Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)
Hồi 34: Đoạt Soái
Trong tiếng quần hùng
nghị luận xôn xao, có một thanh âm vang dội cất lên:
– Nhạc tiên sinh phái
Hoa Sơn đã nghiên cứu tỉ mỉ đến mức thông hiểu kiếm pháp của các phái Thái Sơn,
Hành Sơn, Hằng Sơn, không những thông hiểu mà còn rất tinh tuyệt thật khiến cho
người tán dương không thôi. Chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái ngoài Nhạc tiên sinh
ra thì khắp thiên hạ e rằng không tìm ra được người thứ hai.
Người nói câu này ăn
mặc rách rưới, chính là Giải bang chủ của Cái bang. Lão cùng Phương Chứng, Xung
Hư tâm ý tương đồng, sớm hiểu được Tả Lãnh Thiền muốn hợp nhất Ngũ Nhạc kiếm phái,
tạo ra thế bất lợi cho võ lâm đồng đạo. Sớm muộn gì cũng chọc đến Cái bang, thà
rằng đưa Nhạc Bất Quần quân tử nho nhã lên làm chưởng môn Ngũ Nhạc phái còn hơn
là Tả Lãnh Thiền bừng bừng dã tâm.
Xưa nay, tiềm lực Cái
bang rất mạnh trong giang hồ, bang chủ Cái bang đã nói thì người ngoài không
dám đưa lời dị nghị.
Bỗng nghe thanh âm
lạnh lùng nói:
– Nhạc cô nương tinh
thâm kiếm pháp ba phái Thái Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn; quả thật đáng quý đáng
mừng. Nếu cô nương có thể dùng Tung Sơn kiếm pháp thắng được trường kiếm trong
tay Tả mỗ thì toàn phái Tung Sơn đương nhiên phụng kính Nhạc tiên sinh lên làm
chưởng môn.
Người nói chính là Tả
Lãnh Thiền. Lão nói xong đi vào trường đấu, tay trái đặt lên vỏ kiếm, soạt một
tiếng, trường kiếm đã vọt ra khỏi vỏ, thanh quang chớp động, trường kiếm vọt
lên, tay phải lão đưa ra nắm chuôi kiếm. Thủ pháp của lão rất ngoạn mục, tay
trái đặt vào vỏ kiếm sử nội lực đẩy trường kiếm ra, nội công của lão thật hiếm
nghe hiếm thấy.
Đệ tử phái Tung Sơn
lớn tiếng hoan hô; quần hùng bên ngoài cũng hò reo như sấm động.
Nhạc Linh San nói:
– Chất nữ… chất nữ chỉ
dám sử mười ba chiêu, trong vòng mười ba chiêu nếu không qua được Tả sư bá…
Tả Lãnh Thiền cả giận,
thầm nghĩ: “Ngươi là đồ con nít ranh mà dám công nhiên tiếp chiêu với ta là to
gan rồi, còn hạn định trong mười ba chiêu nữa. Ngươi nói vậy thì coi họ Tả ta
không ra cái gì cả”.
Lão lạnh lùng nói:
– Nếu trong vòng mười
ba chiêu, ngươi không lấy được đầu Tả mỗ thì sao?
Nhạc Linh San nói:
– Chất nữ… chất nữ
không thể là đối thủ của Tả sư bá, chẳng qua chất nữ học được mười ba chiêu
Tung Sơn kiếm pháp do gia gia đích thân truyền thụ, rất mong Tả sư bá ra tay ấn
chứng.
Tả Lãnh Thiền hừ một
tiếng. Nhạc Linh San nói:
– Gia gia chất nữ nói,
mười ba chiêu Tung Sơn kiếm pháp này tuy là chiêu số cao minh của phái Tung Sơn
nhưng khi chất nữ sử ra thì e trong một chiêu đã bị Tả sư bá đánh bay trường
kiếm rồi. Muốn sử chiêu thứ hai quả rất khó khăn.
Tả Lãnh Thiền lại hừ
một tiếng, không trả lời.
Ban đầu Nhạc Linh San
nói giọng hơi run, không hiểu là do sau khi đấu khí lực không đủ hay do đang
đứng trước mặt của Tả Lãnh Thiền, một đại cao thủ võ lâm mà không giấu được vẻ
sợ hãi. Nói đến lúc này, thanh âm dần bình tĩnh lại. Cô nói tiếp:
– Chất nữ nói với gia
gia: “Tả sư bá là đệ nhất cao thủ của phái Tung Sơn, đương nhiên không còn nghi
ngờ gì nữa. Nhưng sư bá chưa chắc là đệ nhất cao thủ trong Ngũ Nhạc kiếm phái.
Sư bá võ công cao đến đâu cũng chưa chắc có thể được như gia gia, người tinh
thông kiếm pháp Ngũ Nhạc kiếm phái”. Gia gia chất nữ nói: “Hai chữ “tinh thông”
thật không dễ dàng. Gia gia cũng chẳng qua chỉ biết chút da lông mà thôi. Nếu
ngươi không tin, lúc bắt đầu luyện Tung Sơn kiếm pháp được ba chiêu mèo què, có
thể sử Tung Sơn kiếm pháp trước Tả sư bá oai chấn thiên hạ được ba chiêu thì ta
khen là con gái ngoan”.
Tả Lãnh Thiền cười
nói:
– Nếu trong vòng ba
chiêu mà ngươi đánh bại được Tả mỗ thì ngươi càng xứng đáng là con gái ngoan
của Nhạc tiên sinh.
Nhạc Linh San nói:
– Tả sư bá kiếm pháp
thông thần, là kỳ tài hiếm thấy mấy trăm năm của phái Tung Sơn; chất nữ mới
được gia gia truyền thụ, học được vài chiêu Tung Sơn kiếm pháp, sao dám vọng
tưởng như vậy? Gia gia bảo chất nữ ráng tiếp ba chiêu của Tả sư bá, nhưng chất
nữ thống tâm vọng tưởng, muốn có thể trước mặt sư bá sử được đến mười ba chiêu
Tung Sơn kiếm pháp, không biết có thể đạt ý nguyện hay không?
Tả Lãnh Thiền thầm
nghĩ: “Đừng nói mười ba chiêu, nếu để ngươi sử được ba chiêu thì Tả mỗ đã mất
mặt lắm rồi”. Lão liền đưa ba ngón tay cái, ngón trỏ, ngón giữa của tay trái ra
nắm lấy mũi kiếm, tay phải buông lỏng. Trường kiếm đột nhiên bắn lên, chuôi
kiếm nằm phía trước không ngừng rung động. Lão nói:
– Tiến chiêu đi.
Tả Lãnh Thiền thực
hiện thủ pháp tuyệt kỹ, quần hùng nhất thời sôi nổi. Tay trái sử kiếm dĩ nhiên
không thuận, nhưng lão lại dùng ba ngón tay để nắm lấy mũi kiếm, lấy chuôi kiếm
để đối địch, đấu kiểu này so với dùng tay không đấu dao sắc còn khó gấp mười lần.
Dùng ngón tay mà nắm mũi kiếm, chỉ cần lưỡi kiếm hơi bị chấn động thì cắt mất
ngón tay của mình, đâu cách nào dùng được lực? Lão sử thủ pháp này cố nhiên là
rất coi thường Nhạc Linh San. Lòng lão vô cùng tức giận, muốn dùng thần công
oai chấn để trấn áp mọi người.
Nhạc Linh San thấy lão
cầm kiếm như vậy, lòng sợ hãi, thầm nghĩ: “Võ công này của lão là gì, gia gia
chưa dạy qua”.
Lòng cô hơi khiếp sợ,
lại nghĩ: “Chuyện đã đến nước này, sợ mà làm gì nữa?”. Trong lúc hoang mang, cô
liếc nhìn đám đệ tử phái Hằng Sơn, thấy bọn họ vẫn vây thành một vòng, không
nghe có tiếng khóc. Cô đoán rằng Lệnh Hồ Xung tuy bị thương nặng nhưng tính
mạng không đáng ngại. Cô liền chống trường kiếm xuống rồi vung lên đỉnh đầu,
cúi người xuống sử chiêu Vạn nhạc triều tôn, chính là một chiêu thức trong Tung
Sơn kiếm pháp chính tông.
Chiêu này có hàm ý
cung kính, quần đệ tử Tung Sơn reo hò tỏ ý thỏa mãn. Lúc các đệ tử Tung Sơn và
trưởng bối bổn phái chiết chiêu tất phải sử chiêu này trước, ý nói là không dám
động thủ với tiền bối, chỉ mong được tiền bối lão nhân gia chỉ giáo. Tả Lãnh
Thiền gật đầu, thầm nghĩ: Ngươi biết sử chiêu này coi cũng còn là biết lễ độ.
Vì chiêu này ta sẽ không để ngươi bị xấu hổ quá mức.
Nhạc Linh San sử chiêu
Vạn nhạc triều tôn xong, đột nhiên kiếm quang tỏa ra, trường kiếm hóa thành một
đường cầu vồng bạc trắng, đâm thẳng đến Tả Lãnh Thiền. Chiêu này đoan nghiêm
hùng vĩ, chính là chiêu tinh yếu của Tung Sơn kiếm pháp. Dù Tả Lãnh Thiền đã
tinh thông hết Nội bát lộ, Ngoại cửu lộ, mười bảy đường dài ngắn, nhanh chậm
của kiếm pháp phái Tung Sơn nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua chiêu này. Lão
giật mình, nghĩ: “Chiêu này là chiêu số gì? Trong mười bảy đường kiếm pháp phái
Tung Sơn ta dường như không có chiêu nào bằng chiêu này, thật là kỳ lạ”.
Lão không những là
tông sư phái Tung Sơn mà còn là đại gia võ học đương thời, vừa thấy chiêu kiếm
hùng kỳ tinh ảo này của bổn phái, lòng muốn xem cho rõ. Thấy Nhạc Linh San
phóng chiêu kiếm ra nội lực không mạnh, chỉ cần phóng đến trước người của lão
vài tấc thì lão búng tay lập tức trường kiếm của cô ta sẽ bị chấn động bay đi,
nên lão cứ xem cho rõ chiêu này coi nó còn có biến hóa cổ quái gì nữa không.
Trường kiếm của Nhạc Linh San phóng đến cách ngực lão hơn một thước thì cô ta
đã rút kiếm về, nghiêng người xoay trường kiếm đâm xuống vai trái của lão.
