, đối với kiến thức về kinh mạch vốn cũng rất am tường, nên
nghĩ thầm rằng dù hiện tại chưa thành công, chỉ cần kiên trì không ngừng, sớm
muộn cũng có thể đẩy hết toàn bộ dị chủng chân khí ra ngoài.
Mỗi ngày Lệnh Hồ Xung
đọc thuộc khẩu quyết đến chục lần rồi bạt đi mấy chục chữ trên thiết bản. Chàng
tự cảm thấy lực khí càng lúc càng mạnh, dùng vòng sắt bạt vết chữ khắc trên
thiết bản mà gần như không tốn một chút khí lực. Cứ như vậy qua hơn một tháng,
tuy Lệnh Hồ Xung ở trong địa lao cũng cảm thấy khí nóng nực dần dần giảm đi, bèn
nghĩ: “Vận mệnh sở định quả có ý trời. Nếu ta bị giam ở đây vào mùa đông thì
chắc không phát hiện được chữ khắc trên thiết bản. Không chừng chưa đến mùa
nóng thì Đan Thanh Sinh đã đến cứu ta ra rồi”.
Chàng đang nghĩ đến
đây, bỗng nghe dưới địa đạo truyền lại tiếng bước chân.
Lệnh Hồ Xung đang nằm
liền xoay người quay mặt vào tường. thì nghe tiếng Hắc Bạch Tử đến ngoài cửa
nói:
– Nhậm… Nhậm lão tiền
bối, vãn bối thật có lỗi. Hơn một tháng nay đại ca của vãn bối không bước chân
ra khỏi phòng. Ngày nào vãn bối cũng sốt ruột vô cùng, chỉ muốn đến xin vấn an
tiền bối lão nhân gia… Tiền bối lão nhân gia xin đừng trách.
Một làn hương rượu và
mùi thịt gà từ lỗ vuông xông vào mũi. Đã lâu ngày, Lệnh Hồ Xung không có giọt
rượu liếm môi. Chàng vừa ngửi được mùi rượu thơm thì sao còn nhịn được nữa,
liền quay lại nói:
– Đem rượu và đồ nhắm
đến cho ta ăn rồi hãy nói.
Hắc Bạch Tử hỏi:
– Dạ, dạ. Tiền bối
đồng ý truyền bí quyết thần công cho vãn bối ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
– Mỗi lần ngươi đem
đến cho ta ba cân rượu, một con gà thì ta sẽ truyền cho ngươi bốn câu khẩu
quyết. Đợi ta uống ba ngàn cân rượu, ăn hết một ngàn con gà thì khẩu quyết cũng
truyền nhiều lắm rồi.
Hắc Bạch Tử nói:
– Như vậy thì chậm
quá, chỉ e lâu ngày sẽ sinh biến cố. Mỗi lần vãn bối đem đến sáu cân rượu, hai
con gà, tiền bối truyền cho tám câu khẩu quyết được không?
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Thôi cũng được. Đem
đây! Đem đây!
Hắc Bạch Tử bưng khay
gỗ đưa từ lỗ vuông vào, trên khay gỗ quả có đặt một bình rượu lớn và một con gà
béo.
Lệnh Hồ Xung thầm
nghĩ: “Ta chưa truyền khẩu quyết thì ngươi không thể hạ độc cho ta chết được”.
Chàng liền cầm bình
rượu lên uống ừng ực. Rượu này chẳng phải loại mỹ tửu, nhưng bây giờ hắn uống
vào thấy thơm ngon vô cùng, cơ hồ rượu Bồ đào Thổ Lỗ Phồn bốn lần chưng bốn lần
cất của Đan Thanh Sinh cũng không bằng. Chàng uống một hơi hết nửa bình, rồi xé
một cái đùi gà bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm. Trong phút chốc, một bình rượu và
một con gà chàng ngốn hết sạch, vỗ bụng khen:
– Rượu ngon! Gà béo!
Hắc Bạch Tử cười nói:
– Lão gia tử ăn gà béo
uống rượu ngon rồi, xin truyền khẩu quyết cho tại hạ đi.
