Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)
Hồi 39: Cự Tuyệt
Vừa ra khỏi động, đột nhiên trên đầu có bóng đen thoáng động,
dường như có vật gì rớt xuống, Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh cùng vọt người né
tránh, nào ngờ một tấm lưới cá rất lớn chụp xuống đầu cả hai. Hai người giật
mình kinh hãi, vội rút kiếm chém lưới, chém vài cái nhưng tấm lưới không sứt mẻ
gì. Ngay lúc này, lại có thêm một tấm lưới từ trên cao ném xuống trùm lên hai
người, bó lại.
Trên nóc động nhảy xuống một người, tay cầm dây thừng, dùng sức
kéo chặt tấm lưới. Lệnh Hồ Xung buột miệng gọi:
– Sư phụ!
Thì ra người đó là Nhạc Bất Quần.
Nhạc Bất Quần càng siết lưới chặt hơn. Lệnh Hồ Xung và Doanh
Doanh giống như hai con cá to bị mắc vào lưới, lúc đầu còn có thể cựa quậy
được, càng về sau thì không nhúc nhích được nữa.
Doanh Doanh kinh hoàng không biết phải làm sao, liếc mắt nhìn,
bỗng thấy Lệnh Hồ Xung mỉm cười, rất là đắc ý. Cô thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Xung ca
đã có cách thoát thân?”
Nhạc Bất Quần cười hung tợn nói:
– Tiểu tặc, ngươi ra khỏi sơn động dương dương tự đắc, không ngờ
đại họa đến đầu ư?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Cũng không có gì là đại họa đến đầu. Ai cũng phải chết, được
chết cùng với ái thê thì mãn nguyện lắm rồi.
Doanh Doanh chợt hiểu ra, thì ra mặt chàng lộ vẻ vui mừng là vì
được chết cùng với mình, ý hoảng sợ mất đi, cô lại cảm thấy hạnh phúc. Lệnh Hồ
Xung nói:
– Lão chỉ có thể giết chết hai người tại hạ như vậy, chứ không
thể chia lìa vợ chồng tại hạ bằng cách giết từng người.
Nhạc Bất Quần tức giận nói:
– Tiểu tặc, chết trước mắt mà còn bẻm mép.
Lão dùng sợi dây thừng quấn lấy hai người mấy vòng, siết thật
chặt.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Tấm lưới này là lão lấy cắp của Lão Đầu Tử. Lão đối đãi với
tại hạ thật tốt, biết rõ hai vợ chồng tại hạ không muốn chia lìa nên tìm cách
dùng dây thừng trói hai vợ chồng tại hạ chặt như vậy. Lão nuôi dưỡng tại hạ từ
nhỏ đến lớn, biết rõ tâm ý của tại hạ. Tri kỷ trên đời này của Lệnh Hồ Xung chỉ
có một mình Nhạc tiên sinh lão thôi.
Chàng nói nhăng nói cuội, chỉ muốn kéo dài thời gian, xem có
cách nào thoát hiểm, lại mong Phong Thanh Dương đột nhiên xuất hiện cứu mình.
Nhạc Bất Quần cười nhạt nói:
– Tiểu tặc, từ nhỏ ngươi thích nói càn nói bậy, tặc tính đến bây
giờ vẫn không bỏ. Ta cắt lưỡi ngươi trước, để sau khi ngươi chết khỏi vào địa
ngục bị rút lưỡi tiếp.
Lão đưa chân trái lên đá một cước trúng lưng Lệnh Hồ Xung, rồi
điểm vào Á huyệt, làm cho Lệnh Hồ Xung không nói được. Lão nói:
– Nhậm đại tiểu thư, ngươi muốn ta giết hắn trước hay giết ngươi
trước?
Doanh Doanh nói:
– Có gì đâu mà phân biệt? Thuốc giải Tam thi não thần đan ở bên
người ta, nhưng chỉ có ba viên.
Nhạc Bất Quần liền biến sắc. Từ khi lão bị Doanh Doanh bức uống
Tam thi não thần đan, ngày đêm lão suy nghĩ làm thế nào lấy được thuốc giải.
Lão chờ thời cơ tốt hai người vừa thoát cảnh nguy hiểm hân hoan ra khỏi động,
trong lúc không đề phòng nhất đột nhiên quăng lưới kim ty chụp hai người lại.
Lão đã có chủ ý là giết chết Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh, rồi lục tìm thuốc
giải trên người cô. Bây giờ nghe Doanh Doanh nói trên mình cô chỉ có ba viên
thuốc giải, vậy thì sau khi giết chết hai người, lão chỉ có thể sống được ba
năm. Sau ba năm, thi trùng chui vào não, cuồng tính đại phát chết một cách thê
thảm không sao tả xiết, chuyện này phải cân nhắc thật kỹ.
Tuy công phu hàm dưỡng của Nhạc Bất Quần rất cao thâm, lão cũng
kìm không được, hai bàn tay hơi run lên. Lão nói:
– Được, vậy chúng ta thương lượng với nhau. Ngươi nói cách chế
luyện thuốc giải cho ta thì ta tha mạng cho hai người.
Doanh Doanh hé cười, lạnh lùng nói:
– Tiểu nữ tuy nhỏ tuổi, kiến thức nông cạn, nhưng cũng biết con
người của Quân tử kiếm Nhạc tiên sinh. Nếu các hạ nói mà thủ tín thì đã không
được gọi là Quân tử kiếm.
Nhạc Bất Quần nói:
– Ngươi đi theo Lệnh Hồ Xung không học được cái gì hay, chỉ học
được món mồm năm miệng mười. Vậy phương pháp chế luyện thuốc giải, ngươi quyết
không chịu nói ra phải không?
Doanh Doanh nói:
– Đương nhiên là không nói. Ba năm sau, tiểu nữ và Xung lang ở
trước Quỷ môn quan cung nghinh đại giá. Nhưng lúc đó các hạ ngũ quan không vẹn
toàn, diện mạo không giống trước, không biết tiểu nữ có thể nhận ra được các hạ
không nữa?
Nhạc Bất Quần cảm thấy lạnh xương sống, hiểu rõ ý cô nói “Ngũ
quan không vẹn toàn, mặt mũi không giống trước” là ám chỉ mặt mũi lão lúc độc
tố phát tác. Nếu không phải toàn thân hư thối thì thì mặt mũi cũng bị chính lão
cào nát bét, nghĩ đến nó thật ớn lạnh. Lão tức giận quát:
– Dù diện mạo của ta không giống trước, đó cũng là tốt đẹp hơn
ngươi ba năm. Ta không giết ngươi, chỉ cắt tai mũi của ngươi, trên gương mặt
trái xoan trắng như tuyết của ngươi, ta vạch lên mười bảy mười tám đường sẹo
kiếm, để xem Xung lang đa tình đa nghĩa của ngươi có còn yêu con quỷ xấu như ma
lem, người không giống người quỷ không giống quỷ nữa không?
Soạt một tiếng, lão rút trường kiếm ra. Doanh Doanh kinh hãi a
lên một tiếng. Cô ta chết không sợ, nhưng nếu bị Nhạc Bất Quần hủy đi dung mạo
cho thành quỷ quái, để Lệnh Hồ Xung nhìn thấy thì dù chết vẫn còn ôm hận. Lệnh
Hồ Xung bị điểm Á huyệt, tay chân còn có thể cử động được, hắn hiểu tâm ý của
Doanh Doanh, dùng khuỷu tay đụng vào cô, liền đưa hai ngón tay phải đâm vào mắt
mình. Doanh Doanh lại a lên một tiếng nói:
– Xung ca, đừng!
Nhạc Bất Quần không muốn hủy hoại nhan sắc của Doanh Doanh thật
chẳng qua chỉ uy hiếp bức bách cô ta tiết lộ phương pháp chế thuốc giải. Nếu Lệnh
Hồ Xung tự hủy đôi mắt thì nước cờ thứ nhất của lão vô hiệu. Lão xuất thủ thần
tốc vô cùng, đưa tay trái ra, qua tấm lưới chụp lấy cổ tay phải của Lệnh Hồ
Xung, quát:
– Dừng tay!
Da thịt hai người vừa đụng nhau thì Nhạc Bất Quần cảm thấy nội
lực của mình tuôn ra ngoài. Lão la lên:
– Trời ơi!
Lão muốn giật tay ra nhưng bàn tay của lão dường như đính chặt
vào cổ tay của Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung xoay tay lại nắm chặt bàn tay lão,
nội lực của Nhạc Bất Quần càng nguyên nguyên bất tuyệt tiết ra dữ dội. Nhạc Bất
Quần kinh hãi, tay phải vội vung kiếm chém lên người đối phương. Lệnh Hồ Xung
hất tay kéo người lão qua, chiêu kiếm này chém xuống đất. Nội lực của Nhạc Bất
Quần càng tiết ra nhanh, chiêu kiếm thứ hai muốn chém ra đã vô lực, cơ hồ như
ngay cả cánh tay cũng nhấc lên không được nữa. Lão cố sức vung kiếm lên, đưa
mũi kiếm chỉ vào giữa trán Lệnh Hồ Xung, cánh tay và trường kiếm rung lên, từ
từ đưa xuống.
Doanh Doanh kinh hãi, muốn đưa ngón tay ra búng trường kiếm của
Nhạc Bất Quần nhưng hai cánh tay cô đều bị người Lệnh Hồ Xung đè lên, lưới lại
siết rất chặt. Cô cố sức cựa quậy nhưng vẫn không rút tay ra được. Tay trái
Lệnh Hồ Xung thì bị Doanh Doanh đè, cũng không nhúc nhích được. Thấy mũi kiếm
từ từ đâm xuống, chàng bỗng nghĩ: Ta dùng cách đưa kiếm chậm để giết Tả Lãnh
Thiền, đả thương Lâm Bình Chi, bây giờ sư phụ cũng dùng cách này để giết ta.
Quả báo đến thật nhanh.
Nhạc Bất Quần cảm thấy nội lực tiết ra ngoài rất nhanh mà mũi
kiếm cách trán Lệnh Hồ Xung chỉ mấy tấc, lão vừa vui mừng vừa sốt ruột. Bỗng
sau lưng lão có tiếng một thiếu nữ la thất thanh:
– Lão… lão làm cái gì vậy? Mau liệng kiếm đi!
Tiếng bước chân vang lên, một người chạy đến gần. Nhạc Bất Quần
thấy mũi kiếm chỉ cần thấp xuống vài tấc nữa thì có thể giết được Lệnh Hồ Xung,
lúc này sự sinh tử của lão cũng chỉ còn trong gang tấc, làm sao lão chịu dừng
tay?
Lão liền thu hết tàn lực, đè xuống, mũi kiếm đã đụng đến giữa
hai chân mày Lệnh Hồ Xung thì ngay lúc này, sau lưng lão mát lạnh. Một thanh
trường kiếm từ sau lưng đâm thẳng tới trước ngực lão.
Thiếu nữ đó la lên:
– Lệnh Hồ đại ca, đại ca có sao không?
Cô chính là Nghi Lâm.
Khí huyết trong ngực Lệnh Hồ Xung dâng lên, nói không ra tiếng.
Doanh Doanh nói:
– Tiểu sư muội, Lệnh Hồ đại ca không sao.
Nghi Lâm vui mừng nói:
– Vậy thì hay quá!
Cô sửng sốt la lên:
– Hóa ra Nhạc tiên sinh! Ta… ta giết tiên sinh rồi!
Doanh Doanh nói:
– Đúng vậy. Chúc mừng tiểu muội trả được mối đại thù sát sư. Xin
tiểu sư muội cởi lưới, thả chúng ta ra.
Nghi Lâm đáp:
– Dạ! Dạ!
Nhạc Bất Quần nằm phục dưới đất, chỗ kiếm đâm máu chảy ra lênh
láng. Nghi Lâm sợ đến nỗi toàn thân nhũn ra, run run nói:
– Là… là tiểu muội giết lão sao?