Chiêu kiếm này dường
như là Thiên cổ nhân long trong Tung Sơn kiếm pháp, nhưng chiêu Thiên cổ nhân
long thanh thoát hơn mà nét cổ kính lại không bằng; lại giống như chiêu Điệp
thúy phù thanh, nhưng chiêu Điệp thúy phù thanh mau lẹ hơn mà kém hào hùng;
cũng có một chút giống chiêu Ngọc tĩnh thiên trì, nhưng chiêu Ngọc tĩnh thiên
trì uy nghi chỉnh tề mà chiêu này do Nhạc Linh San một thiếu nữ nhỏ tuổi sử ra
lại đượm vẻ đoan trang diễm lệ, phiêu dật hoàn toàn khác biệt.
Mục quang của Tả Lãnh
Thiền rất nhạy bén, đối với Tung Sơn kiếm pháp lại là cả một đời chìm đắm
tinh nghiên, mỗi một chiêu một thức tinh thô lợi hại ra sao, cho dù là những
chỗ khúc chiết tinh vi nhất, lão đều rành hết. Lúc này thấy Nhạc Linh San sử ra
chiêu số ẩn tàng sở trường của mấy chiêu tuyệt diệu trong Tung Sơn kiếm pháp,
dường như nó còn có thể bổ sung cho các chỗ hở trong các chiêu, bất giác lòng
bàn tay lão phát nhiệt. Lão vừa kinh ngạc vừa vui mừng, giống như bỗng nhiên
chụp được một bảo bối từ trên trời rơi xuống.
Năm xưa, Ngũ Nhạc kiếm
phái và mười trưởng lão Ma giáo hội chiến ở Hoa Sơn, hảo thủ của năm phái bị tử
thương hầu như không còn ai, có rất nhiều tinh nghệ tuyệt chiêu của Ngũ Nhạc
kiếm phái cũng mất theo các cao thủ. Tả Lãnh Thiền từng tập hợp các bậc kỳ lão
còn lại của bổn phái, đem những chiêu kiếm mà mọi người nhớ được, bất luận bình
thường hay tinh diệu, chép lại hết làm thành một bộ kiếm phổ. Mấy chục năm nay
lão để bao tâm huyết đem những chiêu số tư thức không đủ tàn độc, không đủ oai
lực trong kiếm pháp của bổn phái sửa đổi từng chiêu một khiến cho mười bảy
đường kiếm pháp của bổn phái toàn mỹ, gần như không còn chút khiếm khuyết. Tuy
lão chưa sáng chế ra đường kiếm mới, nhưng vẫn được coi là đại công thần chỉnh
lý Tung Sơn kiếm pháp. Bây giờ đột nhiên thấy Nhạc Linh San sử ra Tung Sơn kiếm
pháp, gồm toàn những chiêu chưa từng ghi trong kiếm phổ của bổn phái, mà so với
các chiêu thức hiện có của Tung Sơn kiếm pháp hiển nhiên còn bác đại tinh thâm
hơn nhiều. Bất giác lão vui mừng, khen ngợi, xem đến ngẩn ngơ.
Nếu chiêu này do thủ
hạ kình địch cỡ như Nhậm Ngã Hành hoặc Lệnh Hồ Xung, Phương Chứng đại sư, Xung
Hư đạo trưởng sử ra thì Tả Lãnh Thiền phải tập trung chú ý để nghênh địch. Dù
là chiêu kiếm tinh tuyệt của đối phương, lão cũng phải tận lực để đối phó, đâu
có rảnh để xem cho rõ kiếm pháp! Nhưng nội lực của Nhạc Linh San quá yếu, không
đáng ngại, gặp lúc nguy cấp lão chỉ cần sử lực làm chấn bay trường kiếm của cô,
do đó lão tập trung tinh thần, dốc lòng quan sát pháp độ biến hóa thế kiếm của
cô.
Quần hùng thấy trường
kiếm Nhạc Linh San bay múa, mỗi chiêu đều cách thân người của lão hơn một thước
thì dừng lại, dường như là cố ý dung nhượng hay có ý sợ sệt nhưng Tả Lãnh Thiền
lại ngẩn ra bất động, vẻ mặt chợt vui chợt buồn, giống như đang hồn xiêu phách
tán. Luận võ như vậy thật chưa từng thấy. Quần hùng ngơ ngác nhìn nhau, vô cùng
ngạc nhiên.
Chỉ có đệ tử môn hạ
Tung Sơn, ai ai cũng chăm chú nhìn không chớp mắt, sợ làm mất đi một chiêu nửa
thức. Mấy chiêu Tung Sơn kiếm pháp này Nhạc Linh San sử ra chính là học được từ
trên vách đá trong hậu động Tư Quá Nhai. Chiêu thức khắc trên vách đá chỉ có
sáu bảy chục chiêu. Sau khi Nhạc Bất Quần cẩn thận nghiên cứu, đoán rằng trong
hơn bốn chục chiêu chắc Tả Lãnh Thiền biết sử hết, còn có những chiêu khác tuy
tinh thâm, nhưng không đủ cho Tả Lãnh Thiền động tâm chú ý. Chỉ có mười ba
chiêu này, nếu đột nhiên sử ra, thì nhất định khiến cho Tả Lãnh Thiền há hốc
mồm, cỡ nào cũng phải chú ý xem cho hết. Chiêu thức khắc trên vách đá chung
quy vẫn là chết, chưa thể biến hóa đến mức cùng cực, Nhạc Linh San cũng chỉ rập
khuôn theo mẫu mà đánh ra, thế nhưng Tả Lãnh Thiền sau khi xem xong, mọi tiền
chiêu hậu chiêu đều tự động được bổ khuyết trong não, càng nghĩ lại càng cảm
thấy ý vị nội hàm bên trong súc tích sâu xa, vô cùng vô tận.
Nhạc Linh San đem mười
ba chiêu đó sử xong, đến chiêu thứ mười bốn thì cô sử lại từ đầu. Tả Lãnh Thiền
động tâm nghĩ: “Xem lại lần nữa hay là đánh văng trường kiếm của ả đi? Hai vấn
đề này đều dễ như trở bàn tay. Nếu tiếp tục quan sát thì chiêu kiếm của Nhạc
Linh San có cao hơn nữa cũng không đả thương được lão; nếu đánh văng trường
kiếm của cô đi thì cũng chỉ cần đến một cái nhấc tay. Nhưng để lựa chọn một
trong hai vấn đề này chẳng phải chuyện dễ. Trong phút chốc đầu lão xoay chuyển
bao nhiêu ý nghĩ: “Những chiêu kiếm pháp tinh diệu như vậy, bây giờ mà biến mất
thì sau này e rằng không còn cơ duyên thấy được nữa. Muốn giết con ả này thì dễ
thôi, nhưng giết nó đi thì những chiêu kiếm pháp này đâu còn gặp lại ở đâu nữa.
Ta làm sao có thể đi cầu xin Nhạc tiên sinh diễn thử? Nhưng nếu ta để cho ả
tiếp tục sử nữa, hiển nhiên Tả mỗ đã không làm gì được một đứa con gái trẻ tuổi
môn hạ Hoa Sơn, thì ta còn mặt mũi nào tồn tại trên đời? Hỡi ơi, e đã qua hơn
mười ba chiêu rồi”.
Lão vừa nghĩ đến bốn
chữ “hơn mười ba chiêu”, thì ý muốn làm lãnh tụ võ lâm liền bùng lên, đè bẹp ý
tưởng muốn nghiên cứu võ học. Ba ngón tay trái xoay lại, trường kiếm trong tay
bật lên, choang một tiếng, đụng vào trường kiếm của Nhạc Linh San. Choang choang
nhẹ mười mấy tiếng, trong tay Nhạc Linh San chỉ còn lại cái chuôi, lưỡi kiếm
của Nhạc Linh San bị gãy thành mấy chục mảnh rớt xuống đất.
Nhạc Linh San nhảy lộn
ra ngoài mấy trượng, lớn tiếng nói:
– Tả sư bá, chất nữ ở
trước mặt Tả sư bá đã sử mấy chiêu Tung Sơn kiếm pháp?
Tả Lãnh Thiền nhắm mắt
lại, nhớ lại từng chiêu mà Nhạc Linh San đã sử rồi mở mắt ra nói:
– Ngươi sử được mười
ba chiêu! Hay lắm, thật không dễ.
Nhạc Linh San cúi
người hành lễ nói:
– Đa tạ Tả sư bá hạ
thủ dung tình, nhường cho chất nữ được múa rìu qua mắt thợ, sử được mười ba
chiêu Tung Sơn kiếm pháp.
Tả Lãnh Thiền dùng
tuyệt thế thần công làm chấn động gãy nát trường kiếm trong tay Nhạc Linh San,
quần hùng ai cũng thán phục. Nhưng Nhạc Linh San đã nói trước mặt Tả Lãnh Thiền
thi triển mười ba chiêu Tung Sơn kiếm pháp, đại đa số đều nghĩ, cô ta sử được
ba chiêu cũng không dễ, quyết không cách nào sử đến mười ba chiêu. Không ngờ Tả
Lãnh Thiền bỗng tâm trí thất thường, lại để cho cô ta sử đến chiêu thứ mười bốn
mới ra tay. Mọi người ngấm ngầm ngạc nhiên, có người còn nghĩ sai lạc đi, cho
rằng Tả Lãnh Thiền là kẻ hiếu sắc, thấy đối thủ là thiếu phụ xinh đẹp nên bị cô
ta làm cho mê mẩn tinh thần, hồn xiêu phách lạc.
Một lão già ốm nhom
trong phái Tung Sơn bước ra. Lão chính là Tiên hạc thủ Lục Bách. Lão lớn tiếng
nói:
– Tả chưởng môn thần
công cái thế, bản lãnh hơn người, phong độ cao nhã, quảng đại bao dung. Vị Nhạc
đại tiểu thư này học được một chút kiếm pháp Tung Sơn mà đã ngông cuồng tự đại
ở trước mặt Tả chưởng môn lão nhân gia. Tả chưởng môn vẫn để cho cô ta chống
chọi đến cùng đường mới ra tay một đòn chế phục. Điều này cho thấy đạo võ học
quý tinh bất quý đa. Bất luận võ công môn nào phái nào, chỉ cần luyện đến cảnh
giới cao đăng phong tạo cực, đều có thể hiên ngang tự lập trong võ lâm…
Lão nói đến đây, quần
hùng ai cũng gật đầu. Lão nói một lèo đánh trúng tim đen của mọi người. Những
hán tử giang hồ, ngoài một ít cao thủ ra, sở học đều chỉ là võ công một phái.