Lệnh Hồ Xung nghe lão
không đề cập đến chuyện bái sư, cho rằng mình vừa uống rượu ăn thịt, nhất thời
không nhớ nên lão không thèm đề cập đến, bèn nói:
– Được, bốn câu khẩu
quyết này, ngươi cố nhớ cho kỹ: “Kỳ kinh bát mạch, trong có nội tức, tụ ở Đan
điền, hội ở Đản trung”. Ngươi có hiểu không?
Nguyên câu khẩu quyết
trên thiết bản là: “Nội tức ở Đan điền tản ra tứ chi, chân khí ở Đản trung phân
vào tám mạch”. Lệnh Hồ Xung cố ý đảo ngược lại. Hắc Bạch Tử vừa nghe liền cảm
thấy bốn câu khẩu quyết này không có gì lạ, chỉ là pháp môn luyện khí phổ
thông, lão liền nói:
– Bốn câu này, tại hạ
đã lĩnh hội rồi, xin tiền bối truyền cho bốn câu nữa.
Lệnh Hồ Xung thầm
nghĩ: “Bốn câu này ta đổi thành tầm thường, hắn chưa thỏa mãn nên phải đọc bốn
câu vô cùng cổ quái để hù dọa hắn chơi”.
Bèn nói:
– Hôm nay là ngày đầu
tiên, ta du di truyền thêm cho ngươi bốn câu nữa, ngươi nhớ cho kỹ: “Chấn động
cho đứt mạch Dương duy, chặn đường mạch Âm kiều, tám mạch đều đứt đoạn, thần
công mới luyện thành”.
Hắc Bạch Tử giật mình
kinh hãi nói:
– Chuyện này… chuyện
này… nếu kỳ kinh bát mạch trong người bị đứt hết thì làm sao còn sống được nữa?
Chuyện này… bốn câu khẩu quyết này vãn bối thật không hiểu.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Thần công đại pháp
này nếu ai ai cũng có thể lĩnh hội được thì còn gì là kỳ lạ nữa? Trong bốn câu
này dĩ nhiên có rất nhiều chỗ tinh vi ảo diệu, người thường không dễ hiểu nổi
đâu.
Hắc Bạch Tử nghe đến
đây thì cảm thấy ngữ khí và cách dùng từ của Lệnh Hồ Xung khác hẳn lão họ Nhậm,
bất giác lão sinh lòng nghi ngờ. Hai lần trước Lệnh Hồ Xung nói rất ít, giọng
nói lại rất hàm hồ. Lần này sau khi ăn uống no say, tinh thần phấn chấn nên nói
nhiều. Hắc Bạch Tử vô cùng tinh tế, lão liền sinh lòng hoài nghi, đoán rằng
Lệnh Hồ Xung cố ý bịa đặt khẩu quyết để trêu chọc mình. Lão bèn nói:
– Tiền bối nói: “Bát
mạch đều đứt đoạn, thần công mới luyện thành”, chẳng lẽ kỳ kinh bát mạch của
lão gia tử đều bị đứt đoạn rồi sao?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Tất nhiên là vậy.
Lệnh Hồ Xung nghe
trong ngữ khí của Hắc Bạch Tử bắt đầu có mối nghi ngờ nên hắn không dám nhiều
lời với lão nữa, bèn nói:
– Tất cả đã truyền
xong, ngươi cố suy nghĩ tất sẽ hiểu rõ.
Lệnh Hồ Xung nói vậy,
liền để bình rượu lên khay gỗ rồi đưa ra lỗ vuông. Hắc Bạch Tử đưa tay nhận
lấy.
Đột nhiên Lệnh Hồ Xung
la trời ơi một tiếng, thân người xông về phía trước, rầm một tiếng, trán của
hắn va vào cửa sắt.
Hắc Bạch Tử giật mình
nói:
– Sao vậy?
Lão là người có võ
công cao cường nên phản ứng rất nhanh. Lão đưa tay vào trong lỗ vuông, nắm chắc
khay gỗ vì sợ bình rượu rơi xuống đất vỡ tan.
Trong thời gian điện
quang thạch hỏa, Lệnh Hồ Xung xoay tay trái nắm chặt cổ tay phải của lão cười
nói:
– Hắc Bạch Tử, ngươi
nhìn xem ta là ai?