Cô nắm sợi dây thừng muốn cởi ra, nhưng hai tay cứ run bần bật,
không sao cởi ra được. Bỗng nghe bên trái có người la:
– Tiểu ni cô, ngươi giết hại tôn trưởng, hôm nay đừng hòng thoát
khỏi công đạo.
Một lão già mặc áo vàng chống kiếm chạy đến, chính là Lao Đức
Nặc.
Doanh Doanh quát:
– Tiểu sư muội, mau rút kiếm chống đỡ!
Nghi Lâm ngẩn người, rút trường kiếm trên người Nhạc Bất Quần
ra. Lao Đức Nặc tấn công ba kiếm veo véo, Nghi Lâm đỡ được hai kiếm, kiếm thứ
ba đâm vù qua vai trái của cô, vạch một đường.
Chiêu kiếm của Lao Đức Nặc càng sử càng nhanh, có mấy chiêu
giống như Tịch tà kiếm pháp, nhưng học chưa đến nơi, chỉ giống hình dáng, về
tốc độ xuất kiếm nhanh còn kém xa Lâm Bình Chi. Lao Đức Nặc vốn giàu kinh
nghiệm, sở trường kiêm luôn kiếm pháp của hai phái Tung Sơn và Hoa Sơn, mới đây
lại học được một chút Tịch tà kiếm pháp nên Nghi Lâm không phải là đối thủ của
lão. May mà bọn Nghi Hòa và Nghi Thanh muốn cô ta tiếp nhiệm chưởng môn Hằng
Sơn nên những ngày qua, đốc thúc cô chuyên cần luyện tuyệt chiêu kiếm pháp phái
Hằng Sơn mà Lệnh Hồ Xung truyền cho. Võ công của cô có tiến cảnh, mà Tịch tà
kiếm pháp của Lao Đức Nặc lại học chưa tinh, lại cứ sốt ruột muốn thử chiêu,
lấy kiếm pháp của hai phái Tung Sơn và Hoa Sơn mà sử ra, hỗn tạp không thuần,
nên kiếm pháp nguyên bản của lão bị giảm sút đi rất nhiều.
Lúc Nghi Lâm mới ra tay thấy kiếm pháp của địch nhân rất nhanh
nên lòng hoảng sợ. Đến chiêu thứ ba thì cô bị thương ở vai trái, nhưng cô nghĩ
nếu mình thất bại thì Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh phải gặp nạn ngay. Lòng cô
nghĩ lão muốn giết Lệnh Hồ đại ca thì phải bước qua xác cô trước, cô đã yên trí
mình sẽ chết nên lúc xuất chiêu không màng gì đến tính mạng. Lao Đức Nặc gặp
phải cách đánh liều mạng của cô nên nhất thời cũng khó thủ thắng, miệng chửi:
– Tiểu ni cô, mẹ kiếp sao tàn nhẫn dữ vậy?
Doanh Doanh thấy Nghi Lâm nhất cổ tác thế (một hồi trống tăng sĩ
khí), gắng sức chi trì, nếu đấu lâu nữa, thì thế tất thất bại. Cô liền lăn
người rút tay trái ra, giải khai huyệt đạo cho Lệnh Hồ Xung, thò tay vào túi
rút đoản kiếm ra. Lệnh Hồ Xung la lên:
– Lao Đức Nặc, sau lưng ngươi có gì kìa!
Lao Đức Nặc già dặn kinh nghiệm, biết rằng nếu quay lại thì sẽ
bị địch nhân có thể thừa cơ hội đâm lão. Lão bỏ ngoài tai tiếng la của Lệnh Hồ
Xung, càng đánh ráo riết hơn. Doanh Doanh cầm đoản kiếm, muốn từ trong lỗ lưới
phóng ra, nhưng Nghi Lâm và Lao Đức Nặc luôn dịch chuyển gần nhau, nếu cô nhắm
phóng ra thì không chừng lại phóng trúng Nghi Lâm, nhất thời cô chần chừ không
phóng kiếm. Bỗng nghe Nghi Lâm á lên một tiếng, vai trái lại trúng kiếm. Lần
thứ nhất cô bị thương rất nhẹ, nhưng lần này kiếm chém sâu đến vài tấc, máu
chảy ròng ròng, nhuộm đầy vạt cỏ xanh.
Lệnh Hồ Xung la lên:
– Khỉ, khỉ! Ồ đây là con khỉ của Lục sư đệ. Khỉ ngoan, mau nhảy
vào cắn hắn, đây là ác tặc đã giết chết chủ nhân của ngươi.
Lao Đức Nặc vì đánh cắp bí cấp Tử hà thần công của Nhạc Bất Quần
mà giết chết Lục Đại Hữu, đệ tử của phái Hoa Sơn. Bình thường Lục Đại Hữu
thường đem theo một con khỉ nhỏ để trên vai, sau khi chết thì con khỉ đó không
biết đã đi đâu. Bây giờ đột nhiên Lao Đức Nặc nghe Lệnh Hồ Xung la lên như vậy,
bất giác lòng phát sợ: “Nếu súc sinh này nhảy lên cắn ta, không khỏi làm vướng
tay vướng chân”.
Lão nghiêng người xoay kiếm lại chém ngược ra sau, nhưng đâu có
con khỉ nào. Ngay lúc này, đoản kiếm của Doanh Doanh vụt khỏi tay, vù một
tiếng, bay thẳng đến gáy của lão. Lao Đức Nặc vội cúi người xuống, đoản kiếm
bay lướt qua đầu. Đột nhiên lão cảm thấy cổ chân trái bị siết chặt lại, lão đã
bị sợi dây thừng quấn, kéo mạnh ra sau, thân lão không tự chủ liền té nhào. Thì
ra Lệnh Hồ Xung thấy Lao Đức Nặc cúi người tránh kiếm bay tới, chính là cơ hội
tốt, chàng không kịp cởi lưới, liền lấy sợi dây dài của lưới quăng ra ngoài quấn
lấy chân trái lão, giật cho lão ngã. Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh cùng la:
– Mau giết đi, mau giết đi!
Nghi Lâm vung kiếm chém xuống đầu Lao Đức Nặc. Nhưng cô vừa từ
bi lại vừa nhát gan. Lúc cô giết Nhạc Bất Quần chỉ là vì muốn cứu Lệnh Hồ Xung,
tình thế cấp bách nên vung kiếm phóng thẳng ra, chứ không chú tâm muốn giết
người. Bây giờ trường kiếm của cô toan chém xuống đầu Lao Đức Nặc thì tay cô
bủn rủn, lưỡi kiếm lệch sang một bên, soạt một tiếng cô chém lên vai phải của
lão. Xương tỳ bà của Lao Đức Nặc liền bị chém đứt, trường kiếm tuột khỏi tay,
lão sợ Nghi Lâm chém kiếm thứ hai xuống, liền cố nhịn đau vọt lên, giãy giụa
thoát khỏi dây trói, lao nhanh xuống núi.
Đột nhiên bên sườn núi chạy ra hai người, người chạy trước quát:
– Này, vừa rồi ngươi chửi con gái ta phải không?
Chính là bà bà giả câm giả điếc trong chùa Huyền Không, mẫu thân
của Nghi Lâm. Lao Đức Nặc phóng cước đá bà. Bà bà nghiêng người né tránh, bốp
một tiếng, bà tát lão một cái thật mạnh rồi quát:
– Ngươi chửi “Mẹ kiếp sao tàn nhẫn dữ vậy”. Mẹ của nó là ta đây,
ngươi dám chửi ta hả?
Lệnh Hồ Xung la lên:
– Bắt hắn lại, bắt hắn lại! Đừng để hắn chạy thoát.
Bà bà đưa tay ra toan đánh lên đầu Lao Đức Nặc, nhưng nghe Lệnh
Hồ Xung hô hoán như vậy, bà la lên:
– Tên tiểu quỷ trời đánh kia, ta cứ thả hắn đi đó!
Bà nghiêng người, đá một cước vào mông Lao Đức Nặc. Lao Đức Nặc
như được đại xá, liền chạy thẳng xuống núi.
Người theo sau bà bà chính là Bất Giới hòa thượng, lão đi đến
gần, cười hi hi nói:
– Bộ hết chỗ chơi rồi hả? Sao lại chui vào trong cái lưới này mà
chơi?
Nghi Lâm nói:
– Gia gia, mau cởi lưới thả Lệnh Hồ đại ca và Nhậm đại tiểu thư
ra.
Bà bà sầm nét mặt nói:
– Ta còn chưa tính sổ với tiểu tặc này, không được thả hắn ra.
Lệnh Hồ Xung cười ha hả nói:
– Vợ chồng lên giường thì người mai mối ném luôn qua tường. Hai
vợ chồng bà bà đoàn viên, tại sao không đến tạ ơn “bà mai” này?
Bà bà đá hắn một cước, chửi:
– Ta tạ ơn ngươi cái khỉ mốc!
Lệnh Hồ Xung cười, gọi:
– Đào Cốc lục tiên, mau đến cứu ta!
Bà bà kỵ nhất là Đào Cốc lục tiên, liền giật mình quay đầu lại.
Lệnh Hồ Xung thò tay qua lưới cá cởi mối dây thừng để Doanh Doanh chui ra. Đến
lúc chàng chuẩn bị chui ra thì bà bà quát:
– Không được chui ra!
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Không ra thì không ra. Trong lưới này còn có một khung trời
khác. Bậc đại trượng phu có thể co có thể duỗi, co thì chui lại vào lưới, duỗi
thì chui ra khỏi lưới, có sao đâu? Lệnh Hồ Xung ta…
Chàng đang muốn nói cà rỡn, liếc mắt thấy thi thể Nhạc Bất Quần
nằm phục dưới đất thì vẻ hớn hở trên mặt liền mất đi, đột nhiên khóe mắt ngấn
lệ rồi chảy dài xuống.
Bà bà vẫn còn tức giận chửi:
– Tiểu tặc! Ta không đập ngươi một trận thì khó nguôi cơn giận
này!
Bà vung tay trái lên, toan tát vào má phải Lệnh Hồ Xung. Nghi
Lâm la lên:
– Má má, đừng… đừng…
Lệnh Hồ Xung đưa tay phải lên, trong tay đã cầm thanh trường
kiếm. Lúc chàng đang ngẩn ngơ nhìn thi thể của Nhạc Bất Quần, Doanh Doanh đã
nhét kiếm vào tay. Lệnh Hồ Xung vừa chỉ trường kiếm ra, liền phóng vào yếu
huyệt trên vai phải của bà bà, bức bà bà lùi lại. Bà bà càng tức giận, thân
người nhanh như gió, chưởng phóng quyền đánh, chỏ thúc, chân quét, trong khoảnh
khắc đã liên tiếp tấn công bảy tám chiêu. Lệnh Hồ Xung thân ở trong lưới cá,
trường kiếm vung múa tùy ý, mỗi kiếm đều chỉ vào chỗ yếu hại của bà bà, nhưng
lúc mũi kiếm vừa đụng đến người bà bà thì liền rút về. Độc Cô cửu kiếm này mà
thi triển ra, thiên hạ vô địch, nếu Lệnh Hồ Xung không nhân nhượng thì bà bà đã
sớm chết bảy tám lần rồi. Lại chiết một số chiêu nữa, bà bà biết võ công của bà
kém xa nên thở dài, dừng tay không tấn công nữa, vẻ mặt rất khó coi.
Bất Giới hòa thượng khuyên:
– Nương tử, mọi người đều là hảo bằng hữu, hà tất phải giận dữ
làm chi?
Bà bà tức giận nói:
– Lão nói nhiều làm gì?
Nỗi căm giận của bà không có chỗ xả liền muốn trút lên người
lão. Lệnh Hồ Xung ném trường kiếm, chui ra khỏi lưới, cười nói:
– Bà muốn đánh ta cho hả giận thì ta để cho bà đánh.
Bà bà vung tay lên, bốp một tiếng, tát mạnh vào má hắn một cái
tóe lửa. Lệnh Hồ Xung la lên:
– Ây da!
Chàng không né tránh. Bà bà tức giận nói:
– Tại sao ngươi không né?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta né không kịp, biết làm sao?