Lục Bách nói võ học quý tinh bất quý đa, mọi người đều tán đồng. Những
người này đối với chữ “tinh” liệu có làm nổi hay không thì cố nhiên là khó nói,
nhưng riêng chữ “đa” thì nhất quyết là không tài nào nhiều nổi rồi.
Lục Bách nói tiếp:
– Vị Nhạc đại tiểu thư
này ỷ mình thông minh, lúc đồng đạo phái khác đang luyện kiếm thì xem lén rồi
trộm học được một vài chiêu, tự xưng là tinh thông kiếm pháp của cả Ngũ Nhạc
kiếm phái. Kỳ thực tâm pháp của võ công các phái đều là bí truyền, xem trộm
được một chút ngoại hình của chiêu thức thì làm sao có thể nói được hai chữ
“tinh thông”.
Quần hào đều gật đầu
thầm nghĩ: “Học lén võ công phái khác là điều tối kỵ trong võ lâm. Cái nhục này
kỳ thực phải đổ lên đầu Nhạc Bất Quần”.
Lục Bách nói tiếp:
– Nếu vừa thấy người ngoài
sử ra mấy chiêu thức tinh diệu thì học được ngay, tự xưng là tinh thông võ công
phái khác, thì trong võ lâm đâu còn có độc môn bí kỹ, đâu còn gì gọi là tuyệt
chiêu tinh diệu? Ngươi học lén của ta, ta học lén của ngươi, há không phải là
hồ đồ cả đám sao?
Lão nói đến đây, trong
quần hùng có nhiều người cười rần lên. Nhạc Linh San dùng Hành Sơn kiếm pháp đả
bại Mạc Đại tiên sinh, dùng Hằng Sơn kiếm pháp đả bại Lệnh Hồ Xung, đối phương
không khỏi có ý dung nhượng, nhưng cô ta dùng Thái Sơn kiếm pháp đả bại Ngọc Âm
Tử và Ngọc Khánh Tử, đúng là công phu chân thực. Những chiêu kiếm trên
vách đá mà nàng thi triển vốn tinh diệu hơn hẳn thứ Ngọc Khánh Tử và Ngọc Âm Tử
được học, lại tấn công bọn họ xuất kỳ bất ý. Tuy rằng trong đó vẫn không tránh
khỏi có ý dùng mưu trục lợi, song kiếm pháp tinh thông hơn thì xứng đáng giành
chiến thắng; cái mưu mà nàng dùng, chẳng qua chỉ là giả vờ như biết sử dụng
chiêu Đại tông như hà mà thôi. Chuyện này ngoài một vài cao thủ trong phái Thái
Sơn ra thì không ai biết. Tuy nhiên, quần hùng không muốn thấy người khác thông
hiểu võ công các phái nên khi nghe Lục Bách nói như vậy liền có nhiều người
đồng thanh phụ họa, cũng không chỉ riêng đệ tử phái Tung Sơn.
Lục Bách thấy những
lời lão nói được mọi người tán thưởng nên rất đắc ý. Lão cao giọng nói:
– Cho nên ngôi vị
chưởng môn Ngũ Nhạc phái này thực xứng đáng với Tả chưởng môn. Cũng vì vậy mà
có thể thấy, học một môn võ mà luyện đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, còn hơn
người lắm mồm học tạp nham rồi cho rằng cao minh nhiều thứ.
Lão nói mấy câu này là
ám chỉ Nhạc Bất Quần. Trong phái Tung Sơn liền có mấy chục tên đệ tử thanh niên
la ó lên hùa theo lão. Lục Bách nói:
– Trong Ngũ Nhạc kiếm
phái, nếu có ai tự tin võ công thắng được Tả chưởng môn thì xin mời bước ra.
Lão nói đến hai lần
câu này mà không ai lên tiếng.
Vốn dĩ Đào Cốc lục
tiên nhất định đứng ra nói ba hoa bẻm mép. Nhưng lúc này Doanh Doanh đang để
tâm trí chữa trị cho Lệnh Hồ Xung, nên không rảnh để chỉ điểm tiếp cho Đào Cốc
lục tiên gây rối phái Tung Sơn. Bọn Đào Cốc lục tiên sáu người nhìn nhau, nhất
thời lưỡng lự nên làm gì mới phải.
Thác tháp thủ Đinh
Miễn lớn tiếng nói:
– Đã không còn ai
khiêu chiến với Tả chưởng môn là coi như mọi người đặt kỳ vọng vào Tả chưởng
môn. Xin mời Tả chưởng môn ra nhậm chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái ta.
Tả Lãnh Thiền làm ra
vẻ khiêm tốn nói:
– Trong Ngũ Nhạc phái
nhân tài rất nhiều, tại hạ vô năng vô đức, thật không dám nhận trọng trách này.
Đệ lục thái bảo Sương
Anh Ngạc phái Tung Sơn lớn tiếng nói:
– Ngôi vị chưởng môn
Ngũ Nhạc phái, ngôi vị cao, trách nhiệm nặng, xin Tả chưởng môn gắng sức vượt
khó khăn này để tạo phúc cho hơn một ngàn đệ tử môn hạ. Đó cũng là tận lực với
đồng đạo giang hồ. Xin Tả chưởng môn đăng đàn.
Tiếng trống chiêng
vang dội, tiếng pháo nổ liên hồi, toàn là do đệ tử Tung Sơn đã chuẩn bị sẵn.
Trong tiếng pháo nổ đì đùng, bọn đệ tử phái Tung Sơn cùng với bọn bằng hữu Tả
Lãnh Thiền mời đến để trợ trận tráng uy cùng hô:
– Kính mời Tả chưởng
môn lên đài, kính mời Tả chưởng môn lên đài!
Tả Lãnh Thiền tung
người, nhẹ nhàng nhảy lên Phong Thiền đài. Lão mặc hoàng bào, bóng tịch dương
chiếu xuống núi, ánh mặt trời soi nghiêng lên người lão khiến kim quang trên
hoàng bào lấp lánh, cảnh tượng oai hùng huy hoàng vô kể. Lão cung tay xoay
người, hướng xuống đài vái bốn phía, rồi nói:
– Đã nhận sự tin yêu
của các vị bằng hữu, nếu tại hạ khước từ không chịu gánh vác trọng trách thì rõ
ràng chỉ biết lo cho mình mà không tận lực vì đồng đạo võ lâm.
Môn hạ Tung Sơn mấy
trăm người reo hò như sấm động, cố sức vỗ tay cho thật rôm rả. Bỗng nghe tiếng
một người con gái nói:
– Tả sư bá, Tả sư bá
làm gãy trường kiếm của chất nữ, chỉ có vậy mà đã có thể coi là xứng đáng để
làm chưởng môn Ngũ Nhạc phái sao?
Người nói là Nhạc Linh
San.
Tả Lãnh Thiền nói:
– Anh hùng thiên hạ ở
đây đã quyết là tỉ kiếm đoạt soái. Nếu Nhạc tiểu thư có thể làm chấn động gãy
trường kiếm trong tay Tả mỗ thì mọi người sẽ tôn Nhạc tiểu thư lên làm chưởng
môn Ngũ Nhạc phái ngay thôi.
Nhạc Linh San nói:
– Thắng được Tả sư bá là
chuyện chất nữ không thể làm được. Nhưng trong Ngũ Nhạc phái chúng ta, người có
võ công giỏi hơn Tả sư bá chưa chắc là không còn ai.
Tả Lãnh Thiền thấy
những cao thủ trong Ngũ Nhạc phái, lão chỉ úy kỵ một mình Lệnh Hồ Xung. Hắn và
Nhạc Linh San tỉ kiếm, đã thân bị trọng thương thì lão sớm trút được một tảng
đá nặng ngàn cân trên người. Bây giờ nghe Nhạc Linh San nói như vậy, lão bèn
nói:
– Theo ý Nhạc tiểu
thư, trong Ngũ Nhạc phái người có võ công kiếm pháp cao hơn Tả mỗ là lệnh tôn,
lệnh đường hay vẫn là tôn phu?
Quần đệ tử Tung Sơn
lại cười rần lên. Nhạc Linh San nói:
– Phu quân của chất nữ
là hậu bối, nếu tỉ kiếm với Tả sư bá thì không thể thắng. Nhưng kiếm pháp của
má má chất nữ có thể tương đương với Tả sư bá. Còn như gia gia của chất nữ thì chắc
chắn cao minh hơn Tả sư bá một chút.
Bọn đệ tử Tung Sơn la
ó rùm trời, có người huýt sáo, có người dậm mạnh chân xuống đất rầm rầm. Tả
Lãnh Thiền nói với Nhạc Bất Quần:
– Tiên sinh, lệnh ái
ca ngợi võ công của tiên sinh, tiên sinh nghĩ sao?
Nhạc Bất Quần nói:
– Tiểu nữ miệng không
giữ kẽ, xin Tả huynh đừng để tâm. Võ công kiếm pháp của tại hạ so với chư vị
tiền bối anh hùng như Phương Chứng đại sư chùa Thiếu Lâm, Xung Hư đạo trưởng
phái Võ Đang cùng với Giải bang chủ Cái bang còn kém xa.
Tả Lãnh Thiền biến
sắc. Nhạc Bất Quần đề cập đến ba người bọn Phương Chứng đại sư mà không nhắc
đến tên của Tả Lãnh Thiền thì hiển nhiên lão tự thừa nhận võ công cao minh hơn
Tả Lãnh Thiền. Đinh Miễn nói:
– So với Tả chưởng môn
thì sao?
Nhạc Bất Quần nói:
– Tại hạ và Tả huynh
thâm giao nhiều năm, cùng tôn sùng nhau. Kiếm pháp hai phái Tung Sơn, Hoa Sơn,
mỗi phái đều có chỗ độc đáo, mấy trăm năm nay chưa bao giờ phân cao thấp. Đinh
huynh hỏi câu này, tại hạ thật khó trả lời.
Đinh Miễn nói:
– Nghe khẩu khí của
Nhạc tiên sinh, dường như tiên sinh tự cho rằng võ công của mình cao hơn Tả
chưởng môn?