Hắc Bạch Tử kinh hãi,
run run nói:
– Tiền bối… tiền bối…
Lúc Lệnh Hồ Xung đưa
cái khay gỗ ra, không có ý định nắm chặt cổ tay của lão. Nhưng dưới ánh đèn dầu
mờ mờ chàng nhìn thấy bàn tay của Hắc Bạch Tử ngoài lỗ vuông, để chờ nhận khay
gỗ đưa ra. Bỗng nhiên trong lòng Lệnh Hồ Xung dậy lên một sự căm phẫn khó kìm
chế được. Chàng bị giam trong ngục này lâu ngày hoàn toàn là do gian kế của lão
mà ra, nếu có thể vặn gãy cổ tay của lão thì cũng đủ để hả nỗi căm giận trong
lòng. Lệnh Hồ Xung lại nghĩ lão sơ ý bị nắm chặt nên bỗng nhiên giật mình kinh
hãi, lão gian xảo như vậy, mình dọa cho lão mất vía cũng đâu có sao? Lệnh Hồ
Xung không có ý báo thù, nhất thời động tính trẻ con, nên giả đò té ngã như vậy
để dụ lão đưa tay vào, liền nắm lấy cổ tay lão.
Hắc Bạch Tử vốn là
người rất nhanh nhạy nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột, không hề có dấu hiệu
báo trước nên không kịp đề phòng. Lòng lão cảm thấy hơi bất ổn thì cổ tay đã bị
Lệnh Hồ Xung nắm chặt, năm ngón tay của đối phương giống như một cái gọng kìm
bằng sắt khóa chặt hai huyệt Nội quan và Ngoại quan trên cổ tay lão, lão liền
xoay tay ra chiêu cầm nã.
Rầm một tiếng, ba ngón
chân trái của lão liền bị gãy, lão đau quá la oai oái.
Tại sao cổ tay phải
của Hắc Bạch Tử bị nắm chặt mà mấy ngón chân trái của lão lại bị gãy? Thì ra,
Hắc Bạch Tử xưa nay rất kiêng dè đối phương, bây giờ cổ tay bị nắm chặt, lão
liền nghĩ đến nguy cơ mất mạng vội sử ngay chiêu Giao long xuất uyên. Chiêu này
sử lúc cổ tay bị người khác nắm chặt, cánh tay đập mạnh vào phía trong, chân
trái đồng thời vô ảnh vô tung đá mạnh ra. Thế cước này rất lợi hại, nếu đá
trúng ngực địch nhân thì người bị đá phải thổ huyết tại chỗ. Nếu địch nhân là
cao thủ biết né tránh thì phải lập tức buông tay người đá ra, nếu không thì
không còn cách nào né tránh một cước vào ngực. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Hắc
Bạch Tử sốt ruột muốn thoát hiểm, quên mất giữa lão và Lệnh Hồ Xung còn cách
nhau một cái cửa sắt rất dày. Chiêu Giao long xuất uyên này lão sử đến nơi đến
chốn, cước này nhắm đá chuẩn xác vào bộ vị, lực đạo lại cực mạnh. Chỉ tiếc rầm
một tiếng, lão đá trúng vào cửa sắt!
Lệnh Hồ Xung nghe cửa
bị đá một cái rầm, hiểu ra rằng mình hoàn toàn nhờ cánh cửa sắt bảo vệ mới
thoát khỏi đòn cước lợi hại vừa rồi của Hắc Bạch Tử. Chàng nhịn không được,
cười lên ha hả, nói:
– Đá một cước nữa đi,
đá thật mạnh như vậy thì ta mới buông ngươi ra.
Bỗng nhiên Hắc Bạch Tử
cảm thấy nội lực trong hai huyệt Nội quan và Ngoại quan của tay phải tiết ra ào
ạt. Bất giác lão nhớ ra đây là chuyện đáng sợ nhất trong đời, hồn xiêu phách
tán, lão vừa vận lực ngưng khí vừa van xin:
– Lão… lão gia tử, cầu
xin lão… lão…
Hắc Bạch Tử vừa mở
miệng thì nội lực càng ào ạt tiết ra, lão đành phải im miệng nhưng nội lực vẫn
không ngừng tiết ra ngoài.