Bà bà hứ một tiếng, lòng biết hắn nể mặt Nghi Lâm mà nhường
mình, nên tay trái đã nhấc lên nhưng không đánh nữa.
Doanh Doanh nắm tay Nghi Lâm nói:
– Tiểu sư muội, may được tiểu sư muội đến cứu kịp thời. Nhưng
tại sao tiểu sư muội biết mà đến?
Nghi Lâm nói:
– Tiểu ni và các vị sư tỷ đều bị… thủ hạ của người này bắt hết.
Cô vừa nói vừa chỉ tay vào thi thể Nhạc Bất Quần.
– Thủ hạ của lão bắt được Tiểu ni và ba vị sư tỷ, giam ở trong
một sơn động, vừa rồi gia gia và má má đến cứu tiểu ni ra. Gia gia, má má và
tiểu ni cùng Bất Khả Bất Giới và ba vị sư tỷ, tất cả phân ra đi cứu các vị sư
tỷ còn lại. Tiểu ni đang đi xuống núi nghe phía trên có người nói, giống như
thanh âm của Lệnh Hồ đại ca, liền chạy lên xem thử.
Doanh Doanh nói:
– Ta và Lệnh Hồ đại ca đi tìm khắp nơi nhưng không thấy ai, té
ra các vị bị giam trong sơn động.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Vừa rồi lão tặc áo vàng đó là người rất xấu xa, để lão chạy
thoát, ta không an lòng chút nào.
Chàng lượm trường kiếm dưới đất lên, nói tiếp:
– Chúng ta mau đuổi theo.
Cả đoàn năm người liền chạy xuống Tư Quá Nhai. Đi không bao lâu
thì thấy Điền Bá Quang và bảy đệ tử Hằng Sơn từ trong sơn cốc kéo nhau ra,
trong đó có cả Nghi Thanh, gặp gỡ nhau thì ai cũng rất vui mừng. Lệnh Hồ Xung
thầm nghĩ:” Địa hình trên Hoa Sơn, trong thiên hạ chỉ e không có mấy người
thông thuộc bằng ta. Ta không hề biết dưới sơn cốc này còn có sơn động khác,
Điền huynh là người ngoài mà lại biết, thật là kỳ!”
Chàng kéo tay áo Điền Bá Quang lùi lại để hai người đi sau mọi
người. Lệnh Hồ Xung nói:
– Điền huynh, trong sơn cốc âm u này của Hoa Sơn có một mật
động, ngay cả tiểu đệ cũng không biết mà sao huynh tìm thấy được, thật khiến
người khâm phục.
Điền Bá Quang mỉm cười nói:
– Đó cũng đâu có gì kỳ lạ.
Lệnh Hồ Xung nói:
– A, phải rồi, thì ra Điền huynh bắt giữ bọn đệ tử Hoa Sơn rồi
bức vấn bọn họ phải không?
Điền Bá Quang đáp:
– Đâu phải vậy.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Vậy tại sao Điền huynh biết được, tiểu đệ muốn thỉnh giáo.
Vẻ mặt Điền Bá Quang bẽn lẽn. Gã mỉm cười nói:
– Chuyện này nói ra thật bất nhã, tại hạ không nói đâu.
Lệnh Hồ Xung càng hiếu kỳ, không nghe không được, bèn cười nói:
– Điền huynh và tiểu đệ đều là người phiêu bạt giang hồ, có gì
bất nhã đâu? Mau nói ra cho tiểu đệ nghe chút đi.
Điền Bá Quang nói:
– Tại hạ nói ra rồi thì xin Lệnh Hồ chưởng môn đừng quở trách.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Điền huynh đã cứu các vị sư tỷ sư muội phái Hằng Sơn, tại hạ
đa tạ Điền huynh không hết, há có lý nào lại trách Điền huynh.
Điền Bá Quang khẽ nói:
– Không giấu gì Lệnh Hồ chưởng môn, tại hạ có một cái tính xấu,
chưởng môn đã biết rồi. Từ ngày thái sư phụ cạo trọc đầu tại hạ, sau khi đặt
pháp danh là Bất Khả Bất Giới, tại hạ đương nhiên không thể tái phạm sắc giới…
Lệnh Hồ Xung nghĩ Bất Giới hòa thượng răn đe gã bằng cái pháp
danh cổ quái, bất giác mỉm cười. Điền Bá Quang biết trong lòng Lệnh Hồ Xung
đang nghĩ gì, mặt gã đỏ lên, nói tiếp:
– Nhưng từ trước kia tại hạ học được một thứ bản lĩnh mà không
bao giờ quên được. Bất luận cách bao xa, chỉ cần có phụ nữ tụ tập lại là tại
hạ… tại hạ liền cảm thấy được ngay.
Lệnh Hồ Xung ngạc nhiên hỏi:
– Làm sao được như vậy?
Điền Bá Quang đáp:
– Tại hạ cũng không biết là làm thế nào, giống như là có thể
nghe được mùi hương thân thể phụ nữ khác đàn ông.
Lệnh Hồ Xung cười ha hả nói:
– Người ta nói có những cao tăng có thiên nhãn thông, thiên nhĩ
thông, còn Điền huynh lại có “thiên tị thông”.
Điền Bá Quang nói:
– Xấu hổ quá, xấu hổ quá!
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Bản lãnh này của Điền huynh, nguyên trước kia làm nhiều chuyện
xấu, rèn luyện mới có được. Không ngờ hôm nay lại có chỗ đắc dụng cứu đệ tử
phái Hằng Sơn ta.
Doanh Doanh quay đầu lại, muốn hỏi chàng đang cười chuyện gì,
nhưng thấy vẻ mặt Điền Bá Quang rụt rè bẽn lẽn, đoán rằng không phải chuyện
đàng hoàng nên cô liền im. Điền Bá Quang đột nhiên dừng bước, nói:
– Bên trái gần đây dường như có đệ tử phái Hằng Sơn.
Gã khịt mũi mấy cái, đi hướng về bụi cỏ rậm dưới sườn núi, cúi
đầu tìm kiếm, một lúc sau, reo lên một tiếng, chỉ tay xuống đất la lên:
– Đây rồi!
Gã chỉ tay vào một đống đá gồm mấy tảng đá to, mỗi tảng đá nặng
khoảng hai ba trăm cân. Gã liền lăn một tảng đá đi. Bất Giới và Lệnh Hồ Xung
đến giúp sức, trong khoảnh khắc đã lăn ra hết mười mấy tảng đá, phía dưới là
một phiến đá xanh. Ba người hợp lực khiêng phiến đá lên, thấy lộ ra một cái
động, ở dưới động có mấy ni cô nằm, quả nhiên là đệ tử Hằng Sơn.
Nghi Thanh và Nghi Lâm vội nhảy xuống, dìu đồng môn lên, sau khi
dìu mấy người thấy ở phía dưới còn có người nữa, người nào cũng đang thoi thóp.
Mọi người vội kéo đệ tử Hằng Sơn bị giam ở dưới động ra, thấy bọn Nghi Hòa,
Trịnh Ngạc, Tần Quyên đều có trong đó. Trong động này nhốt hơn ba chục người,
nếu qua một hai ngày nữa, thì tất cả đều chết.
Lệnh Hồ Xung nghĩ sư phụ hạ thủ tàn độc như vậy, không khỏi rùng
mình, khen Điền Bá Quang:
– Điền huynh, bản lĩnh này của Điền huynh thật không phải nhỏ,
những sư tỷ sư muội bị nhốt ở dưới lòng đất mà Điền huynh vẫn ngửi ra được,
thật khiến cho người rất khâm phục.
Điền Bá Quang nói:
– Đó cũng đâu có gì lạ, may mà trong các vị sư bá sư thúc có
nhiều vị còn tục gia…
Lệnh Hồ Xung nói:
– Sư bá, sư thúc ư? A, phải rồi, Điền huynh là đệ tử của Nghi
Lâm tiểu sư muội mà.
Điền Bá Quang nói:
– Nếu những người bị giam đều là sư bá sư thúc xuất gia thì tại
hạ cũng không phát hiện ra được.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Thì ra người tục gia và người xuất gia cũng có mùi khác nhau?
Điền Bá Quang nói:
– Điều này là đương nhiên rồi. Phụ nữ tục gia có xức dầu thơm,
dùng son phấn…
Đến lúc này Lệnh Hồ Xung mới hiểu ra.
Mọi người ra sức cứu đồng môn. Bọn Nghi Thanh và Nghi Lâm dùng
nón hứng nước ở khe núi cho từng người uống. May mà sơn động này có khe hở để
thông khí, đệ tử Hằng Sơn đều có luyện nội công, tuy kiệt quệ rã rời nhưng không
nguy đến tính mạng. Bọn Nghi Hòa tu vi tương đối tinh thâm nên sau khi uống mấy
hớp nước thì thần trí hồi phục lại ngay.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Chúng ta cứu mới được một phần ba số người. Điền huynh, xin
Điền huynh đại triển thần thông đi tìm tiếp.
Bà bà trừng mắt liếc ngang Điền Bá Quang rất nghi ngờ, hỏi:
– Những người này bị nhốt ở đây, sao ngươi biết? Chắc lúc bọn họ
bị giam, ngươi ở gần đó phải không?
Điền Bá Quang vội nói:
– Không phải, không phải, đệ tử lúc nào cũng theo thái sư phụ,
không rời thái sư phụ lão nhân gia nửa bước.
Bà bà sa sầm nét mặt quát:
– Ngươi lúc nào cũng theo sát lão ư?
Điền Bá Quang la thầm không may, lòng nghĩ hai vợ chồng lão
gương vỡ lại lành, dọc đường lúc khóc lúc cười, có lúc đánh mắng, có lúc thân
thiết, tất cả gã đều thầm nghe hết. Vị thái sư nương này thẹn quá hóa giận thì
thật là hỏng bét. Gã vội nói:
– Hơn nửa năm nay, đệ tử lúc nào cũng theo thái sư phụ, cho đến
mười ngày trước đây mới chia tay, không dễ gì hôm nay lại tương hội ở Hoa Sơn.
Bà bà bán tín bán nghi hỏi:
– Vậy thì những ni cô bị nhốt trong địa động này, làm sao ngươi
biết?
Điền Bá Quang nói:
– Chuyện này… chuyện này…
Nhất thời gã không biết nói thế nào, rất là lúng túng.
Ngay lúc này, bỗng nghe giữa lưng chừng núi mấy chục cây tù và
đồng thời thổi vang lên, tiếp theo tiếng trống vang dội, giống như thiên binh
vạn mã kéo đến.
Mọi người đều ngạc nhiên. Doanh Doanh nói khẽ vào tai Lệnh Hồ
Xung:
– Gia gia của tiểu muội đến đó.
Lệnh Hồ Xung ồ lên một tiếng, muốn nói: “Thì ra là nhạc phụ đại
nhân của ta đại giá quang lâm”. Nhưng lòng chàng cảm thấy có điều gì không ổn,
nên không nói ra.
Trống đánh một lúc, tiếng tù và lại vang lên. Bà bà nói:
– Quan binh đến sao?
Đột nhiên tiếng trống và tiếng tù và đồng thời dừng lại, bảy tám
người cùng lớn tiếng tung hô:
– Nhật Nguyệt thần giáo, văn thành võ đức, trạch bị thương sinh,
Nhậm giáo chủ giá lâm!
Bảy tám người này đều là cao thủ nội gia công lực vô cùng thâm
hậu, cùng tung hô vang dội cả sơn cốc. Giữa quần sơn bốn bề âm hưởng vọng lại
“Nhậm giáo chủ giá lâm! Nhậm giáo chủ giá lâm!”, uy thế khiếp người, bọn Bất
Giới hòa thượng đều biến sắc.
Hồi âm chưa dứt thì nghe vô số thanh âm cùng tung hô:
– Thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ, Nhậm giáo chủ trung
hưng thánh giáo, thọ ngang trời đất…
Thanh âm này ít nhất cũng có hai ba ngàn người, bốn bề lại vang
dội:
– Trung hưng thánh giáo, thọ ngang trời đất! Trung hưng thánh
giáo, thọ ngang trời đất!