Nhạc Bất Quần nói:
– Khổng Tử nói: “Quân
tử vô sở tranh, tất dã, xạ hồ?”(Người quân tử không tranh giành với ai, nếu có
chăng thì chính là lúc thi bắn cung vậy). Việc giao phong so tài võ công cao
thấp, từ cổ chí kim bậc hiền giả cũng khó lòng tránh khỏi, tại hạ từ lâu đã
mong được thỉnh giáo Tả sư huynh. Có điều hôm nay Ngũ Nhạc phái mới lập, chưởng
môn nhân vẫn chưa được bầu ra, tại hạ nếu như tỷ kiếm với Tả sư huynh lúc này,
xem chừng lại giống như tới đây để tranh đoạt chiếc ghế chưởng môn Ngũ Nhạc
phái, như vậy khó tránh khỏi tiếng báng bổ, gièm pha của người đời.
Tả Lãnh Thiền nói:
– Nhạc huynh chỉ cần
thắng được trường kiếm trong tại hạ thì ngôi vị chưởng môn Ngũ Nhạc phái đương
nhiên do Nhạc huynh đảm nhận.
Nhạc Bất Quần xua tay
nói:
– Người có võ công
cao, chưa chắc có nhân phẩm cao. Dù tại hạ thắng được Tả huynh cũng chưa chắc
thắng được những cao thủ khác trong Ngũ Nhạc phái.
Lời nói của lão có vẻ
khiêm tốn, nhưng mỗi câu nói đều đón trước rào sau, rốt cuộc cũng thể hiện rằng
lão cao hơn Tả Lãnh Thiền một bậc.
Tả Lãnh Thiền càng
nghe càng tức giận, lạnh lùng nói:
– Nhạc huynh, ba chữ
“Quân tử kiếm” danh chấn thiên hạ. Hai chữ “Quân tử” ai cũng biết rồi. Còn chữ
“kiếm” rốt cuộc như thế nào, thì tai nghe rất nhiều nhưng mắt chưa thấy. Hôm
nay anh hùng thiên hạ tụ tập ở đây, xin Nhạc huynh để lộ ra một chút kiếm pháp
cao minh cho mọi người được mở rộng tầm mắt.
Có nhiều người reo
lên:
– Lên đài đấu đi, lên
đài đấu đi!
– Nói cho hay mấy cũng
đâu phải là anh hùng hảo hán?
– Lên đài tỉ kiếm,
phân rõ mạnh yếu, tự khen mình mà làm gì?
Nhạc Bất Quần hai tay
chấp sau lưng, lặng yên không lên tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị, chân mày nhíu lại,
hơi có vẻ buồn.
Lúc Tả Lãnh Thiền mưu
đồ hợp nhất Ngũ Nhạc kiếm phái, đối với võ công đích thực của cao thủ trong bốn
phái, lão đã tự tin rằng không ai có thể thắng được mình, mới không ngại ra sức
thúc đẩy chuyện này. Nếu có người võ công cao hơn lão thì sau khi Ngũ Nhạc kiếm
phái hợp nhất ngôi vị chưởng môn sẽ bị họ đoạt mất, há không phải là làm mướn
không công? Kiếm pháp Nhạc Bất Quần cao minh, tu luyện Tử hà thần công tạo nghệ
cũng không thấp, điều này lão biết rõ. Lão xúi giục bọn Phong Bất Bình, Thành
Bất Ưu là hảo thủ phe Kiếm tông lên Hoa Sơn tranh đoạt, lại sai mười mấy hảo
thủ khác phái phục kích ở ngoài miếu Dược vương, tuy âm mưu không thành, nhưng
cũng biết rõ cặn kẽ võ công của Nhạc Bất Quần. Lúc ở trong chùa Thiếu Lâm tận
mắt thấy Nhạc Bất Quần đấu với Lệnh Hồ Xung, lão càng yên tâm. Kiếm pháp của
Nhạc Bất Quần tuy tinh thâm nhưng cũng không phải là địch thủ của lão. Nhạc Bất
Quần đá Lệnh Hồ Xung một cước nhưng ngược lại chân phải của Nhạc Bất Quần bị
gãy khớp thì nội công tu vi cũng chẳng là bao. Lệnh Hồ Xung là một tiểu tử hậu
sinh kiếm pháp đột nhiên tiến bộ không ai bì kịp, nhưng lão cũng không thể vì
kiêng dè tên lãng tử vô hạnh này mà bỏ đi đại kế đã trù hoạch mười mấy năm.
Huống chi sở trường của Lệnh Hồ Xung chỉ là kiếm thuật mà công phu quyền cước
thì rất tầm thường. Nếu động thủ luận võ với hắn, lão dùng kiếm chiêu không
thắng thì chỉ cần xuất quyền cước là lập tức lấy được tính mạng hắn. Khi thấy
Lệnh Hồ Xung tình nguyện chịu bị thương dưới kiếm của Nhạc Linh San thì mọi
chuyện thiên hạ lão không cần lo nghĩ nữa.
Lúc này Tả Lãnh Thiền
nghe cha con Nhạc Bất Quần huênh hoang nói như vậy, lão thầm nghĩ: “Không biết
tại sao hắn học được vài tuyệt chiêu thất truyền của Ngũ Nhạc kiếm phái mà
ngông cuồng tự đại lên. Nếu lúc hắn và ta động thủ, đột nhiên hắn sử những
tuyệt chiêu đó ra, thì có thể dọa cho người ta bỏ chạy. Nhưng nước cờ của hắn
lại đi sai, để con gái sử trước, nên ta đã có đề phòng, chẳng còn hiệu dụng gì
nữa”.
Lão lại nghĩ: “Tên này
tâm kế rất ghê gớm, nếu trước mặt quần hào ta không đánh cho hắn đến không ngóc
đầu dậy nổi thì hắn ở trong Ngũ Nhạc phái tất có hậu hoạn”. Lão bèn nói:
– Nhạc huynh, các anh
hùng thiên hạ đều mời Nhạc huynh lên đài thể hiện thân thủ. Tại sao Nhạc huynh
không nể mặt mọi người?
Nhạc Bất Quần nói:
– Tả huynh đã nói như
vậy, tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh.
Lão liền theo từng
bước tam cấp lên đài. Quần hùng thấy có người diễn tuồng hay cho xem nên đều vỗ
tay hoan hô. Nhạc Bất Quần cung tay nói:
– Tả huynh, hôm nay đệ
và Tả huynh là đồng môn thân thuộc, chúng ta chỉ trau dồi võ thuật nên điểm đến
là dừng. Tả huynh nghĩ sao?
Tả Lãnh Thiền nói:
– Tiểu đệ đương nhiên
cẩn thận hết sức để khỏi đả thương Nhạc huynh.
Môn hạ phái Tung Sơn
la rần lên:
– Chưa đấu mà đã cầu
xin trước thì đừng đấu làm gì!
– Đao kiếm không có
mắt, vô tình, động thủ rồi thì ai bảo đảm giữ cho lão không chết, không bị
thương?
– Nếu đã sợ thì ngoan
ngoãn chịu thua rồi xuống đài đi, vẫn còn kịp đó.
Nhạc Bất Quần mỉm cười,
lớn tiếng nói:
– Đao kiếm không có
mắt, vô tình, động thủ rồi thì khó tránh khỏi bị tử thương, câu nói này đúng
lắm.
Lão quay đầu về hướng
đệ tử Hoa Sơn nói:
– Đệ tử môn hạ Hoa Sơn
nghe đây: Ta và Tả sư huynh chỉ là luận bàn võ nghệ, tuyệt không thù oán. Nếu
Tả sư huynh có lỡ tay giết chết ta hoặc đánh ta đến trọng thương thì đó là vì
lúc kịch đấu không dễ canh đo chuẩn xác. Tất cả không được hận thù Tả sư bá,
cũng không được tìm môn hạ phái Tung Sơn để sinh chuyện oán thù làm hư hoại
nghĩa khí đồng môn Ngũ Nhạc phái ta.
Bọn Nhạc Linh San đều
cao giọng đáp dạ. Tả Lãnh Thiền nghe lão nói như vậy vượt ra ngoài dự đoán, bèn
nói:
– Nhạc huynh thông
hiểu đại nghĩa, lấy nghĩa khí bổn phái làm trọng, thật là điều rất hay.
Nhạc Bất Quần mỉm cười
nói:
– Việc hợp nhất ngũ
phái là đại sự vô cùng gian khó. Nếu hai chúng ta vì luận kiếm so tài mà làm
tổn thương hòa khí, gây nên cuộc đại phân tranh đồng môn Ngũ Nhạc phái thì đã
phản lại ý nghĩa hợp phái mà chúng ta đã đeo đuổi.
Tả Lãnh Thiền nói:
– Đúng vậy.
Lão nghĩ: “Hắn đã sinh
lòng sợ hãi, thì ta có thể thừa thế cất tay một cái là chế phục được hắn”.
Những cao thủ tỉ võ,
nội kình ngoại chiêu cố nhiên quan trọng, mà việc phân thắng bại thường do khí
thế thịnh suy nhất thời. Tả Lãnh Thiền thấy Nhạc Bất Quần tỏ ý khiếp nhược, lão
mừng thầm trong bụng. Soạt một tiếng, lão rút trường kiếm ra. Trong chớp mắt
trường kiếm đã ra khỏi vỏ, lại vang lên một tiếng chấn động sơn cốc. Thì ra lúc
rút trường kiếm ra khỏi vỏ, lão ngầm vận nội lực, để lưỡi kiếm và thành vỏ kiếm
bên trong liên tục đụng nhau, tạo nên tiếng động cực lớn. Những người không
hiểu lý đó, không ai không kinh hãi. Môn hạ Tung Sơn lại lớn tiếng hoan hô.
Nhạc Bất Quần cởi cả
kiếm lẫn vỏ ở sau lưng ra, để xuống góc Phong Thiền đài rồi mới từ từ rút kiếm
ra. Chỉ nhìn thanh thế, cách thức rút kiếm của hai người thì trận tỉ kiếm này
có thể nói là đã phân cao thấp, không cần phải thi đấu nữa.
Lệnh Hồ Xung bị trường
kiếm đâm xuyên vào vai từ sau lưng thẳng đến trước ngực, bị thương rất nặng.