Sau khi Lệnh Hồ Xung
tự luyện công phu trên thiết bản, Đan điền của chàng như ống trúc rỗng ruột,
như cái hang trống không. Bây giờ chàng cảm thấy trong huyệt Đan điền có khí
truyền vào nhưng không để ý. Cánh tay của Hắc Bạch Tử không ngừng run bần bật,
rõ ràng lão rất sợ hãi. Khí giận trong lòng Lệnh Hồ Xung chưa vơi, chàng muốn
hăm dọa lão, liền quát:
– Ta truyền công phu
cho ngươi thì ngươi là đệ tử của bổn môn rồi. Ngươi khi sư diệt tổ thì đáng tội
gì?
Hắc Bạch Tử cảm thấy
nội lực tiết ra càng lúc càng nhiều, lão gắng gượng ngưng khí thì tạm thời dừng
lại được một chút, nhưng cũng phải thở, lúc hít thở thì nội lực lại tiết ra.
Bây giờ lão đã quên cái chân đau, chỉ cầu cho tay phải rút ra khỏi lỗ vuông, dù
mất đi một tay, một chân cũng cam lòng. Lão nghĩ đến đây, liền đưa tay rút
trường kiếm ở sau lưng ra.
Hắc Bạch Tử vừa cử
động thì hai huyệt Nội quan và Ngoại quan trên cổ tay dường như mở ra hai chỗ
khuyết lớn, nội lực toàn thân lập tức tuôn ra dữ dội như nước vỡ đê, khó mà
ngăn chặn lại. Hắc Bạch Tử biết chỉ cần kéo dài thêm một chút nữa thì nội lực
toàn thân sẽ bị đối phương hút hết, liền gắng gượng rút trường kiếm ra, cắn
chặt răng vung lên toan chặt cánh tay của mình. Nhưng lão vừa vận lực thì nội lực
tuôn ra, tai lão ù rồi ngất đi.
Lệnh Hồ Xung nắm cổ
tay lão, chẳng qua chỉ muốn hăm dọa, nhiều lắm là vặn gãy xương cổ tay cho hả
giận, không ngờ lão sợ đến hồn xiêu phách tán rồi ngất đi. Lệnh Hồ Xung cười ha
hả rồi buông tay lão ra, nhưng vừa buông tay thì thân người Hắc Bạch Tử ngã
xuống, tay phải từ lỗ vuông rút về.
Bỗng nhiên trong đầu
Lệnh Hồ Xung lóe lên một ý nghĩ. Chàng vội chụp cánh tay của lão lại, lúc đó
động tác của chàng mau lẹ dị thường, kịp thời kéo lão lại được. Lệnh Hồ Xung
nghĩ: “Sao ta không dùng vòng sắt để khóa hắn lại, bức bọn Hoàng Chung Công thả
ta ra?”
Lệnh Hồ Xung liền vận
lực kéo cổ tay của Hắc Bạch Tử đến gần, nào ngờ vừa kéo thì cái đầu của Hắc
Bạch Tử chui qua lỗ vuông. Vù một tiếng, cả thân người lão đều chui tọt vào trong
lao.
Tình cảnh này thật quá
sức tưởng tượng, Lệnh Hồ Xung ngẩn người ra, thầm chửi mình ngu. Cái lỗ hổng
này rộng hơn một thước vuông, chỉ cần cái đầu chui qua được thì cả người cũng
chui qua luôn. Hắc Bạch Tử đã có thể vào đây, sao mình không thử chui ra? Trước
đây tứ chi đều bị xích chặt, không có cách nào vượt ngục, nhưng mấy sợi dây
xích đã sớm có người bí mật cưa ra rồi, tại sao không trốn đi?
Lệnh Hồ Xung lại nghĩ:
“Đan Thanh Sinh ngấm ngầm cưa đứt xích cho ta, ngày ngày mong muốn ta đi theo
lão già đem cơm mà vượt ngục đào tẩu. Chắc Đan Thanh Sinh sốt ruột lắm?”
Lệnh Hồ Xung phát hiện
xích sắt đã bị người cưa đứt đúng vào lúc mình đang tán công, toàn bộ tinh thần
để hết vào việc ấy. Vả lại lúc đó chàng chưa thuộc những công phu trên thiết bản,
nên sâu trong lòng không muốn rời khỏi phòng giam ngay, chưa muốn vượt ngục.