Qua một lúc sau, tiếng tung hô dừng lại, bốn bề tĩnh lặng. Có
người lớn tiếng nói:
– Nhật Nguyệt thần giáo, văn thành võ đức, trạch bị thương sinh,
Nhậm giáo chủ có lệnh: “Từ chưởng môn nhân đến các đệ tử môn hạ của Ngũ Nhạc
kiếm phái nghe đây: tất cả cùng lên tương hội ở Thạch Lâu ngọn Triều Dương”.
Người này lớn tiếng nói liên tiếp ba lần, lão dừng một lúc rồi
nói tiếp:
– Thập nhị đường chính phó hương chủ, suất lĩnh giáo chúng dưới
trướng, thanh tra các ngọn núi các sơn cốc, canh giữ yếu đạo, không cho bọn
người không liên quan hành tẩu náo loạn. Người nào không tuân hiệu lệnh thì giết
không cần luận tội.
Liền có hai ba chục người dạ ran.
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh đưa mắt nhìn nhau, lòng hiểu hiệu
lệnh của người đó là thanh tra các ngọn núi sơn cốc, canh giữ các yếu đạo, là
bức mọi người trong Ngũ Nhạc kiếm phái phải đi lên ngọn Triều Dương bái kiến
Nhậm giáo chủ. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: “Lão là phụ thân của Doanh Doanh, không
lâu nữa ta sẽ thành hôn với Doanh Doanh, phải đi gặp nhạc phụ mới phải”. Chàng
nghĩ vậy liền nói với bọn Nghi Hòa:
– Đồng môn sư tỉ muội của chúng ta còn nhiều người chưa thoát
nạn, xin nhờ vị Điền huynh này dẫn đường đi cứu hết ra. Xin vài vị sư tỷ nữa
đến cửa động Tư Quá Nhai bắt Lâm Bình Chi. Nhậm giáo chủ là phụ thân của Nhậm
đại tiểu thư, chắc cũng không đến nỗi làm khó các vị. Tại hạ và Nhậm đại tiểu
thư đi lên đỉnh Đông Phong trước, các vị sư tỉ sau khi hội đủ thì mọi người đến
Đông Phong tương tụ.
Bọn Nghi Hòa, Nghi Thanh, Nghi Lâm cùng đáp, liền theo Điền Bá
Quang cứu người.
Bà bà tức giận nói:
– Lão dựa vào cái gì mà ở đây huênh hoang? Ta cứ không đi gặp
lão, để xem lão họ Nhậm giết không cần luận tội ta như thế nào?
Lệnh Hồ Xung biết tính bà cố chấp, khó mà khuyên được, dù khuyên
được lúc bà gặp Nhậm Ngã Hành thì trong lời nói chắc cũng có lời đụng chạm tới
lão lại hóa không hay. Chàng liền hành lễ cáo từ vợ chồng Bất Giới hòa thượng,
rồi cùng với Doanh Doanh đi về phía Đông Phong.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Gia gia của Doanh muội kêu môn hạ của Ngũ Nhạc kiếm phái cùng
lên ngọn Triều Dương chẳng lẽ chưởng môn nhân của các phái đều ở Hoa Sơn này
sao?
Doanh Doanh nói:
– Trong Ngũ Nhạc kiếm phái, ba vị chưởng môn nhân Nhạc tiên
sinh, Tả Lãnh Thiền, Mạc Đại tiên sinh đều tạ thế trong ngày hôm nay. Phái Thái
Sơn chưa nghe nói có ai làm chưởng môn nhân, trong Ngũ Nhạc kiếm phái kỳ thực
chỉ còn lại một mình Xung ca làm chưởng môn mà thôi.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Tinh anh của ngũ phái, ngoài phái Hằng Sơn ra, còn lại đều
chết trong hậu động Tư Quá Nhai, còn chúng đệ tử phái Hằng Sơn đều bị khốn đốn
bất kham. Ta e…
Doanh Doanh nói:
– Xung ca sợ gia gia của tiểu muội thừa cơ hội này, muốn gom hết
Ngũ Nhạc kiếm phái vào trong rọ phải không?
Lệnh Hồ Xung gật đầu, thở dài nói:
– Kỳ thật không cần lão gia động thủ, Ngũ Nhạc kiếm phái đã
không còn lại bao nhiêu người.
Doanh Doanh thở dài nói:
– Nhạc tiên sinh lừa gạt hảo thủ của Ngũ Nhạc kiếm phái, kéo đến
Hoa Sơn xem kiếm chiêu trên vách đá, mưu đồ thanh trừ người có võ công cao
cường trong các phái để lão vững vàng làm chưởng môn nhân Ngũ Nhạc phái, không
có người phái khác tranh giành với lão. Nước cờ này vốn rất cao minh, không ngờ
Tả Lãnh Thiền được tin này, thừa cơ hội mời mười mấy tên mù muốn ở trong động
tối giết lão.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Doanh muội nói người mà Tả Lãnh Thiền muốn giết là sư phụ của
ta chứ không phải ta ư?
Doanh Doanh nói:
– Lão không ngờ Xung ca cũng đến. Kiếm thuật của Xung ca rất cao
minh, sớm đã hơn cả chiêu số khắc trên vách đá, đương nhiên sẽ không đến động
này để xem kiếm chiêu. Chúng ta đi vào sơn động chỉ do trùng hợp ngẫu nhiên mà
thôi.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Doanh muội nói cũng phải. Kỳ thực Tả Lãnh Thiền không có thù
oán gì với ta. Hai mắt lão bị sư phụ ta đâm mù, ngôi vị chưởng môn lại bị sư
phụ ta tước đoạt nên lão mới hận sư phụ ta đến tận xương tủy.
Doanh Doanh nói:
– Xem ra Tả Lãnh Thiền đã sắp đặt kế sách trước, muốn dụ Nhạc
tiên sinh vào động, sau đó thừa lúc tối đen mà giết lão. Không biết sao kế sách
này bị Nhạc tiên sinh nhìn thấu, lão canh ở cửa động quăng lưới để chụp người.
Thật là bọ ngựa bắt ve, vành khuyên rình sau lưng. Bây giờ Tả Lãnh Thiền và sư
phụ của Xung ca đều chết cả rồi, nguyên nhân trong chuyện này chỉ e rằng không
ai biết được.
Lệnh Hồ Xung gật đầu buồn bã. Doanh Doanh nói:
– Nhạc tiên sinh lừa phỉnh các cao thủ của Ngũ Nhạc kiếm phái
đến, chuyện này đã có mưu đồ từ lâu rồi. Hôm tỉ võ đoạt soái trên Tung Sơn,
tiểu sư muội của Xung ca thi triển kiếm pháp tinh diệu của các phái Thái Sơn,
Hành Sơn, Tung Sơn, Hằng Sơn, cao thủ của bốn phái đều được tận mắt thấy, đương
nhiên mỗi người đều tò mò trong lòng. Chỉ có bọn đệ tử phái Hằng Sơn đã được
Xung ca truyền thụ kiếm chiêu trên vách đá rồi nên bọn họ không lấy gì làm lạ.
Đệ tử môn nhân của ba phái Thái Sơn, Hành Sơn, Tung Sơn đương nhiên đến khắp nơi
dò hỏi những chiêu kiếm của Nhạc tiểu thư học được từ đâu. Nhạc tiên sinh hơi ngầm
tiết lộ khẩu phong, hẹn định ngày mở vách hậu động; hảo thủ của ba phái này
không tranh trước kéo sau mà đến mới lạ?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Chúng ta là người học võ, vừa nghe chỗ nào có thể học được võ
công tinh diệu, dù phải hiểm nguy đến tính mạng cũng quyết không bỏ lỡ cơ hội,
nhất là chiêu thức cao diệu của bổn phái, thì càng phải xem cho bằng được.
Doanh Doanh nói:
– Nhạc tiên sinh đoán rằng phái Hằng Sơn của Xung ca sẽ không
đến, nên an bài cách khác, dùng thuốc mê để ám toán mọi người, bắt hết đưa lên
Hoa Sơn.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta không hiểu tại sao sư phụ lại phải lao tâm tổn sức đưa hết
các đệ tử môn hạ lên núi? Đường sá xa xôi, rất dễ xảy ra chuyện. Lúc đó sao
không giết hết bọn họ ở trên Hằng Sơn, há không tiện hơn sao?
Hắn ngừng một lúc rồi nói: A, ta hiểu ra rồi. Nếu giết hết đệ tử
phái Hằng Sơn thì trong Ngũ Nhạc kiếm phái mất đi một phái. Sư phụ muốn làm
chưởng môn Ngũ Nhạc phái, nếu thiếu đi phái Hằng Sơn thì ngôi vị chưởng môn Ngũ
Nhạc phái này của lão không những không hoàn mỹ, mà ngay cả cái tên gọi cũng là
hữu danh vô thực.
Doanh Doanh nói:
– Đây cũng là một nguyên nhân, nhưng tiểu muội đoán rằng còn có
một nguyên nhân lớn khác nữa.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Đó là nguyên nhân gì?
Doanh Doanh nói:
– Hay nhất là nhử để có thể bắt được Xung ca, thì có thể đổi với
tiểu muội một thứ gì đó. Nếu không thì đem bọn đệ tử môn hạ của Xung ca bắt hết
để uy hiếp Xung ca. Tiểu muội không thể tụ thủ bàng quan, đem thứ đó đến đổi
người với lão.
Lệnh Hồ Xung hiểu ra, vỗ đùi cái bốp nói:
– Đúng rồi! Sư phụ của ta muốn thuốc giải Tam thi não thần đan.
Doanh Doanh nói:
– Sau khi Nhạc tiên sinh bị bức uống thuốc này, đương nhiên ngày
đêm bất an, nóng lòng muốn có thuốc giải. Lão biết chỉ khi nào uy hiếp được
Xung ca mới có thể lấy được thuốc giải.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Điều này đương nhiên rồi. Ta như bảo bối, ruột gan của Doanh
muội, cũng chỉ có dùng ta mới có thể đổi thuốc giải của Doanh muội mà thôi.
Doanh Doanh bĩu môi nói:
– Lão dùng Xung ca để đổi thuốc của tiểu muội nên tiểu muội mới
không chịu đổi. Dược liệu chế thuốc giải tìm rất khó, chế luyện càng không dễ
đâu. Đó là vật vô giá, há có thể dễ đem cho lão?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Người ta thường nói: Dễ cầu vật vô giá, khó cầu được tình
lang.
Doanh Doanh đỏ bừng mặt, nói khẽ:
– Con chuột bò lên tối trời, tự xưng tán mình mà không biết
thẹn.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến một sơn đạo rất hẹp.
Sơn đạo này thẳng dốc lên trên, hai người không thể đi ngang vai nhau được.
Doanh Doanh nói:
– Xung ca đi trước đi.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Hay là Doanh muội đi trước, nếu Doanh muội ngã thì có ta đằng
sau ôm lại.
Doanh Doanh nói:
– Không, Xung ca đi trước đi, không được quay đầu lại liếc nhìn
tiểu muội. Lời của bà bà nói, ngươi phải nghe theo.
Cô nói rồi cười lên. Lệnh Hồ Xung nói:
– Được, ta đi trước. Nếu ta bị té thì bà bà phải ôm ta lại.
Doanh Doanh vội nói:
– Không được, không được!
Cô sợ hắn giả vờ trượt chân để đùa với cô, liền đi lên sơn đạo
trước. Doanh Doanh thấy chàng tuy nói cười nhưng vẻ mặt buồn bã, sau tiếng cười
lại hiện ra vẻ thê lương, cô biết chàng rất khó quên được cái chết của Nhạc Bất
Quần, trên đường đi chàng cố nói cười cho khuây khỏa.
Qua mấy khúc quanh, đã đến ngọn Ngọc Nữ, Lệnh Hồ Xung chỉ cho
Doanh Doanh xem, đây là bồn rửa mặt, đó là bục trang điểm của Ngọc Nữ. Doanh
Doanh biết ngọn Ngọc Nữ này là nơi chàng và Nhạc Linh San năm xưa thường đến du
ngoạn, cô sợ Lệnh Hồ Xung càng thêm đau lòng nên vội vàng liếc sơ qua rồi bước
nhanh đi, không hỏi tỉ mỉ.