Doanh Doanh xem rõ vết thương, lòng rất lo lắng. Cô không màng đến việc che
giấu thân phận liền nhảy vào rút trường kiếm ra rồi ôm hắn lên. Bọn nữ đệ tử
Hằng Sơn rối rít bu quanh lại. Nghi Hòa lấy Bạch vân hùng đảm hoàn ra, vội vã vốc
năm sáu viên cho vào miệng Lệnh Hồ Xung. Doanh Doanh giơ ngón tay điểm các
huyệt đạo trước ngực và sau lưng xung quanh vết thương để cầm máu lại. Nghi
Thanh và Trịnh Ngạc cùng thay nhau lấy Thiên hương đoạn tục giao rịt vào vết
thương của hắn. Chưởng môn nhân bị thương, quần đệ tử nào có tiếc gì? Bọn họ
ngại thuốc rịt không đủ, linh dược này có đem ngàn vàng cũng khó mua, nhưng cứ
coi như vôi, bôi thoải mái lên vết thương của Lệnh Hồ chưởng môn.
Lệnh Hồ Xung bị thương
tuy nặng nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo. Thấy Doanh Doanh và đệ tử Hằng Sơn
cuống quýt lo lắng, hắn cảm thấy ân hận: “Ta vì muốn chọc cho tiểu sư muội vui
mà làm liên lụy đến Doanh Doanh và sư tỷ sư muội Hằng Sơn khiến họ phải kinh
gan sợ hãi như vậy”. Chàng liền cố gượng cười nói:
– Không biết tại sao,
tại hạ không cẩn thận, lại để… để kiếm đâm vào người. Không… không sao đâu… Các
vị không cần… không cần…
Doanh Doanh nói:
– Đừng nói nữa.
Tuy cô cố đổi giọng
cho thô nhưng khó giấu được thanh âm của con gái. Bọn đệ tử Hằng Sơn nghe gã
hán tử râu ria xồm xoàm này nói tiếng rất nhỏ nhẹ đều cảm thấy kinh ngạc.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta… ta muốn xem… xem
xem…
Nghi Thanh đáp dạ. Bà
kéo hai sư muội đang đứng trước Lệnh Hồ Xung ra, để chàng quan sát cuộc tỉ kiếm
giữa Nhạc Linh San và Tả Lãnh Thiền. Sau đó Nhạc Linh San thi triển Tung Sơn
kiếm pháp, Tả Lãnh Thiền làm chấn động gãy lưỡi kiếm của cô ta, cho đến lúc Tả
Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần cùng bước lên Phong Thiền đài, chàng đều mơ mơ hồ
hồ xem được.
Nhạc Bất Quần chỉ
trường kiếm xuống đất, xoay người lại, mặt lộ vẻ mỉm cười. Lão đứng cách Tả
Lãnh Thiền khoảng hai trượng.
Lúc này quần hùng nín
thở, nhất thời trên tuyệt đỉnh Tung Sơn yên lặng không một tiếng động nhỏ.
Lệnh Hồ Xung nghe
thoáng có tiếng người đang tụng kinh rất nhỏ:
– Có ai bị thú đón
đầu,
Lệnh Hồ Xung nghe
trong tiếng niệm kinh đầy tình cảm thiết tha và thành kính, thì biết Nghi Lâm
đang hướng về Đức Quan Thế Âm, cầu khẩn Bồ Tát cứu khổ cứu nạn giải trừ khổ sở
cho mình. Trước đây, ở ngoại thành Hành Sơn, Nghi Lâm đã từng vì hắn mà niệm
kinh văn này. Lúc này, chàng không quay đầu lại xem nhưng ánh mắt chứa chan
tình cảm, dung mạo tú mỹ thanh nhã của Nghi Lâm như đang hiện rõ trước mắt.
Lòng chàng nổi lên một thứ tình cảm êm dịu: “Không chỉ Doanh Doanh mà còn có
tiểu sư muội Nghi Lâm này đều coi trọng ta hơn tính mạng của mình. Dù ta có tan
xương nát thịt cũng khó báo đáp được thâm ân của hai cô”.
Tả Lãnh Thiền thấy
Nhạc Bất Quần để kiếm ngay ngực, tay trái nắm chặt kiếm quyết giống như người
cầm bút viết chữ “nhất”, lão biết chiêu này là chiêu Thi kiếm hội hữu của Hoa
Sơn kiếm pháp. Thủ thức này nói lên lúc đệ tử phái Hoa Sơn quá chiêu với bằng
hữu đồng đạo, cũng như văn nhân giao hữu bằng câu từ thi phú, thì võ nhân giao
hữu trau dồi võ nghệ. Sử chiêu này là để nói rõ mình và đối thủ tuyệt không có
oán thù, tỉ kiếm chỉ quyết thắng bại chứ không đả thương tính mệnh. Tả Lãnh
Thiền hơi nhếch mép cười, lão nói:
– Không cần khách khí.
Lão thầm nghĩ: “Nhạc
Bất Quần có hiệu xưng là Quân tử kiếm, ta chỉ thấy hắn là tên ngụy quân tử. Hắn
đối với ta chưa lộ ra chút địch ý, cũng chưa chắc là tốt đẹp gì; một là lòng
hắn sợ hãi, hai là khiến cho ta mất cảnh giác, lơ đễnh thì hắn sẽ đột nhiên hạ
sát thủ, đánh cho ta trở tay không kịp”.
Lão đưa tay trái ra
ngoài, trường kiếm tay phải quét sang phải. Thi triển chiêu Khai môn kiến
sơn của Tung Sơn kiếm pháp. Lão dùng chiêu này, ý muốn nói đã đánh thì đánh,
chẳng cần phải giả hình giả bộ làm gì, đó cũng là hàm ý châm biếm đối phương là
kẻ ngụy quân tử.
Nhạc Bất Quần hít một
hơi, trường kiếm phóng thẳng về phía chính diện, mũi kiếm không ngừng rung
động. Kiếm đến nửa chừng, bỗng nhiên hất lên trên, đó là chiêu Thanh sơn ẩn ẩn
trong Hoa Sơn kiếm pháp. Đường kiếm như có như không, biến ảo vô phương.
Tả Lãnh Thiền đánh
thẳng một kiếm từ trên xuống dưới, khí thế long trời lở đất. Quần hùng bàng
quan nhiều người ồ lên. Trong Tung Sơn kiếm pháp vốn không có chiêu này, nhưng
lão đã mượn chiêu này trong quyền cước, lấy kiếm làm quyền đột nhiên xuất ra.
Chiêu Độc phách Hoa Sơn này rất bình thường, phàm người đã học qua quyền cước
đều thông hiểu nó.
Mấy trăm năm nay, sự
giao hảo Ngũ Nhạc kiếm phái rất mật thiết, trong Tung Sơn kiếm pháp đừng nói là
không có chiêu này, mà dù có đi nữa cũng nên tránh cái tên phái Hoa Sơn, nếu
không loại bỏ đi thì nên biến đổi tên gọi để giữ mối giao hảo. Bây giờ Tả Lãnh
Thiền thi triển chiêu kiếm này là có ý chọc giận Nhạc Bất Quần. Tung Sơn kiếm
pháp vốn sở trường về khí thế hùng vĩ. Chiêu Độc phách Hoa Sơn tuy bình thường
nhưng vèo một tiếng, thế kiếm từ trên không chém mạnh xuống, quả thật có cái
khí phách khai sơn phá thạch. Lão đem sở trường của Tung Sơn kiếm pháp phát huy
đến chỗ lâm ly tận chí.
Nhạc Bất Quần nghiêng
người né, trường kiếm phóng chênh chếch ra, đó là chiêu Cổ bách sum sum. Tả
Lãnh Thiền thấy pháp độ nghiêm cẩn của Nhạc Bất Quần, chẳng cần tấn công, chỉ
cần đừng để sơ suất, chính là kế sách đấu lâu dài. Đối với hàm ý trong hai chiêu
Khai môn kiến sơn và Độc phách Hoa Sơn của lão, Nhạc Bất Quần tuyệt chưa để lộ
ra sự giận dữ, lòng nghĩ người này quả thực là kình địch. Lão vẫn coi thường
Nhạc Bất Quần, sử loạn chiêu mới, không muốn để Nhạc Bất Quần chiếm tiên cơ.
Trường kiếm của lão liền từ trái phóng nhanh sang phải, chính là chiêu Thiên
ngoại ngọc long chính tông Tung Sơn kiếm pháp.
Quần đệ tử Tung Sơn
đều học qua chiêu này, nhưng không ai sử được với khí thế hùng hồn như vậy.
Trường kiếm của lão quét ngang trên không, thân kiếm tựa uốn khúc tựa thẳng,
khi cong khi tiến, giống như một con vật sống, bọn đệ tử Tung Sơn reo hò vang
dội.
Quần hùng các phái khi
đến Tung Sơn, thấy môn hạ Tung Sơn vừa đánh chiêng trống vừa đốt pháo, bất luận
Tả Lãnh Thiền nói cái gì bọn họ cũng vỗ tay hoan hô, động một chút là phụ họa
hùa theo nên ai ai cũng chẳng ưa. Nhưng bây giờ nghe đệ tử Tung Sơn lớn tiếng
reo hò, họ lại cảm thấy rất xứng đáng, cũng phụ họa theo. Chiêu Thiên ngoại
ngọc long được Tả Lãnh Thiền đem thanh kiếm vô tri mà sử ra như linh xà, như
thần long khiến ai sử kiếm hay các loại binh khí khác cũng đều thán phục. Những
cao thủ kỳ cựu trong các phái Thái Sơn, Hành Sơn vừa thấy chiêu này đều không
khỏi ngấm ngầm vui mừng nghĩ: “May mà lúc này người đang đối địch với lão trên
Phong Thiền đài là Nhạc Bất Quần chứ không phải là ta”.
Hai lão Tả, Nhạc đều
sử kiếm pháp bổn phái để tương đấu. Thế kiếm Tung Sơn hùng hồn giống như thiên
binh vạn mã lao tới, trường thương đại kích, cát bay vạn dặm; thế kiếm Hoa Sơn
khinh linh cơ xảo, giống như đôi chim én ngày xuân chao liệng giữa cành liễu,
cao thấp trái phải hồi chuyển theo ý. Tuy nhất thời Nhạc Bất Quần chưa lộ ra vẻ
thất bại, nhưng kiếm thế tung hoành trên Phong Thiền đài thì Tung Sơn kiếm pháp
đã chiếm hết tám phần tấn công. Trường kiếm của Nhạc Bất Quần tận lực không
tương giao với kiếm của đối phương, chỉ du đấu né tránh. Kiếm pháp của Nhạc Bất
Quần tuy tinh kỳ, nhưng chỉ dựa vào sự tinh xảo thì rốt cuộc cũng không phải là
địch thủ đấu đường đường chính chính với bậc thầy của Tung Sơn kiếm pháp.