Lệnh Hồ Xung trầm ngâm
một lúc rồi quyết định chủ ý, lật đật cởi hết quần áo của Hắc Bạch Tử và của
mình ra, hoán đổi cho nhau, lấy luôn cả cái bao trùm đầu của y. Chàng nghĩ: Lúc
ta ra khỏi đây dù gặp người khác, bọn chúng cũng chỉ biết ta là Hắc Bạch Tử mà
thôi.
Lệnh Hồ Xung lấy
trường kiếm của Hắc Bạch Tử giắt vào lưng. Có kiếm bên mình, tinh thần phấn
chấn lên. Chàng lại đem xích sắt khóa chân tay của Hắc Bạch Tử lại, dùng lực
bóp mạnh. Chàng liền nhận ra sức lực của mình thật lớn, mấy cái vòng sắt ép
chặt vào da thịt lão.
Hắc Bạch Tử đau quá,
tỉnh dậy rên hừ hừ. Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Hai chúng ta thay
đổi địa vị cho nhau! Lão già mỗi ngày sẽ đem cơm nước đến cho ngươi.
Hắc Bạch Tử vừa rên
vừa nói:
– Nhậm… Nhậm lão gia
tử… Hấp… Hấp tinh đại pháp của Nhậm lão gia tử…
Hôm Lệnh Hồ Xung liên
thủ với Hướng Vấn Thiên kháng địch ở ngoài bãi hoang, nghe có người trong đối
phương la lên: “Hấp tinh đại pháp”, bây giờ lại nghe Hắc Bạch Tử nhắc lại bèn
hỏi:
– Hấp tinh đại pháp
cái gì?
Hắc Bạch Tử nói:
– Vãn bối… vãn bối…
đáng… đáng chết…
Lệnh Hồ Xung chỉ quan
tâm đến chuyện thoát thân, nên không thèm để ý gì đến lão. Từ lỗ vuông chàng
chui đầu ra, hai cánh tay từ từ đưa ra ngoài nhẹ đẩy cánh cửa sắt. Thân người
vụt ra rồi, liền đứng vững xuống đất, cảm thấy trong Đan điền lại tích tụ một lượng
nội tức lớn, thật là khó chịu. Lệnh Hồ Xung không biết những nội lực này có
được là do hút trong người của Hắc Bạch Tử. Chàng chỉ nghĩ tại lâu không luyện
công nên nội lực của Đào Cốc lục tiên và Bất Giới hòa thượng lại trở về Đan
điền. Bây giờ chàng chỉ mong mau thoát khỏi hắc ngục liền cầm đèn dầu Hắc Bạch
Tử để lại, từ trong địa đạo đi ra.
Trong địa đạo cửa chỉ
khép hờ, chàng đoán rằng Hắc Bạch Tử đợi lúc đi ra mới khóa lại, nên Lệnh Hồ
Xung chẳng khó khăn gì mà thoát khỏi chỗ giam cầm. Lệnh Hồ Xung vượt qua từng
cánh cửa kiên cố, nhớ lại những ngày ở trong hắc lao thật giống như đã trải qua
một đời người. Đột nhiên, đối với bọn Hoàng Chung Công chàng cũng không còn thù
hận gì, cảm thấy mình được tự do thì cái gì cũng không màng tới nữa.
Lệnh Hồ Xung đi đến
đầu địa đạo, liền bước theo bậc tam cấp mà lên. Trên đầu là một tấm thiết bản,
chàng nghiêng tai lắng nghe không có động tĩnh gì. Từ lúc trải qua hiểm họa
này, thì tất cả chàng đều cẩn thận. Lệnh Hồ Xung không nhảy lên liền, đứng dưới
thiết bản đợi một lúc lâu, vẫn không nghe có động tĩnh. Chàng biết xác thực
Hoàng Chung Công không có trong phòng ngủ, bèn nhẹ đẩy tấm thiết bản ra rồi vọt
người lên. Lệnh Hồ Xung đặt tấm thiết bản lại đúng vị trí, kéo chiếu phủ lên
rồi rón rén đi ra ngoài. Bỗng nghe phía sau có người hỏi nhỏ:
– Nhị đệ, nhị đệ xuống
đó làm gì vậy?