Xuống một con dốc nữa thì có một con đường nhỏ đi lên ngọn Triều
Dương. Trên đỉnh núi, nơi nào cũng có trạm canh, y phục của giáo chúng Nhật
Nguyệt thần giáo phân ra bảy màu, tùy theo màu cờ, rất trật tự chỉnh tề, cách
bố trí giống như trên Hắc Mộc Nhai ngày trước, nhưng cảnh tượng xem ra càng uy
nghiêm hơn. Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm khâm phục: “Nhậm giáo chủ quả là người có
học vấn cao. Ngày hôm đó ta thống lãnh mấy ngàn người tấn công chùa Thiếu Lâm,
làm náo loạn lộn xộn cả lên thành ra một trận bát nháo, đâu sánh được với Nhật
Nguyệt thần giáo thống nhất tề chỉnh như thân thể cử động cánh tay, mấy ngàn
người như một người? Đông Phương Bất Bại đương nhiên cũng là một nhân vật vô
cùng tài giỏi, nhưng sau đó thần trí bị lệch lạc, đem đại sự trong thần giáo
giao cho Dương Liên Đình nên trên Hắc Mộc Nhai xơ xác tàn tạ, không còn thấy uy
thế nữa”.
Giáo chúng Nhật Nguyệt thần giáo thấy Doanh Doanh đến đều cung
kính cúi người hành lễ, đối với Lệnh Hồ Xung cũng rất cung kính. Các cấp bậc
dưới cờ từ chân núi đến lưng chừng núi rồi từ lưng chừng núi đến đỉnh núi tuần
tự báo tin cho Nhậm Ngã Hành biết.
Lệnh Hồ Xung thấy ngọn Triều Dương này từ dưới chân núi lên đến
đỉnh núi, mỗi nơi hiểm yếu đều bố trí đầy giáo chúng, ít nhất cũng có hai ngàn
người. Lần này Nhật Nguyệt thần giáo dốc toàn lực đến đây, ngoài ra còn triệu
tập không ít nhân vật bàng môn tả đạo cùng đến. Các vị chưởng môn của Ngũ Nhạc
kiếm phái dù không ai bị chết thì hảo thủ của Ngũ Nhạc kiếm phái đều đã tụ tập
ở Hoa Sơn, chuyện này nếu chưa bí mật chuẩn bị trước cho chu toàn mà lật đật
ứng chiến thì chỉ e rằng bại nhiều thắng ít, bây giờ nhân tài điêu tàn, càng
không thể kháng cự nổi. Trước mắt thanh thế của Nhậm Ngã Hành như vậy, nhất
định có ý gây bất lợi cho Ngũ Nhạc kiếm phái. Dù sao chuyện đã đến nước này thì
chàng như một cây cột khó chống đỡ tòa nhà, tất cả đành phải theo mệnh trời, đi
bước nào tính bước đó. Nhậm Ngã Hành muốn giết hết Ngũ Nhạc kiếm phái thật thì
chàng cũng không thể cầu an sống tạm, đành phải chống kiếm chiến đấu đến cùng,
cùng với đệ tử phái Hằng Sơn chết ở trên ngọn Triều Dương này cũng được.
Tuy Lệnh Hồ Xung thông minh lanh lợi nhưng mưu trí không thâm,
càng không có tâm kế gì, cũng không có tài ứng biến cơ linh. Thấy phái Hằng Sơn
đều đã nằm trong rọ mà chàng cũng không nghĩ ra được kế sách gì để cứu toàn
phái thoát hiểm, tất cả chỉ tuân theo lẽ tự nhiên, mặc cho số phận. Lại nghĩ
Doanh Doanh và Nhậm giáo chủ là tình cốt nhục, nhiều lắm là cô ta không giúp
bên nào, chứ không thể giúp mình được, càng không thể tính kế gì để đối phó với
phụ thân của nàng. Ngay dưới tình thế đó, đối với cục diện cung
lên dây, đao tuốt vỏ của chư vị giáo chúng trên đỉnh Triêu Dương, chàng đành
xem như không thấy, cùng Doanh Doanh nói vài câu chuyện cười không chút can hệ.
Doanh Doanh thì sớm đã trăm mối lo. Cô ta không giống như Lệnh
Hồ Xung cầm lên được, buông xuống được kia, trên đường cô tính trước nghĩ sau,
nhưng chưa tìm được kế sách gì hay. Cô thầm nghĩ: “Xung lang là người không sợ
trời không sợ đất. Ta phải giúp Xung lang nghĩ ra cách gì mới được”.
Cô đoán rằng phụ thân thống lĩnh toàn giáo đến đây, quyết không
phải chuyện tốt, cục diện hiểm ác như vậy cũng chỉ đành tùy cơ ứng biến, xem ra
không có cách nào vẹn toàn cả đôi bên.
Hai người từ từ lên núi. Vừa đặt chân lên đỉnh núi bỗng nghe
tiếng tù và vang lên, tiếng pháo nổ đùng đùng, tiếp theo là tiếng đàn sáo, lại
là kiểu an bài long trọng để hoan nghênh khách quý. Lệnh Hồ Xung nói khẽ:
– Nhạc phụ đại nhân nghênh tiếp ái nữ và nữ tế long trọng quá.
Doanh Doanh liếc xéo một cái, lòng rất buồn khổ: “Người này
chẳng thèm để tâm cái gì hết, đến nước này mà còn có bụng dạ để nói cười”.
Bỗng một người xuất hiện, cười một tràng dài rồi lớn tiếng nói:
– Đại tiểu thư, Lệnh Hồ huynh đệ, giáo chủ chờ các vị từ lâu
rồi.
Một trưởng lão ốm nhom mình mặc áo bào sắc tía, nét mặt hân hoan
bước đến trước nắm hai tay Lệnh Hồ Xung. Lão chính là Hướng Vấn Thiên.
Lệnh Hồ Xung gặp lão cũng vô cùng vui mừng nói:
– Hướng đại ca, đại ca khỏe chứ? Tiểu đệ luôn luôn nhớ đến đại
ca.
Hướng Vấn Thiên cười nói:
– Ta ở trên Hắc Mộc Nhai, thường nghe được tin tốt của huynh đệ
oai chấn võ lâm, vì huynh đệ đánh chén chúc mừng, ít nhất cũng đã uống hơn mười
vò rượu to. Mau đi tham kiến giáo chủ đi.
Lão nắm tay Lệnh Hồ Xung đi về hướng thạch lâu. Thạch
lâu kia là ở trên Đông Phong, cự thạch cao vút, thiên nhiên sinh thành giống
như một tòa cao lầu vậy. Phía đông của thạch lâu chính là Tiên Nhân Chưởng nơi
tuyệt đỉnh của ngọn Triều Dương. Tiên Nhân Chưởng là năm cột đá lớn vươn thẳng
lên trời như năm ngón tay, ngón giữa cao nhất. Trên đỉnh ngón tay đặt một chiếc
ghế thái sư, một người đoan tọa ở trong ghế, chính là Nhậm Ngã Hành.
Doanh Doanh đi đến trước Tiên Nhân Chưởng, ngẩng đầu lên gọi:
– Gia gia!
Lệnh Hồ Xung cúi người xuống bái, nói:
– Vãn bối Lệnh Hồ Xung tham kiến giáo chủ.
Nhậm Ngã Hành cười ha hả nói:
– Tiểu huynh đệ đến thật đúng lúc. Chúng ta đều là người một
nhà, không cần đa lễ. Hôm nay bổn giáo hội kiến quần hào thiên hạ, nên chúng ta
bàn việc công trước rồi hãy nói đến việc nhà. Hiền… hiền đệ, mời ngồi sang bên.
Lệnh Hồ Xung nghe lão nói đến chữ “hiền” rồi ngừng một lúc,
dường như muốn gọi là “hiền tế”, nhưng danh phận của chàng chưa định nên lão
chuyển sang gọi là “hiền đệ”, xem ra lòng lão rất tán thành chuyện hôn sự của
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh, lại nói cái gì “chúng ta đều là người một nhà” rồi
lại “bàn việc công trước rồi hãy nói đến việc nhà”, rõ ràng lão coi chàng là
người nhà. Lòng chàng vui mừng, vừa đứng dậy đột nhiên trong huyệt Đan điền một
luồng khí lạnh xông lên. Toàn thân chàng bỗng nhiên rớt xuống một hầm băng, cả
người lạnh toát, không kìm được phát run lên. Doanh Doanh giật mình kinh hãi,
chạy đến hỏi:
– Sao vậy?
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ta… ta…
Chàng không nói được nữa.
Tuy Nhậm Ngã Hành ngồi trên cao nhưng mục quang rất sắc sảo. Lão
hỏi:
– Tiểu huynh đệ có giao đấu với Tả Lãnh Thiền sao?
Lệnh Hồ Xung gật đầu. Nhậm Ngã Hành cười nói:
– Không sao đâu. Tiểu huynh đệ hút Hàn băng chân khí của hắn,
đợi một lúc tan ra hết thì trở lại bình thường. Tại sao Tả Lãnh Thiền còn chưa
đến?
Doanh Doanh nói:
– Tả Lãnh Thiền ngầm bày độc kế, muốn gia hại Lệnh Hồ đại ca và
hài nhi, đã bị Lệnh Hồ đại ca giết rồi.
Nhậm Ngã Hành “hả” một tiếng. Lão ngồi rất cao nên không thấy
được sắc mặt của lão, nhưng nghe tiếng của lão, hiển nhiên chứa đầy ý thất
vọng. Doanh Doanh hiểu tâm ý của phụ thân, hôm nay lão khoa trương mở cờ gióng
trống, uy hiếp Ngũ Nhạc kiếm phái, muốn tất cả người của Ngũ Nhạc kiếm phái đều
bị áp đảo. Tả Lãnh Thiền là đại địch trong đời của lão, giờ không còn cách nào
tận mắt thấy Tả Lãnh Thiền quỳ gối cúi đầu nên lão không khỏi hối tiếc.
Doanh Doanh đưa tay ra nắm tay phải Lệnh Hồ Xung, giúp chàng
trục hàn khí đi. Tay trái của Lệnh Hồ Xung được Hướng Vấn Thiên nắm lấy. Hai
người đồng thời vận công. Lệnh Hồ Xung cảm thấy cái lạnh trên người từ từ biến
mất. Ngày hôm đó, Nhậm Ngã Hành và Tả Lãnh Thiền tương đấu trong chùa Thiếu
Lâm, lão hút không ít Hàn băng chân khí của Tả Lãnh Thiền, đến nỗi trên đất
tuyết, lão và ba người Lệnh Hồ Xung, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh đều biến
thành người tuyết. Nhưng lần này Lệnh Hồ Xung chỉ giao kiếm với Tả Lãnh Thiền,
bị trúng ít chân khí, chỉ trong chốc lát, lại không phải chàng hút của lão nên
hàn khí nhập vào người chỉ có hạn. Qua một lúc sau, không còn run nữa. Lệnh Hồ
Xung nói:
– Tốt rồi, xin đa tạ!
Nhậm Ngã Hành nói:
– Tiểu huynh đệ, huynh đệ vừa nghe lời kêu gọi của ta liền lên
núi gặp ta ngay. Rất tốt, rất tốt!
Lão quay qua Hướng Vấn Thiên nói:
– Tại sao người bốn phái còn lại giờ này vẫn chưa thấy đến?
Hướng Vấn Thiên nói:
– Đợi thuộc hạ xuống núi kêu gọi hối thúc họ tiếp.
Lão vung tay trái một cái, liền có mười tám lão già mặc áo vàng
bày thành một hàng trước đỉnh núi, cùng hô lên:
– Nhật Nguyệt thần giáo, văn thành võ đức, trạch bị thương sinh,
Nhậm giáo chủ có lệnh: “Người bốn phái Thái Sơn, Hành Sơn, Hoa Sơn, Tung Sơn từ
trên xuống dưới, mau chóng lên ngọn Triều Dương tương hội. Các đường chủ hương
chủ mau thôi thúc mời họ đến, không được chậm trễ”.