Tả Lãnh Thiền và Nhạc
Bất Quần là hai bậc tôn sư võ học, lúc tỉ kiếm thì không thể dùng định lý mà
định hơn thua được. Tả Lãnh Thiền đem mười bảy đường Tung Sơn kiếm pháp hỗn
loạn hiệp lại làm một để sử dụng. Nhạc Bất Quần sử dụng kiếm pháp tương đối nhẹ
nhàng, nhưng sở trường của Hoa Sơn kiếm pháp là biến hóa phức tạp, chiêu số
liên miên không dứt. Lại chiết hơn hai chục chiêu, Tả Lãnh Thiền bỗng nhiên
vung trường kiếm lên, chưởng trái đột nhiên đánh ra. Chưởng này trùm lên ba
mươi sáu yếu huyệt thượng bàn của Nhạc Bất Quần, nếu Nhạc Bất Quần né tránh
không kịp thì bị thương ngay lập tức. Mặt Nhạc Bất Quần hiện lên sắc tía bừng
bừng, cũng đưa chưởng phải ra, đối chuẩn với chưởng trái của Tả Lãnh Thiền.
Bình một tiếng, song chưởng giao nhau. Nhạc Bất Quần bay nhẹ ra, Tả Lãnh Thiền
lại đứng yên bất động. Nhạc Bất Quần nói:
– Chưởng pháp này là
võ công của phái Tung Sơn sao?
Lệnh Hồ Xung thấy hai
người đối chưởng, bèn la lên một tiếng, lòng cảm thấy lo lắng. Chàng biết nội
lực âm hàn của Tả Lãnh Thiền lợi hại vô cùng. Nhậm Ngã Hành có nội công thâm
hậu mà sau khi bị trúng nội lực của Tả Lãnh Thiền, lúc phát tác thì tình thế vô
cùng hung hiểm, lại khiến cho cả bốn người đều biến thành người tuyết. Tuy Nhạc
Bất Quần luyện khí công đã lâu nhưng cũng không bằng Nhậm Ngã Hành, chỉ cần
tiếp thêm mấy chưởng của Tả Lãnh Thiền nữa thì dù không đến nỗi lạnh cóng tại
đương trường cũng chống đỡ không nổi nữa.
Tả Lãnh Thiền cười
nói:
– Chưởng pháp này tại
hạ sáng chế ra, muốn tuyển chọn đệ tử trong Ngũ Nhạc phái để truyền thụ cho.
Nhạc Bất Quần nói:
– Thì ra là như vậy.
Tiểu đệ mong Tả huynh chỉ dạy cho mấy chiêu nữa.
Tả Lãnh Thiền nói:
– Hay lắm.
Lão nghĩ thầm: “Tử hà
thần công của phái Hoa Sơn cũng thật tuyệt, sau khi tiếp Hàn băng thần chưởng
của ta mà giọng nói của hắn vẫn không run”. Lão liền vũ động trường kiếm đâm về
hướng Nhạc Bất Quần. Nhạc Bất Quần vung kiếm phong bế, sau mấy chiêu, bình một
tiếng, song chưởng lại giao nhau. Nhạc Bất Quần xoay vòng trường kiếm tạt vào
giữa lưng Tả Lãnh Thiền. Tả Lãnh Thiền vung kiếm gạt ra, chưởng trái vận thêm
nội kình đánh thẳng xuống lưng Nhạc Bất Quần. Chưởng này đánh từ trên cao xuống
nên khí thế rất mạnh. Nhạc Bất Quần xoay chưởng trái đón lấy, bốp một tiếng
nhẹ, song chưởng giao nhau lần thứ ba. Nhạc Bất Quần lún thấp người xuống vọt
ra ngoài.
Tả Lãnh Thiền cảm thấy
lòng bàn tay trái đau buốt. Lão đưa lên thấy lòng bàn tay bị đâm một lỗ nhỏ,
một chút máu đen ứa ra. Lão vừa kinh hãi vừa tức giận chửi:
– Hảo gian tặc, quân
mặt dày!
Lão biết Nhạc Bất Quần
giấu độc châm trong tay. Lão không đề phòng nên đã bị độc châm đâm vào lòng bàn
tay, máu ứa ra là máu đen, đương nhiên kim châm có tẩm độc. Không ngờ tên này
hiệu xưng là Quân tử kiếm mà hành sự lại bỉ ổi như vậy. Lão hít một hơi, ngón
tay phải đưa ra điểm ba điểm lên vai trái của lão, không để cho máu độc lan
tới. Lão nghĩ: “Độc châm nhỏ nhặt này há có thể làm gì được ta? Nhưng bây giờ
ta phải tốc chiến, không nên để hắn kéo dài thời gian”.
Lão liền vung trường
kiếm tấn công như bão táp mưa sa. Nhạc Bất Quần phóng kiếm hoàn kích, chiêu
kiếm cũng biến đổi rất mãnh liệt, tàn độc. Lúc này trời đã hoàng hôn, hai người
tỉ kiếm trên Phong Thiền đài không còn đấu để phân cao thấp nữa mà là quyết đấu
một mất một còn, dưới đài ai ai cũng nhận thấy. Phương Chứng đại sư nói:
– Thiện tai, thiện
tai! Tại sao đột nhiên lệ khí đại tác?
Mấy chục chiêu qua đi,
Tả Lãnh Thiền thấy đối phương phong tỏa nghiêm mật, lão lo sợ chất độc ở lòng
bàn tay lan rộng, kiếm lực lão càng vận càng mạnh. Nhạc Bất Quần đỡ trái hở
phải giống như chống đỡ không nổi. Đột nhiên kiếm pháp lão biến đổi, mũi kiếm
bỗng đưa ra rồi chợt rụt về, chiêu thức ngụy kỳ tuyệt luân. Quần hùng dưới đài
vô cùng ngạc nhiên, xì xào:
– Đây là thứ kiếm pháp
gì vậy?
Người hỏi thì cứ hỏi,
còn người trả lời thì không biết trả lời sao, chỉ lắc đầu.
Lệnh Hồ Xung ngồi dựa
lên người Doanh Doanh, đột nhiên thấy kiếm pháp sư phụ sử ra đã nhanh lại kỳ
lạ, khác hẳn một trời một vực với kiếm pháp phái Hoa Sơn. Lòng chàng rất ngạc
nhiên, trong nháy mắt lại thấy kiếm pháp Tả Lãnh Thiền biến ảo, đường kiếm sử
ra lại rất giống kiếm pháp sư phụ.
Hai người công thủ né
tránh, phối hợp như thiên y vô phùng, giống như sư huynh đệ đồng môn mấy chục
năm cùng luyện một bộ kiếm pháp, bây giờ đang cùng nhau chiết chiêu. Hơn hai
chục chiêu qua, Tả Lãnh Thiền chiêu chiêu tiến sát, Nhạc Bất Quần không ngừng
lùi lại. Lệnh Hồ Xung rất giỏi về quan sát phát hiện chỗ hở trong võ công của
người khác, thấy chỗ sơ hở trong chiêu kiếm của sư phụ càng lúc càng lớn, tình
thế càng lúc càng nguy hiểm, bất giác rất lo lắng.
Thế thắng của Tả Lãnh
Thiền đã định, quần đệ tử phái Tung Sơn lớn tiếng reo hò để trợ oai. Tả Lãnh
Thiền vung kiếm càng lúc càng nhanh, thấy kiếm pháp của đối phương tán loạn,
lão nghĩ trong vòng mười chiêu đã có thể đánh bay trường kiếm của Nhạc Bất
Quần, bất giác lão mừng thầm, tay càng thôi thúc thêm kình lực. Quả nhiên một
kiếm tạt ngang, Nhạc Bất Quần vung kiếm lên đỡ, kình lực trên tay Nhạc Bất Quần
rất mỏng manh. Tả Lãnh Thiền hồi kiếm móc mạnh, Nhạc Bất Quần nắm không chặt,
trường kiếm bay thẳng lên trời. Bọn đệ tử phái Tung Sơn hoan hô như sấm động.
Bỗng Nhạc Bất Quần tay
không lún người xuống rồi vọt lên, song chưởng thi triển thủ pháp cầm nã, thế
tấn công rất lợi hại. Thân người lão bay bổng, ẩn hiện như quỷ mị quay mấy
vòng, di chuyển về hướng tây, xuất thủ mau lẹ, kỳ lạ thật quá sức tưởng tượng.
Tả Lãnh Thiền kinh hãi la lên:
– Đây… đây… đây…
Lão gắng sức vung kiếm
đỡ gạt. Trường kiếm của Nhạc Bất Quần rơi xuống cắm trên đài, không ai để ý
đến.
Doanh Doanh nói khẽ:
– Đông Phương Bất Bại!
Lệnh Hồ Xung cũng nghĩ
giống như cô. Lúc này những chiêu sư phụ sử ra chính là công phu mà ngày đó
Đông Phương Bất Bại đã dùng kim thêu đấu với bốn người bọn hắn. Chàng kinh
ngạc, quên cả vết thương đau buốt, đứng dậy. Một cánh tay nhỏ bên cạnh đưa ra
đỡ dưới nách mà chàng không hề biết; một đôi mắt dịu dàng nhìn trân trân vào
mình mà chàng cũng không hay.
Lúc này trên tuyệt
đỉnh Tung Sơn, trong mấy ngàn đôi mắt chỉ có một đôi mắt không nhìn hai lão Tả,
Nhạc tương đấu. Từ đầu đến giờ, ánh mắt của Nghi Lâm vẫn không giờ phút nào rời
khỏi Lệnh Hồ Xung.
Bỗng nghe Tả Lãnh
Thiền rú lên một tiếng, Nhạc Bất Quần lộn người ra đứng ở góc Tây Nam của Phong
Thiền đài, cách mép đài không quá một thước, loạng choạng cơ hồ muốn té xuống
đài. Tả Lãnh Thiền tay phải múa trường kiếm càng sử càng nhanh, toàn là Tung
Sơn kiếm pháp, chiêu nào cũng hộ vệ những yếu huyệt trên toàn thân. Thấy kiếm
pháp của lão tinh kỳ, kình lực uy mãnh, mỗi chiêu đều khiến cho tiếng gió rít
lên, rất nhiều người hoan hô tán thưởng.