Lệnh Hồ Xung giật mình
quay đầu lại, thấy Hoàng Chung Công, Ngốc Bút Ông và Đan Thanh Sinh cả ba người
đều cầm binh khí vây quanh. Chàng không biết trên cửa hang bí mật cài đặt những
bộ phận báo động, khi mạo nhiên xông ra như vậy, mấy cái lục lạc trên cơ quan
phát ra tiếng rung lớn, bọn Hoàng Chung Công ba người chạy đến. Chỉ vì trên đầu
Lệnh Hồ Xung trùm bao, lại mặc trường bào của Hắc Bạch Tử nên không ai nhận ra
được. Chàng giật mình nói:
– Tiểu đệ… tiểu đệ…
Hoàng Chung Công lạnh
lùng nói:
– Tiểu đệ cái gì? Ta
thấy ngươi có thái độ bất chính, từ lâu ta đoán được ngươi muốn cầu xin Nhậm
Ngã Hành dạy ngươi luyện Hấp tinh yêu pháp đó. Hừ hừ, năm xưa ngươi đã thề thốt
thế nào?
Lòng Lệnh Hồ Xung hỗn
loạn, không biết nên bộc lộ chân tướng của mình hay nên mạo xưng Hắc Bạch Tử.
Chàng nhất thời chưa có chủ ý, rút trường kiếm sau lưng ra nhắm vào Ngốc Bút
Ông mà đâm. Ngốc Bút Ông tức giận nói:
– Hảo nhị ca, muốn
động kiếm thật sao?
Lão giơ bút lên đỡ.
Chiêu kiếm này của Lệnh Hồ Xung chỉ là hư chiêu, thừa lúc lão giơ bút lên đỡ,
liền co giò chạy. Bọn Hoàng Chung Công ba người đuổi theo. Lệnh Hồ Xung đề khí
chạy rất nhanh, trong khoảnh khắc đã chạy đến đại sảnh. Hoàng Chung Công la to:
– Nhị đệ, nhị đệ, nhị
đệ đi đâu vậy?
Lệnh Hồ Xung không trả
lời, vẫn co giò chạy nhanh. Bỗng chàng thấy có người đứng giữa cổng lớn nói:
– Nhị trang chủ, xin
dừng bước.
Lệnh Hồ Xung đang chạy
rất nhanh, không kịp dừng bước, bịch một tiếng chàng đụng mạnh vào người đó.
Thế xông ra của Lệnh Hồ Xung rất mạnh, người đó bay ra ngoài mấy trượng. Lệnh
Hồ Xung vội nhìn lại, thì ra đó là Nhất tự điện kiếm Đinh Kiên đang nằm thẳng cẳng
dưới đất, thân người thật giống hình chữ “Nhất”, nhưng hai chữ “điện kiếm” thì
chẳng giống chút nào.
Chân không dừng bước,
Lệnh Hồ Xung vùng chạy thẳng ra con đường nhỏ. Bọn Hoàng Chung Công chạy đến
cổng chính thì dừng lại. Đan Thanh Sinh lớn tiếng nói:
– Nhị ca, nhị ca mau
quay về, huynh đệ chúng ta có gì không phải thì nói…
Lệnh Hồ Xung chỉ lựa
những đường nhỏ hoang vắng mà chạy như bay đến nơi sơn dã không có bóng người,
hiển nhiên đã cách xa thành Hàng Châu. Chàng chạy lẹ như bay, nhưng lúc dừng
lại cũng không mệt mỏi, không thở hồng hộc, so với trước lúc bị thương, công lực
dường như còn mạnh hơn nhiều.
Lệnh Hồ Xung cởi khăn
trùm đầu ra, nghe tiếng nước chảy róc rách. Miệng đang khát, chàng liền đi theo
tiếng nước chảy đến bên một khe núi, toan cúi xuống hớp nước uống, thấy mặt
nước in hình một bóng người râu tóc xồm xoàm, mặt đầy cáu ghét trông rất xấu
xí, bẩn thỉu.
Lệnh Hồ Xung giật
mình, ồ lên một tiếng rồi phì cười. Ở trong ngục mấy tháng không được tắm gội,
dĩ nhiên người đầy cáu ghét. Bây giờ chàng cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, liền
cởi áo bào, nhảy xuống suối tắm rửa, thầm nghĩ: “Bùn đất trên người ta không
được nửa gánh thì cũng đến ba chục cân”.