Mười tám lão già này đều là cao thủ nội công thâm hậu, cùng hô
gọi một lúc nên thanh âm truyền đi rất xa, người ở các núi khác đều nghe rõ. Từ
các phía Đông, Tây, Nam, Bắc có mấy chục người đáp lại:
– Xin tuân mệnh. Giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang
hồ!
Đó là tiếng ứng đáp từ các phân đường thuộc Nhật Nguyệt thần
giáo. Nhậm Ngã Hành mỉm cười nói:
– Lệnh Hồ chưởng môn, mời chưởng môn ngồi sang bên này.
Lệnh Hồ Xung thấy mé tây Tiên Nhân Chưởng bày năm cái ghế, trên
mỗi ghế đều có phủ gấm nhung, phân làm năm màu đen, trắng, xanh, đỏ, vàng. Trên
nhung gấm mỗi ghế đều thêu một ngọn núi. Phái Hằng Sơn là Bắc Nhạc thuộc màu
đen, trên nền gấm đen thêu ngọn núi bằng chỉ trắng chính là ngọn Kiến Tính.
Đường thêu rất công phu tinh vi, đủ thấy lần này Nhật Nguyệt thần giáo bố trí
sắp đặt rất chu đáo chặt chẽ. Ngũ Nhạc kiếm phái lấy Trung Nhạc Tung Sơn đứng
đầu, Bắc Nhạc Hằng Sơn ở cuối, nhưng cách sắp đặt tọa vị lại ngược hẳn. Ghế
chưởng môn phái Hằng Sơn lại đặt ở đầu, kế tiếp là Tây Nhạc Hoa Sơn, phái Tung
Sơn đặt sau cùng, dĩ nhiên là Nhậm Ngã Hành cất nhắc hắn và có ý sỉ nhục Tả
Lãnh Thiền. Nay Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần, Mạc Đại tiên sinh, Thiên Môn đạo nhân
đều đã tạ thế, Lệnh Hồ Xung cũng không khiêm nhượng, cúi người nói:
– Vãn bối xin ngồi!
Chàng ngồi vào chiếc ghế phủ nhung đen. Mọi người trên ngọn Triều
Dương lặng yên. Qua một lúc lâu sau, Hướng Vấn Thiên lại chỉ huy mười tám lão
già áo vàng kêu gọi một lượt nữa, vẫn không thấy có người lên.
Hướng Vấn Thiên nói:
– Những người này thật không biết lễ độ, lề mề không đến tham
kiến giáo chủ, mời người của phe mình lên trước đi.
Mười tám lão già áo vàng cùng hô to:
– Mời các vị huynh đệ ngũ hồ tứ hải, các đảo các động, các bang
các trại lên ngọn Triều Dương tham kiến giáo chủ.
Chữ “chủ” vừa dứt, từ dưới núi liền rần lên như sấm động, kèm
theo tiếng hô:
– Tuân mệnh!
Tiếng hô vang động cả sơn cốc. Lệnh Hồ Xung không kìm được giật
thót người, giáo chúng ít nhất cũng có hai ba vạn quanh đây. Những người này
ngầm ẩn phục, không để lộ ra chút động tĩnh gì. Chàng đoán ra ý đồ của Nhậm Ngã
Hành là muốn đợi sau khi người Ngũ Nhạc kiếm phái đến đông đủ, mới đột ngột hô
mấy vạn người này ra mặt để dùng thanh thế dọa người cho Ngũ Nhạc kiếm phái
không ai dám có ý phản kháng. Trong chớp mắt, vô số người từ bốn phương tám
hướng ùn ùn kéo lên ngọn Triều Dương. Người tuy đông nhưng không hề ồn ào. Mọi
người phân ra đứng khắp nơi, cứ như chuyện này sớm đã tập dượt thuần thục từ
trước. Người kéo lên núi có khoảng hai ba ngàn, toàn là những nhân vật thủ lãnh
tả đạo trong lục lâm, còn bọn thuộc hạ của họ đều đứng chờ ở lưng chừng núi.
Lệnh Hồ Xung liếc mắt thấy bọn Hoàng Bá Lưu, Tư Mã Đại, Tổ Thiên
Thu, Lão Đầu Tử, Kế Vô Thi đều có trong đó. Những người này hoặc bị Nhật Nguyệt
thần giáo quản hạt, hoặc là cùng liên hệ tin tức với nhau. Hôm Lệnh Hồ Xung
thống lãnh quần hào tấn công chùa Thiếu Lâm, những người này phần lớn đều từng
tham gia. Mục quang họ nhìn Lệnh Hồ Xung đều mỉm cười tỏ ý thân thiện, nhưng
không ai chào hỏi ra tiếng, ngoài tiếng sột soạt của bước chân mấy ngàn người
lên núi, tuyệt không có thanh âm nào khác.
Hướng Vấn Thiên giơ tay phải lên, quơ thành một vòng tròn. Mấy
ngàn người cùng quỳ xuống, đồng thanh hô lên:
– Giang hồ hậu tiến tham kiến giáo chủ văn thành võ đức, trạch
bị thương sinh. Thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ.
Những người này đều võ công cao cường, còn cố sức hô nên thanh
âm một người bằng mười người. Lúc nói đến câu sau cùng “Thánh giáo chủ thiên
thu vạn tải, thống nhất giang hồ”, giáo chúng Nhật Nguyệt thần giáo cùng với
quần hào đồng thanh hô theo nên tiếng hô thật kinh thiên động địa.
Nhậm Ngã Hành ngồi trên cao bất động, đợi mọi người tung hô
xong, lão giơ tay ra hiệu nói:
– Các vị vất vả rồi, mời đứng lên.
Mấy vạn người cùng nói:
– Tạ ơn thánh giáo chủ!
Rồi họ cùng đứng dậy. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: “Hôm đầu ta lên
Hắc Mộc Nhai, thấy giáo chúng nịnh nọt Đông Phương Bất Bại bằng những câu vô
sỉ, nghe mà không nhịn được, phát buồn nôn. Không ngờ Nhậm giáo chủ lên làm
giáo chủ, càng biến đổi tệ hại hơn, trước chữ giáo chủ còn thêm chữ “thánh”,
biến thành “thánh giáo chủ”. Chỉ e ngày nay văn võ bá quan gặp hoàng thượng cao
lắm là hô “hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế” cũng không đến độ cúi người khuất
gối như vậy. Chúng ta là hạng người học võ, phải cư xử cho ra anh hùng hào
kiệt, khuất nhục người như vậy, sao còn đủ tư cách hảo nam nhi, đại trượng phu
đội trời đạp đất?”
Lệnh Hồ Xung nghĩ đến đây, bất giác khí tức xông lên, đột nhiên
huyệt Đan điền đau đớn kịch liệt, trước mắt tối sầm lại, cơ hồ muốn ngất đi.
Chàng đưa hai tay nắm chặt thành ghế, cắn chặt răng, môi dưới chảy máu ra. Lệnh
Hồ Xung biết từ khi học được Hấp tinh đại pháp, tuy đã thề không cần dùng đến,
nhưng vừa rồi ở ngoài cửa sơn động bị Nhạc Bất Quần quăng lưới cá túm chặt, sự
sinh tử như ngàn cân treo sợi tóc, nên đành đem pháp môn này sử ra, hút nội lực
của Nhạc Bất Quần, và chính mình lại bị tai hại rất lớn. Chàng cố kìm chế để
miệng không phát ra tiếng rên la.
Nhưng trán Lệnh Hồ Xung ướt đẫm mồ hôi, toàn thân run lên, da
thịt trên mặt co rúm lại, vẻ mặt đau đớn đến cùng cực, ai cũng đều thấy. Bọn Tổ
Thiên Thu nhìn chàng đăm đăm, rất lo lắng.
Doanh Doanh đi đến sau người Lệnh Hồ Xung, nói khẽ:
– Xung ca, tiểu muội đang ở đây.
Trước mấy ngàn quần hào đang chăm chú nhìn, cô chỉ nói vậy thôi
cũng đã đỏ mặt lên. Lệnh Hồ Xung quay đầu lại nhìn cô một cái, lòng cũng dịu
lại đôi chút.
Lệnh Hồ Xung nhớ lại ngày Nhậm Ngã Hành ở Hàng Châu nói với mình
rằng sau khi học được Hấp tinh đại pháp, hút được chân khí dị chủng của người
ngoài vào trong cơ thể, rồi sẽ có một ngày chúng phát tác ra. Lúc chúng phát
tác thì càng về sau càng lợi hại hơn. Năm xưa sở dĩ Nhậm Ngã Hành bị Đông
Phương Bất Bại soán ngôi vị giáo chủ là vì lão bị khốn bởi những luồng chân khí
dị chủng trong cơ thể, lão khổ công nghĩ cách hóa giải, đến nỗi bỏ hết tất cả
mọi chuyện ra ngoài, nên mới bị Đông Phương Bất Bại áp chế. Trong thời gian
Nhậm Ngã Hành bị giam cầm dưới đáy Tây Hồ mười mấy năm, lão dốc lòng nghiên cứu,
tìm ra được cách hóa giải, lão lại muốn Lệnh Hồ Xung gia nhập Nhật Nguyệt thần
giáo rồi thì mới truyền cho chàng thuật này.
Lúc đó Lệnh Hồ Xung kiên quyết từ chối, vì từ bé đã được sư môn
giáo hối, luôn tin rằng chính tà không thể đội trời chung, nên quyết không chịu
cùng Ma giáo thông đồng làm bậy. Sau đó thấy Tả Lãnh Thiền đại tông sư chính
giáo mà làm những hành gian trá hung hiểm không kém gì Ma giáo, nên chàng xem
nhẹ sự phân biệt chính tà. Có lúc Lệnh Hồ Xung nghĩ, nếu Nhậm giáo chủ nhất
định bắt nhập giáo mới chịu đính hôn Doanh Doanh cho mình, thì lúc đó mình cứ qua
loa gia nhập đại là xong. Bản tính chàng thích ứng trong mọi tình cảnh, không
chuyện gì quan trọng cả, nhập giáo cũng được không nhập giáo cũng được, đó cũng
chẳng phải đại sự.
Nhưng hôm ở trên Hắc Mộc Nhai, thấy quần hào hảo hán đối với hai
vị giáo chủ là Đông Phương Bất Bại và Nhậm Ngã Hành khuất nhục đê hèn như vậy,
miệng nói ra toàn những lời ton hót nghe phát tởm, bất giác Lệnh Hồ Xung cảm
thấy ác cảm. Lòng chàng nghĩ nếu sau khi nhập giáo, cũng phải chịu những ngày
làm nô lệ nói những lời như vậy thì thật uổng chí khí làm người. Đại trượng phu
sinh tử do mệnh, cái việc vì sống tạm bợ mà cầu xin sự thương xót thì Lệnh Hồ
Xung này quyết không làm. Bây giờ thấy Nhậm Ngã Hành tác oai tác quái, bày đặt
cuộc ra mắt quần hào so với hoàng đế còn hống hách hơn mấy phần, lòng nghĩ ngày
trước lúc ở trong hắc lao dưới đáy hồ tăm tối tình trạng ra sao mà hôm nay lại
làm nhục anh hùng thiên hạ, thật vô lễ quá mức.
Lệnh Hồ Xung đang suy nghĩ, bỗng nghe có người dõng dạc nói:
– Khải bẩm thánh giáo chủ, đệ tử môn hạ phái Hằng Sơn đã đến.
Lệnh Hồ Xung giật mình, thấy bọn Nghi Hòa, Nghi Thanh, Nghi Lâm
và bọn đệ tử cùng dìu nhau lên núi. Vợ chồng Bất Giới hòa thượng và Điền Bá
Quang cũng đi theo sau. Bảo Đại Sở lớn tiếng nói:
– Mời các vị bằng hữu đến tham kiến giáo chủ.