Một lúc sau, Tả Lãnh
Thiền vẫn múa kiếm một mình chứ không tiến đánh Nhạc Bất Quần, tình thế dường
như có gì không đúng.
Những chiêu kiếm của
lão chỉ hộ vệ, tuyệt không hề công kích Nhạc Bất Quần. Sử kiếm như vậy giống
như là luyện công một mình, đâu phải là cách đánh ứng phó kình địch? Đột nhiên,
Tả Lãnh Thiền phóng một kiếm ra rồi dừng lại trên không mà không thu kiếm về.
Lão hơi nghiêng đầu, giống như muốn lắng tai nghe thanh âm khác lạ gì. Chỉ thấy
trong hai mắt lão chảy ra hai tia máu rất nhỏ xuống má rồi chảy thẳng xuống
cằm.
Trong quần hùng có
người nói:
– Lão bị đui rồi.
Tiếng nói này không
lớn, nhưng Tả Lãnh Thiền tức giận quát:
– Ta không đui, ta
không đui! Cẩu tặc nào nói ta đui? Nhạc Bất Quần, ngươi là tên gian tặc, có
ngon thì qua đây đấu với ông nội ngươi ba trăm hiệp nữa.
Lão càng quát càng to,
trong tiếng quát chứa đầy phẫn nộ, đau khổ và tuyệt vọng, giống như con mãnh
thú bị trọng thương, lúc sắp chết cố sức gầm lên. Nhạc Bất Quần đứng ở góc đài,
chỉ mỉm cười. Mọi người đều thấy hai mắt Tả Lãnh Thiền quả thực bị Nhạc Bất
Quần đâm đui rồi, đều kinh ngạc vô cùng.
Lệnh Hồ Xung và Doanh
Doanh không kinh ngạc với kết cục này. Trường kiếm của Nhạc Bất Quần tuột khỏi
tay, sau đó lão sử chiêu thuật võ công đại đồng tiểu đị với Đông Phương Bất
Bại. Ngày hôm đó trên Hắc Mộc Nhai, Nhậm Ngã Hành, Lệnh Hồ Xung, Hướng Vấn
Thiên, Thượng Quan Vân, cả bốn người liên thủ đấu nhau với Đông Phương Bất Bại
mà không địch lại, cho đến khi Doanh Doanh quay lại công kích Dương Liên Đình
mới may mắn đắc thủ. Tuy vậy, cuối cùng Nhậm Ngã Hành cũng bị đâm đui một con
mắt, lúc đó sự sanh tử chỉ cách nhau một sợi chỉ. Thân hình của Nhạc Bất Quần
mơ hồ mau lẹ, so với Đông Phương Bất Bại tuy không bằng nhưng nếu đơn đả độc
đấu thì Tả Lãnh Thiền nắm chắc phần thua, quả nhiên không bao lâu thì hai mắt
của lão bị kim châm đâm mù.
Lệnh Hồ Xung thấy sư
phụ đắc thắng, lòng không những không vui mà ngược lại cảm thấy sợ hãi khôn tả.
Tính cách của Nhạc Bất Quần ôn hòa, xưa nay đối đãi chàng rất thân thiết. Từ
nhỏ, chàng đối với sư phụ luôn luôn kính sợ. Sau này bị sư phụ trục xuất khỏi
môn tường, chàng cũng hiểu vì mình hành sự theo bản tính, thật đáng tội, chỉ
mong được sư phụ và sư nương khoan dung chứ chưa bao giờ có ý oán giận. Nhưng
lúc này thấy sư phụ đứng ở góc Phong Thiền đài, tay áo rộng bay bay, vẻ mặt nho
nhã không còn nữa, không hiểu sao lòng chàng lại nổi lên mối ác cảm mãnh liệt.
Có lẽ là do võ công Nhạc Bất Quần sử ra khiến Lệnh Hồ Xung nghĩ đến bộ dạng
quái gở của Đông Phương Bất Bại, cũng có lẽ chàng cảm thấy sư phụ đắc thắng
không quang minh chính đại. Lệnh Hồ Xung ngẩn người ra, vết thương lại phát đau
kịch liệt liền ngồi bệt xuống.
Doanh Doanh và Nghi
Lâm cùng đưa tay đỡ, cùng hỏi:
– Sao vậy?
Lệnh Hồ Xung lắc đầu,
gượng cười nói:
– Không… không có gì.
Tả Lãnh Thiền lại gầm
lên:
– Nhạc Bất Quần, ngươi
là đồ gian tặc, có giỏi thì qua đây quyết tử chiến, cứ lén lút hại người thì là
hạng tiểu nhân vô sỉ! Ngươi… đấu tiếp với ta.
Sương Anh Ngạc phái
Tung Sơn nói:
– Các ngươi lên đỡ sư
phụ xuống đi.
Hai tên đệ tử Sử Đăng
Đạt và Địch Tu cùng đáp dạ rồi phi thân lên đài, nói:
– Sư phụ, chúng ta
xuống thôi.
Tả Lãnh Thiền quát:
– Nhạc Bất Quần, ngươi
không dám qua đây sao?
Sử Đăng Đạt đưa tay ra
đỡ lão, nói:
– Sư…
Đột nhiên hào quang
lóe lên, trường kiếm của Tả Lãnh Thiền từ trên vai trái của Sử Đăng Đạt chém
thẳng đến hông phải, tiếp theo kiếm quang lóe lên, Địch Tu đã bị chém đứt ngang
ngực. Hai thế kiếm này rất lợi hại thật quá sức tưởng tượng, chỉ một đường kiếm
quang lóe lên, hai tên đại đệ tử Tung Sơn đã bị chém thành bốn mảnh.
Quần hùng dưới đài
cũng la hoảng lên, tất cả đều kinh hãi. Nhạc Bất Quần từ từ đi đến giữa đài
nói:
– Tả huynh, Tả huynh
đã bị tàn phế, tiểu đệ sẽ không hơn thua với Tả huynh nữa. Đến nước này, Tả
huynh còn muốn tranh chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái với tiểu đệ sao?
Tả Lãnh Thiền từ từ
đưa trường kiếm lên, mũi kiếm nhắm thẳng vào hướng ngực Nhạc Bất Quần.
Nhạc Bất Quần trong
tay không có binh khí, trường kiếm của lão từ trên không rớt xuống vẫn còn cắm
trên đài, lay động theo gió. Hai tay Nhạc Bất Quần thả trong tay áo rộng, mắt
nhìn chằm chằm vào mũi kiếm cách lão hơn ba thước. Máu tươi trên mũi kiếm nhễu xuống
từng giọt, phát ra những tiếng lách tách nhỏ. Cánh tay áo của Tả Lãnh Thiền
phồng ra giống như cánh buồm căng gió, tay áo trái rủ xuống, đủ thấy kình lực
toàn thân lão đều tập trung vào cánh tay phải. Nội lực cực mạnh, ngay cả tay áo
cũng phồng lên thật là phi phàm. Chiêu kiếm này xuất ra, chắc chắn là khí thế
vạn quân lôi đình.
Đột nhiên một cái bóng
trắng vội loáng qua. Nhạc Bất Quần nhảy ra sau hơn một trượng, rồi lập tức quay
về chỗ cũ, nhất thoái nhất tiến tấn tốc lạ thường. Lão đứng trong khoảnh khắc
lại nhảy ra phía sau mé trái hơn một trượng, tiếp theo lão trở về vị trí cũ một
cách thần tốc vô luân, để mũi kiếm của Tả Lãnh Thiền nhắm lệch ngực lão. Ai ai
cũng thấy rất rõ, chiêu này Tả Lãnh Thiền đột kích bất luận lợi hại đến đâu
cũng không thể đụng đến người Nhạc Bất Quần được.
Trong đầu Tả Lãnh
Thiền vô số ý nghĩ lần lượt trôi nhanh, chiêu kiếm này nếu không thể đâm vào
ngực Nhạc Bất Quần chỉ cần hắn né tránh được, hai mắt của lão đã bị mù thì phải
để mặc cho hắn mổ xẻ. Lão nghĩ mình đã hao tổn biết bao tâm huyết để trù hoạch
hợp nhất ngũ phái, không ngờ cuối cùng bá nghiệp như không, sắp thành lại bại,
còn bị ám toán. Đột nhiên lòng lão chua xót, máu nóng trào lên. Ọe một tiếng,
lão phun ra một ngụm máu tươi.
Nhạc Bất Quần hơi
nghiêng người sớm tránh sang một bên, trên mặt vẫn lộ ra vẻ tươi cười.
Tả Lãnh Thiền rung tay
phải một cái, trường kiếm gãy đôi. Lão ném thanh kiếm gãy xuống, ngửa mặt lên
trời cười ha hả, tiếng cười truyền đi rất xa vang động cả sơn cốc. Trong tràng
cười dài, lão quay người lại bước xuống đài, lúc đi đến bên đài, chân trái dẫm
lên khoảng không, nhưng lão đã sớm đề phòng, chân phải đạp một cái, lão phi
thân xuống đài.
Mấy tên đệ tử Tung Sơn
chạy đến cùng gọi:
– Sư phụ, chúng ta
cùng động thủ, đem tất cả bọn Hoa Sơn băm nát ra như tương…
Tả Lãnh Thiền lớn
tiếng quát:
– Bậc đại trượng phu
nói phải giữ lời! Đã nói là tỉ kiếm đoạt soái, dùng võ công bản thân để tranh
thắng, võ công Nhạc tiên sinh hơn cả Tả mỗ, đương nhiên mọi người phải tôn tiên
sinh lên làm chưởng môn, há gì còn có ý kiến bất đồng nữa?.
Lúc đầu khi lão bị đâm
mù hai mắt, lão vừa kinh hãi vừa tức giận, liền ngoác miệng chửi. Nhưng lúc
bình tĩnh lại, lão liền khôi phục khí phách thân phận của một đại tông sư võ
học. Quần hùng thấy lão khí phách hào hùng, được thì nắm lấy, không được thì
bỏ, một đời hào hùng, ai cũng khâm phục. Nếu không thì với nhân số đông đảo của
phái Tung Sơn, với những tay trợ thủ, lại chiếm được địa lợi, nếu cùng quần ẩu
loạn đấu với phái Hoa Sơn thì dù Nhạc Bất Quần võ công có cao cũng khó chống đỡ
nổi.