Lệnh Hồ Xung tắm rửa
sạch sẽ, uống mấy ngụm nước trong, bới tóc lên đỉnh đầu, cầm lấy kiếm, cạo sạch
lớp râu ria đầy mặt, nhìn vào nước thấy đã hồi phục lại gương mặt như xưa,
chẳng còn giống chút nào gương mặt sưng húp của lão Phong Nhị Trung.
Lúc mặc áo vào, Lệnh
Hồ Xung cảm thấy khí huyết trong ngực khó chịu, bèn ngồi bên khe suối hành công
một lát, cảm thấy nội tức trong Đan điền đã tan vào kinh kỳ bát mạch, trong Đan
điền lại giống như cái ống trúc rỗng, như hang sâu trống không. Toàn thân phấn
chấn, chàng vô cùng sung sướng không nói nên lời. Lệnh Hồ Xung không biết mình
đã luyện thành công công phu lợi hại bậc nhất đương thời, tám luồng chân khí
của Đào Cốc lục tiên, Bất Giới hòa thượng và Phương Sinh đại sư lúc ở chùa
Thiếu Lâm trị thương cố nhiên đều đã được chàng tán vào các kinh mạch huyệt
đạo, hoàn toàn hóa thành của mình. Vừa rồi, chàng lại nắm cổ tay của Hắc Bạch
Tử, đã hút hết nội lực tu tập cả đời của lão vào trong huyệt Đan điền rồi tán
vào kỳ kinh bát mạch nên lại được thêm công lực của một cao thủ, đương nhiên
tinh thần rất phấn chấn. Phải biết rằng, nếu các loại nội lực khác nhau chỉ
tích tụ tại Đan điền mà không được dung hợp, thì chỉ hơi vận sử một chút là sẽ
xung đột lẫn nhau, khiến nội tạng đau đớn như dao cắt, nhưng nếu đã tán vào các
kinh mạch huyệt đạo rồi hội tụ lại làm một, thì có thêm một phần sẽ mạnh thêm
một phần.
Lệnh Hồ Xung nhảy lên,
rút trường kiếm ra, thuận tay chém cây liễu rủ xuống bên bờ suối. Cổ tay chỉ
lướt một cái, soạt nhẹ một tiếng, trường kiếm đã tra vào vỏ, chân trái mới chạm
đất. Chàng ngẩng đầu lên thấy năm lá liễu từ từ bay xuống. Trường kiếm lần thứ
hai lại rút ra khỏi vỏ, thân người xoay một vòng trong không trung, năm lá liễu
đều dính vào lưỡi kiếm. Lệnh Hồ Xung đưa tay trái cầm một lá liễu trên lưỡi
kiếm, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khôn xiết. Cách bờ suối không xa, bỗng nhiên
lòng chàng chua xót nghĩ: “Công phu của ta, bất luận thế nào sư phụ và sư nương
dạy cũng không được như vậy. Nhưng thà ta chịu như trước đây, nội lực kiếm pháp
không bằng ai mà vẫn được ở trong phái Hoa Sơn, tiêu dao khoái lạc, sớm chiều
đều gặp mặt tiểu sư muội, còn hơn là một mình cô độc trên giang hồ, lập lờ như
bóng du hồn dạ quỷ”.
Lệnh Hồ Xung tự cảm
thấy võ công trong đời mình chưa bao giờ cao như lúc này. Và chàng cũng cảm
thấy chưa bao giờ tịch mịch thê lương như bây giờ. Bản tính Lệnh Hồ Xung thích
náo nhiệt, thích giao hảo với bạn và rượu. Mấy tháng qua bị cầm tù ở địa lao,
cô độc một mình là lẽ đương nhiên. Bây giờ thân được tự do, nhưng vẫn cô đơn
quạnh quẽ một mình. Chàng đứng một mình bên bờ suối, cảm giác hớn hở vui mừng
đã giảm dần. Gió mát lùa vào người, ánh trăng mờ nhạt chiếu xuống, lòng chàng
cảm thấy phiền muộn vô vàn.
Bình luận chương
Dưới chương này đang có gì?
Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.
Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.