Bọn Nghi Thanh thấy Lệnh Hồ Xung ngồi một bên, biết Nhậm Ngã
Hành là nhạc trượng tương lai của chàng nên lòng nghĩ tuy hai bên chính tà khác
nhau, nhưng phải nể mặt chưởng môn mà dùng lễ của kẻ hậu bối để tương kiến lão.
Cả bọn liền đi đến trước Tiên Nhân Chưởng, cúi người hành lễ nói:
– Đệ tử hậu bối phái Hằng Sơn xin tham kiến Nhậm giáo chủ!
Bảo Đại Sở quát:
– Quỳ xuống khấu đầu!
Nghi Thanh dõng dạc nói:
– Bọn bần ni là người xuất gia chỉ lạy Phật, lạy Bồ Tát, lạy sư
phụ chứ không lạy người phàm.
Bảo Đại Sở lớn tiếng nói:
– Thánh giáo chủ không phải là người phàm. Thánh giáo chủ lão
nhân gia là thần tiên thánh hiền, là Phật, là Bồ Tát!
Nghi Thanh quay sang nhìn Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung chỉ lắc
đầu. Nghi Thanh nói:
– Muốn giết thì giết, đệ tử Hằng Sơn quyết không lạy người phàm.
Bất Giới hòa thượng cười ha hả nói:
– Nói rất hay, nói rất hay!
Hướng Vấn Thiên cả giận hỏi:
– Các hạ là người môn phái nào? Đến đây làm gì?
Lão thấy bọn đệ tử phái Hằng Sơn không chịu lạy Nhậm Ngã Hành,
tình thế trở nên căng thẳng, nếu lão đến làm khó dễ bọn nữ đệ tử thì mất đi sự
thân tình với Lệnh Hồ Xung. Lão liền quay sang đối phó với Bất Giới hòa thượng,
phần để lấy lòng Nhậm Ngã Hành, phần để Nhậm Ngã Hành bỏ qua chuyện khấu đầu
này. Bất Giới hòa thượng cười nói:
– Hòa thượng hoang đàng này miếu lớn không nhận, chùa nhỏ không
chứa, không môn không phái nào hết, thấy ở đây có người tụ hội, liền lên coi
náo nhiệt.
Hướng Vấn Thiên nói:
– Hôm nay Nhật Nguyệt thần giáo hội kiến Ngũ Nhạc kiếm phái,
những người không liên quan không được gây rắc rối ở đây. Các hạ xuống núi đi
thôi.
Hướng Vấn Thiên nói như vậy là nể mặt Lệnh Hồ Xung, vốn đã rất
khách khí, vì lão thấy Bất Giới hòa thượng cùng đến với bọn nữ đệ tử phái Hằng
Sơn, đoán rằng Bất Giới hòa thượng có chút liên quan với phái Hằng Sơn nên lão
không muốn Bất Giới hòa thượng phải khó chịu.
Bất Giới cười nói:
– Núi Hoa Sơn này không phải là của Ma giáo các ngươi, ta muốn
đến thì đến, muốn đi thì đi, ngoài sư đồ phái Hoa Sơn ra, không ai cấm được ta
cả.
Bất Giới hòa thượng nói hai tiếng “Ma giáo” này là đại phạm vào
điều tối kỵ của Nhật Nguyệt thần giáo. Người trong võ lâm tuy sau lưng thường
nói đến hai chữ “Ma giáo” nhưng nếu chẳng phải công nhiên đối địch thì ở trước
mặt quyết không dám xưng hô như vậy. Bất Giới hòa thượng lòng dạ ngay thẳng, nói
toạc ra mà không e sợ gì. Hướng Vấn Thiên quát đuổi lão xuống núi, lão rất bực
tức chẳng kể gì đối phương người đông thế mạnh, không lộ chút hoảng sợ. Hướng
Vấn Thiên quay qua Lệnh Hồ Xung nói:
– Lệnh Hồ huynh đệ, hòa thượng điên này và quý phái có liên hệ
gì không?
Lệnh Hồ Xung đang bị đau ở ngực và giữa bụng tưởng chết đi sống
lại. Chàng ngập ngừng đáp:
– Chuyện này… vị Bất Giới đại sư này…
Nhậm Ngã Hành nghe Bất Giới công nhiên gọi bổn giáo là “Ma
giáo”, bụng rất tức giận, chỉ ngại Lệnh Hồ Xung nói đại hòa thượng này có quan
hệ sâu xa với chàng thì không tiện giết Bất Giới.
Không đợi Lệnh Hồ Xung nói hết câu. lão liền quát:
– Đem tên sư khùng này giết đi!
Tám trưởng lão áo vàng liền cùng đáp:
– Tuân mệnh!
Tám người cùng phóng quyền chưởng đánh về hướng Bất Giới. Bất
Giới quát:
– Các ngươi ỷ đông hiếp người đơn độc ư?
Lão chỉ nói được mấy tiếng, tám trưởng lão đã tấn công đến. Bà
bà chửi:
– Đồ quân mặt dày!
Bà xuyên qua đám đông, đứng tựa lưng vào Bất Giới hòa thượng,
cùng vung chưởng nghênh địch. Tám tên trưởng lão đều là những nhân tài bậc nhất
trong Nhật Nguyệt thần giáo, võ công của tám người so với Bất Giới và bà bà
cũng xấp xỉ nhau, nếu lấy tám chọi hai thì chỉ trong mấy chiêu là họ chiếm được
thượng phong. Điền Bá Quang rút đơn đao ra, Nghi Lâm vung trường kiếm xông vào
vòng chiến. Võ công của hai người hiển nhiên còn kém xa, hai trong tám trưởng
lão liền chia ra nghênh chiến. Điền Bá Quang dựa vào khoái đao mau lẹ còn có
thể chống đỡ được một hồi, còn Nghi Lâm lại bị đối phương bức đến thở hồng hộc,
nếu không phải trưởng lão đó thấy cô mặc sắc phục Hằng Sơn, nể mặt Lệnh Hồ Xung
mà dung nhượng cô mấy phần thì đã sớm giết cô rồi.
Lệnh Hồ Xung khom lưng tay trái ôm bụng, tay phải rút trường
kiếm ra la lên:
– Khoan… khoan đã!
Chàng xông vào vòng chiến, trường kiếm rung động, liên tiếp xuất
ra tám chiêu, bức bốn trưởng lão lùi lại rồi quay người qua, lại xuất tám kiếm.
Mười sáu chiêu Độc Cô cửu kiếm này, mỗi chiêu đều chỉ vào chỗ yếu hại của các
trưởng lão. Tám trưởng lão bị bức phải lùi, tay chân luống cuống, lại không dám
đối địch thật với chàng, liền lùi ra hết. Lệnh Hồ Xung cúi phục người xuống đất
nói:
– Nhậm… Nhậm giáo chủ, xin giáo chủ nể mặt vãn bối mà tha… tha
cho bọn họ…
Còn hai tiếng “xuống núi” nhưng chàng không nói ra được.
Nhậm Ngã Hành thấy tình trạng như vậy, đoán rằng những luồng
chân khí dị chủng trong cơ thể Lệnh Hồ Xung đang phát tác. Lòng lão biết con
gái nhất quyết lấy hắn. Lão vốn cũng yêu quý hắn, mà lại không có con trai,
phải mong hắn sau này lên tiếp nhiệm ngôi vị giáo chủ thần giáo. Lão nghĩ vậy
liền gật đầu nói:
– Lệnh Hồ chưởng môn xin tha thì hôm nay ta mở lối thoát cho.
Thân người Hướng Vấn Thiên loáng một cái, song thủ liên tục vung
lên, phân ra điểm huyệt đạo của vợ chồng Bất Giới, Điền Bá Quang và Nghi Lâm.
Lão ra tay cực nhanh, thật là thần kỳ vô cùng. Tuy bà bà thân pháp nhanh như
chớp, nhưng cũng không kịp tránh né thủ cước của lão. Lệnh Hồ Xung kinh hãi lắp
bắp nói:
– Hướng… Hướng…
Hướng Vấn Thiên cười nói:
– Huynh đệ yên tâm, thánh giáo chủ đã nói là tha.
Lão quay đầu nói:
– Tám người đến đây.
Liền có tám giáo đồ mặc áo xanh vượt đám đông đi đến, cúi người
nói:
– Kính cẩn tuân lời dặn bảo của Hướng tả sứ.
Hướng Vấn Thiên nói:
– Phải bốn nam, bốn nữ.
Lập tức bốn tên giáo đồ nam lùi ra, bốn giáo đồ nữ đi lên trước.
Hướng Vấn Thiên nói:
– Bốn người này nói năng bừa bãi, đáng lẽ phải tội chết. Vì
thánh giáo chủ khoan dung độ lượng, nể mặt Lệnh Hồ chưởng môn nên không xử phạt.
Các ngươi đưa bọn họ xuống núi, giải khai huyệt đạo rồi thả ra.
Tám người cung kính cúi người nhận lệnh. Hướng Vấn Thiên dặn
nhỏ:
– Đây là bằng hữu của Lệnh Hồ chưởng môn, không được vô lễ.
Tám người đáp dạ, rồi cõng bốn người xuống núi. Lệnh Hồ Xung và
Doanh Doanh thấy bốn người bọn Bất Giới thoát được họa sát thân đều thở phào
nhẹ nhõm. Chàng run run nói:
– Đa… đa tạ!
Rồi ngồi xổm xuống đất, không đứng dậy được nữa.
Vừa rồi Lệnh Hồ Xung liên tiếp tấn công mười sáu chiêu, tuy bức
lui được tám trưởng lão, nhưng tám trưởng lão này võ công người nào cũng rất
tinh thâm nên chiêu kiếm của chàng không thể đả thương được họ. Chàng sử mười
sáu chiêu này tuy chỉ trong chớp nhoáng nhưng cũng đã hao tổn rất nhiều tinh
lực, ngực và bụng càng đau đớn khôn tả.
Hướng Vấn Thiên rất lo lắng nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên, cười
nói:
– Lệnh Hồ huynh đệ, huynh có chỗ nào không thoải mái à?
Ngày trước lão và Lệnh Hồ Xung liên thủ đấu với quần hùng, kết
nghĩa kim lan, tuy hai người tương tụ ít ngày, nhưng mối giao tình lại là sinh
tử. Lão nắm tay Lệnh Hồ Xung đỡ ngồi vào ghế, ngầm vận chân khí, giúp chàng
kháng ngự những luồng chân khí kịch biến trong cơ thể.
Lệnh Hồ Xung nghĩ mình có Hấp tinh đại pháp mà Hướng Vấn Thiên
làm cách như vậy, thì chẳng khác nào để cho mình hút lấy công lực của lão, nên
chàng vội cố sức cựa quậy để thoát khỏi tay lão, nói:
– Hướng đại ca, đừng! Tiểu đệ… tiểu đệ đã bớt nhiều rồi.
Nhậm Ngã Hành nói:
– Trong Ngũ Nhạc kiếm phái, chỉ có một phái Hằng Sơn là đến
trước phó hội. Còn sư đồ bốn phái kia, lại dám to gan không lên núi, chúng ta
không thể khách khí được nữa.
Ngay lúc này, Thượng Quan Vân chạy nhanh lên núi, đi đến trước Tiên
Nhân Chưởng, cúi người nói:
– Khải bẩm Thánh giáo chủ, trong sơn động Tư Quá Nhai, phát hiện
ra mấy trăm xác chết. Trong đó có Tả Lãnh Thiền chưởng môn phái Tung Sơn và hảo
thủ của các phái Tung Sơn, Hành Sơn, Thái Sơn, không biết bao nhiêu mà kể. Dường
như là họ tự tàn sát nhau mà chết.
Nhậm Ngã Hành “hả” lên một tiếng hỏi:
– Còn Mạc Đại chưởng môn phái Hành Sơn chạy đi đâu?
Thượng Quan Vân đáp:
– Thuộc hạ xem xét rất kỹ, trong đống thi thể không có Mạc Đại
trong đó, tìm khắp nơi ở Hoa Sơn cũng không phát hiện ra tung tích của lão.