Trong những người của
Ngũ Nhạc kiếm phái và quần hùng đến Tung Sơn xem náo nhiệt có không ít kẻ xu
nịnh, nghe Tả Lãnh Thiền nói như vậy liền lớn tiếng hoan hô:
– Mời Nhạc tiên sinh
lên làm chưởng môn Ngũ Nhạc phái, mời Nhạc tiên sinh lên làm chưởng môn Ngũ
Nhạc phái!
Bọn đệ tử phái Hoa Sơn
càng hoan hô to hơn, vang dội cả một vùng. Những biến cố này vượt ra ngoài dự
đoán, môn hạ Hoa Sơn khó tin được chuyện xảy ra trước mắt là có thật. Nhạc Bất
Quần đi đến bên đài, cung tay nói:
– Tại hạ và Tả sư
huynh luận võ giao nghệ, vốn chỉ muốn điểm đến là dừng. Nhưng võ công của Tả sư
huynh quá cao cường, làm trường kiếm trong tay tại hạ bay đi. Lúc nguy cấp, tại
hạ tự bảo vệ nên hạ thủ lỡ tay, đến nỗi hai mắt Tả sư huynh bị hỏng, lòng tại hạ
thật áy náy. Chúng ta phải tìm danh y để trị thương cho Tả sư huynh mới được.
Dưới đài có người nói:
– Đao kiếm không có
mắt, làm sao có thể bảo đảm không bị thương.
Người khác nói:
– Các hạ không đuổi
tận giết tuyệt, đủ thấy là nhân nghĩa rồi.
Nhạc Bất Quần nói:
– Tại hạ không dám.
Lão cung tay, không
nói, có ý không xuống đài. Dưới đài có người la lên:
– Người nào còn muốn
làm chưởng môn Ngũ Nhạc phái thì lên đài đấu đi.
– Còn ai muốn trổ tài
thì lên đài xin Nhạc tiên sinh chỉ giáo cũng không sao.
Mấy trăm người cùng la
lên:
– Mời Nhạc tiên sinh
lên làm chưởng môn Ngũ Nhạc phái, mời Nhạc tiên sinh lên làm chưởng môn Ngũ
Nhạc phái!
Nhạc Bất Quần chờ
tiếng mọi người lắng xuống, lớn tiếng nói:
– Được các vị yêu mến
cất nhắc, tại hạ cũng không dám chối từ. Ngũ Nhạc phái hôm nay mới thành lập,
còn trăm việc chưa làm, tại hạ chỉ có thể coi chuyện tổng quát thôi. Chuyện của
Hành Sơn xin mời Mạc Đại tiên sinh chủ trì. Chuyện của Hằng Sơn do Lệnh Hồ Xung
hiền đệ chủ trì. Chuyện Thái Sơn xin Ngọc Khánh, Ngọc Âm hai vị đạo trưởng,
cùng với Kiếm Trừ đệ tử của Thiên Môn sư huynh, cả ba người cùng chủ trì.
Chuyện của Tung Sơn, Tả sư huynh bị hỏng mắt nên không tiện, xin tính sau…
Nhạc Bất Quần ngừng
một lúc, mục quang nhìn vào đám người Tung Sơn rồi từ từ nói:
– Theo tại hạ thấy,
tạm thời mời Đinh Miễn Đinh sư huynh, Lục Bách Lục sư huynh, Sương Anh Ngạc
Sương sư huynh, cùng với Tả sư huynh, bốn vị cùng xử lý những việc thường ngày.
Lục Bách không ngờ
vậy, liền nói:
– Chuyện này… chuyện
này…
Môn hạ Tung Sơn và
những người phái khác đều rất kinh ngạc. Đinh Miễn lâu nay làm phó thủ cho Tả
Lãnh Thiền, Sương Anh Ngạc những năm gần đây cực kỳ được Tả Lãnh Thiền tín
nhiệm, xem như cũng được, còn Lục Bách vừa rồi đã nói những lời gây khó dễ cho
Nhạc Bất Quần, châm biếm cay độc rất vô lễ với lão. Không ngờ Nhạc Bất Quần
không để bụng, còn chỉ định Lục Bách sẽ cùng chủ trì mọi chuyện của Tung Sơn.
Môn hạ Tung Sơn vốn đối với chuyện Tả Lãnh Thiền bị đâm mù hai mắt rất căm hận,
nhiều người muốn chờ cơ hội để sinh sự. Nhưng nghe Nhạc Bất Quần phái Đinh
Miễn, Sương Anh Ngạc, Lục Bách, Tả Lãnh Thiền, bốn người cùng lo liệu sự vụ của
Tung Sơn, giữ nguyên trạng phái Tung Sơn, Nhạc Bất Quần sẽ không can dự chèn
ép, khí căm hận của bọn họ liền lắng xuống.
Nhạc Bất Quần nói:
– Hôm nay, Ngũ Nhạc
kiếm phái chúng ta hợp nhất, nếu không chung sức chung lòng thì ngũ phái hợp
nhất cũng chỉ là hư danh mà thôi. Mọi người từ nay về sau đều là đồng môn thân
thuộc, không phân biệt môn phái nữa. Tại hạ vô đức vô tài, tạm thời chấp chưởng
môn hộ bổn phái, việc chấn hưng bổn phái phải bàn bạc kỹ với các vị huynh đệ,
không dám chuyên quyền. Bây giờ trời đã tối, các vị đều vất vả, xin mời đến đại
viện của Tung Sơn nghỉ ngơi, uống rượu dùng cơm.
Quần hùng càng hoan
hô, lũ lượt chạy xuống núi. Nhạc Bất Quần xuống đài, bọn Phương Chứng đại sư và
Xung Hư đạo nhân đều qua chúc mừng lão. Phương Chứng và Xung Hư vẫn lo lắng sau
khi Tả Lãnh Thiền gộp năm phái lại, sẽ có tham vọng khôn cùng, muốn thôn tính Thiếu
Lâm, Võ Đang gây họa võ lâm. Ai cũng biết rõ Nhạc Bất Quần là bậc quân tử khiêm
khiêm, để lão chấp chưởng môn hộ ngũ phái cũng yên tâm hơn Tả Lãnh Thiền, cho
nên ý mọi người đến chúc mừng đều rất thành khẩn.
Phương Chứng đại sư
nói khẽ:
– Nhạc tiên sinh, bây
giờ trong môn hạ Tung Sơn e rằng có người căm hận muốn gây bất lợi cho thí chủ.
Người thường nói lời tốt thì tâm muốn hại người không phải không có, đề phòng
lòng dạ con người thật là khó. Thí chủ thân ở Tung Sơn cũng phải cẩn thận.
Nhạc Bất Quần nói:
– Dạ, đa tạ Phương
trượng đại sư chỉ dạy.
Phương Chứng nói:
– Giữa núi Thiếu Thất
và nơi này cách nhau không xa, rất dễ hô ứng.
Nhạc Bất Quần xá dài
xuống rồi nói:
– Hảo ý của đại sư,
Nhạc mỗ xin ghi khắc trong lòng.
Lão lại nói với bọn
Xung Hư đạo nhân, Giải bang chủ Cái bang mấy câu rồi bước nhanh đến trước Lệnh
Hồ Xung, hỏi:
– Xung nhi, thương thế
của ngươi không đáng ngại chứ?
Từ lúc lão trục xuất
Lệnh Hồ Xung ra khỏi phái Hoa Sơn đến nay, đây là lần đầu tiên lão dịu dàng gọi
chàng là “Xung nhi”.
Lệnh Hồ Xung trong
lòng phát lạnh, run run đáp:
– Không… không sao.
Nhạc Bất Quần nói:
– Ngươi theo ta cùng
về Hoa Sơn dưỡng thương, sum vầy với sư nương. Ngươi thấy thế nào?
Nếu Nhạc Bất Quần nhắc
đến chuyện này mấy canh giờ trước thì Lệnh Hồ Xung sẽ vui mừng như điên, đồng ý
ngay, nhưng bây giờ chàng lại chần chừ, cảm thấy rất sợ hãi khi lên Hoa Sơn.
Nhạc Bất Quần hỏi:
– Thế nào?
Lệnh Hồ Xung đáp:
– Kim thương dược của
phái Hằng Sơn rất hiệu nghiệm. Đệ tử… đệ tử dưỡng thương khỏe rồi sẽ lên núi
bái kiến sư phụ, sư nương.
Nhạc Bất Quần nghiêng
đầu nhìn chằm chằm vào mặt chàng dường như muốn nhìn thấy tâm ý chân thật của
chàng. Một lúc sau, lão mới nói:
– Vậy cũng được. Ngươi
cứ an tâm dưỡng thương, ta mong ngươi sớm lên Hoa Sơn.
Lệnh Hồ Xung đáp dạ,
gắng gượng muốn đứng dậy hành lễ. Nhạc Bất Quần đưa tay đỡ cánh tay phải của
chàng. Lão dịu dàng nói:
– Không cần đâu.
Lệnh Hồ Xung rụt người
lại, vẻ mặt bất giác lộ ra vẻ khiếp sợ. Nhạc Bất Quần hừ một tiếng, vẻ mặt
thoáng tức giận nhưng lão liền mỉm cười than:
– Tiểu sư muội của
ngươi vẫn còn giống như ngày trước, ra tay không biết khinh trọng, dù sao cũng
chưa đả thương đến chỗ yếu hại của ngươi.
Lão gật đầu chào bọn
Nghi Hòa, Nghi Thanh hai đại đệ tử Hằng Sơn rồi mới từ từ quay người đi.
Ngoài mấy trượng có
mấy trăm người đang đợi. Nhạc Bất Quần đi đến gần, họ nhốn nháo vây quanh rồi
lớn tiếng khen ngợi võ công của lão cao cường, con người nhân nghĩa, xử sự thỏa
đáng.
Trong tiếng nịnh nọt
ton hót, tất cả dần dần đi xuống núi.
Lệnh Hồ Xung đưa mắt
nhìn theo bóng của sư phụ mất hút bên sườn núi, người của các phái cũng đều
xuống núi hết. Bỗng nghe sau lưng có tiếng một cô gái nói:
– Ngụy quân tử!
Lệnh Hồ Xung loạng
choạng, vết thương đau kịch liệt, ba chữ “Ngụy quân tử” giống như cây thiết
chùy đánh mạnh vào ngực. Trong chớp mắt, chàng cơ hồ như muốn nghẹt thở.
Bình luận chương
Dưới chương này đang có gì?
Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.
Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.