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh vừa cảm thấy vui mừng vừa kinh ngạc,
hai người liếc nhìn nhau đều nghĩ: “Mạc Đại tiên sinh hành sự xuất quỷ nhập
thần, lại có thể thoát hiểm được, có lẽ lão nằm lẫn vào trong đống xác chết rồi
giả chết, cho đến khi gió yên sóng lặng mới ra đi”.
Thượng Quan Vân nói tiếp:
– Bọn Ngọc Khánh Tử, Ngọc Âm Tử phái Thái Sơn đều chết ở đó.
Nhậm Ngã Hành trong lòng không vui hỏi:
– Chuyện này… từ đâu mà ra?
Thượng Quan Vân lại nói:
– Ngoài sơn động còn có một xác chết.
Nhậm Ngã Hành vội hỏi:
– Là ai?
Thượng Quan Vân đáp:
– Sau khi thuộc hạ kiểm tra kỹ thì biết đúng là chưởng môn phái
Hoa Sơn, cũng là người gần đây mới đoạt được chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái,
chính là Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần tiên sinh.
Lão biết Lệnh Hồ Xung tương lai tất sẽ chấp chưởng trọng quyền
của bổn giáo, mà Nhạc Bất Quần là sư phụ của chàng, vì vậy trong lời nói lão
cũng khách khí.
Nhậm Ngã Hành nghe nói Nhạc Bất Quần cũng đã chết, không khỏi có
sự mất mát mơ hồ, hỏi:
– Ai giết lão?
Thượng Quan Vân đáp:
– Lúc thuộc hạ đang kiểm tra trong sơn động trên Tư Quá Nhai,
nghe ngoài cửa động có tiếng xô xát, thuộc hạ liền đi ra xem, thấy bọn phái Hoa
Sơn và bọn đạo nhân phái Thái Sơn đánh nhau kịch liệt, cả hai bên đều nói là
đối phương đã hại chết sư phụ của phái họ. Song phương đánh nhau rất dữ dội, bị
tử thương khá nhiều. Bây giờ bọn còn lại đều đã bị bắt để dưới chân núi, chờ
nghe thánh giáo chủ phát lạc.
Nhậm Ngã Hành trầm ngâm nói:
– Nhạc Bất Quần là người bị phái Thái Sơn giết chết ư? Trong
phái Thái Sơn có hảo thủ nào ghê vậy?
Nghi Thanh phái Hằng Sơn dõng dạc nói:
– Không phải! Nhạc Bất Quần là do một vị sư muội trong phái Hằng
Sơn bần ni giết chết.
Nhậm Ngã Hành hỏi:
– Là ai?
Nghi Thanh đáp:
– Chính là Nghi Lâm tiểu sư muội, người vừa rồi mới xuống núi.
Nhạc Bất Quần đã giết chết chưởng môn sư thúc cùng Định Dật sư thúc của ta. Bổn
phái từ trên xuống dưới ai cũng căm hận lão thấu xương. Hôm nay nhờ đức Bồ Tát
phù hộ, chưởng môn sư phụ và Định Dật sư thái linh thiêng, đã mượn tay tiểu sư
muội, một người võ công thấp kém để tru diệt tên hung thủ gian ác này.
Nhậm Ngã Hành nói:
– Ồ, thì ra là vậy! Thật đúng là lưới trời lồng lộng, tuy thưa
mà khó thoát.
Ngữ khí của lão rõ ràng đã mất hết hứng thú.
Hướng Vấn Thiên và bọn trưởng lão nhìn nhau, đều cảm thấy mất
hứng. Phen này Nhật Nguyệt thần giáo dốc toàn quân đến Hoa Sơn, đã bố trí chu
toàn khác thường, không những hảo thủ toàn giáo được điều động hết mà còn triệu
tập thuộc hạ các bang, các trại, các động, các đảo, nhắm vào một mục đích là nhất
cử thu phục Ngũ Nhạc kiếm phái. Nếu ngũ phái không chịu hàng phục thì lập tức
quy tụ họ vào một chỗ để tàn sát. Từ đó Nhậm Ngã Hành và Nhật Nguyệt thần giáo
sẽ oai chấn thiên hạ, khiến hai phái Thiếu Lâm, Võ Đang và các phái trong chính
giáo không còn phái nào có thể kháng thủ nữa, cơ nghiệp thiên thu vạn tải,
thống nhất giang hồ chỉ trông vào cuộc oanh liệt trên ngọn Triều Dương Hoa Sơn.
Không ngờ Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần và mấy tiền bối kỳ cựu của phái Thái Sơn
đều tự tàn sát nhau chết hết, Mạc Đại tiên sinh không biết đi hướng nào, bọn đệ
tử hậu bối của bốn phái cũng chỉ còn rất ít. Nhậm Ngã Hành tốn bao sức lực suy
nghĩ ra kế sách xảo diệu để rồi tất cả đều thất bại.
Nhậm Ngã Hành càng nghĩ càng tức giận, lớn tiếng quát:
– Đem hết bọn rắm chó còn sống sót của Ngũ Nhạc kiếm phái lên
đây cho ta!
Thượng Quan Vân đáp dạ rồi quay người truyền lệnh xuống.
Những luồng chân khí dị chủng trong cơ thể làm Lệnh Hồ Xung đau
đớn một hồi rồi dần dần lắng dịu lại. Chàng nghe Nhậm Ngã Hành nói: “Bọn rắm
chó còn sống sót của Ngũ Nhạc kiếm phái”, tuy biết lão không có dụng ý mạt sát
mình nhưng phái Hằng Sơn cũng có trong hàng Ngũ Nhạc kiếm phái, khiến chàng
chạnh lòng.
Qua một lúc sau, nghe tiếng quát tháo om sòm, hai trưởng lão của
Nhật Nguyệt thần giáo thống lãnh giáo chúng áp giải ba mươi ba tên đệ tử của
bốn phái Tung Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn và Hoa Sơn lên đến núi. Đệ tử phái Hoa
Sơn vốn khá ít, còn hảo thủ của ba phái Tung Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn lần này
đến Hoa Sơn hết chín phần mười đều đã tử chiến. Ba mươi ba tên đệ tử này không
những đều thuộc hạng vô danh tiểu tốt mà còn bị thương đầy người, nếu chẳng
được giáo chúng Nhật Nguyệt thần giáo dìu lên thì căn bản không ai tự mình lên
núi được.
Nhậm Ngã Hành thấy vậy càng tức giận, không đợi bọn đệ tử bốn
phái đến gần, liền quát:
– Đem bọn rắm chó này lên đây làm gì? Đem xuống đi, đem xuống
mau đi!
Hai trưởng lão ứng đáp:
– Kính cẩn tuân theo lệnh chỉ của thánh giáo chủ.
Hai trưởng lão sai bọn giáo chúng mau đem ba mươi ba tên đệ tử
bị thương của bốn phái xuống núi. Nhậm Ngã Hành quát mắng mấy câu rồi đột nhiên
nổi một tràng cười ha hả nói:
– Ngũ Nhạc kiếm phái làm nên tội nghiệt trời chẳng dung tha,
không cần chúng ta động thủ, bọn chúng cũng tự đưa nhau vào ổ rồi tàn sát lẫn
nhau. Từ nay trên giang hồ không còn tên hiệu của chúng nữa.
Hướng Vấn Thiên và mười trưởng lão cùng cúi người nói:
– Đó là nhờ hồng phúc tầy trời của thánh giáo chủ, khiến bọn
tiểu quỷ tự tàn sát nhau.
Hướng Vấn Thiên lại nói:
– Trong Ngũ Nhạc kiếm phái, phái Hằng Sơn lại là phái nhất chi
độc tú, anh dũng bất quần, đó là do Lệnh Hồ chưởng môn lãnh đạo có phương pháp.
Từ nay về sau, phái Hằng Sơn và thần giáo chúng ta đồng khí liên chi cùng hưởng
vinh hoa. Xin cung hỉ thánh giáo chủ có được một nhân tài tuyệt thế vô song,
một vị thanh niên anh hiệp phò trợ.
Nhậm Ngã Hành nói:
– Đúng vậy, Hướng tả sứ nói rất hay. Lệnh Hồ tiểu huynh đệ, từ
nay trở đi huynh đệ có thể giải tán phái Hằng Sơn. Các vị sư thái và các nữ đệ
tử môn hạ của tiểu huynh đệ, nếu tình nguyện đến Hắc Mộc Nhai chúng ta thì
chúng ta rất hoan nghênh, nếu không các vị muốn cứ ở lại Hằng Sơn cũng không
sao. Hằng Sơn hạ viện coi như là một cánh thân binh của phó giáo chủ. Ha ha ha
ha!
Lão ngẩng mặt lên trời cười dài, tiếng cười làm chấn động cả sơn
cốc. Mọi người nghe ba tiếng “phó giáo chủ” đều ngẩn cả ra, nhưng liền hoan hô
như sấm động từ bốn phương tám hướng:
– Lệnh Hồ đại hiệp xuất nhiệm chức phó giáo chủ, thật hay quá!
– Cung hỉ thánh giáo chủ có được một trợ thủ tài ba!
– Cung hỉ thánh giáo chủ, cung hỉ phó giáo chủ!
– Thánh giáo chủ vạn tuế, phó giáo chủ cửu thiên tuế!
Bọn giáo chúng thấy Lệnh Hồ Xung sắp làm nữ tế của giáo chủ, rồi
lại lên chức phó giáo chủ, ngôi vị giáo chủ sau này đương nhiên sẽ thuộc về
chàng, biết chàng là người ôn hòa thoải mái, sau này mọi người có lẽ không còn
phải nơm nớp, sợ bị đại họa lâm đầu như hiện nay.
Ngoài ra bọn hào sĩ giang hồ ở đây hơn phân nửa đã từng theo
Lệnh Hồ Xung tấn công chùa Thiếu Lâm, cùng chàng trải qua hoạn nạn, hoặc được
Doanh Doanh ban ân cho thuốc giải, vì vậy tiếng hoan hô chúc mừng đều phát xuất
từ tấm lòng thành thật.
Hướng Vấn Thiên cười nói:
– Cung hỉ phó giáo chủ. Trước hết, chúng ta uống bát rượu mừng
Lệnh Hồ huynh đệ gia nhập bổn giáo, tiếp theo là uống rượu mừng Lệnh Hồ huynh
đệ thành thân với đại tiểu thư. Đây gọi là hảo sự thành song, vui càng thêm
vui.
Lệnh Hồ Xung lòng bối rối, biết chuyện này vạn vạn lần không
được, nhưng không biết nên từ chối ra sao. Chàng lại nghĩ nếu kiên quyết từ
chối thì mối lương duyên giữa mình và Doanh Doanh từ đây tuyệt vọng, Nhậm Ngã
Hành mà tức giận thì khó tránh khỏi họa sát thân. Chàng chết không đáng tiếc
nhưng đệ tử toàn phái Hằng Sơn chỉ e người nào cũng bị táng mạng ở đây. Bây giờ
nên lập tức từ chối ngay hay là tạm thời đồng ý để bọn đệ tử Hằng Sơn thoát
khỏi nguy hiểm rồi hãy tính? Lệnh Hồ Xung từ từ quay đầu qua nhìn bọn đệ tử
Hằng Sơn, thấy có người mặt lộ ra vẻ tức giận, người cúi đầu buồn bã, còn đại
đa số hoang mang, không biết nên làm thế nào.
Thượng Quan Vân dõng dạc nói:
– Chúng ta được thánh giáo chủ dẫn đầu, phó giáo chủ trợ giúp
thì đánh Thiếu Lâm, diệt Võ Đang, Côn Luân, Nga Mi không cần tấn công mà tất cả
tự hàng, rồi muốn diệt Cái bang cũng chỉ là trở bàn tay thôi. Thánh giáo chủ
thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ! Phó giáo chủ thọ tỷ Nam Sơn, phước
trạch vô cùng.
Lòng Lệnh Hồ Xung vốn còn do dự chưa quyết định được, nghe
Thượng Quan Vân tâng bốc mình bằng tám chữ gì là “Thọ sánh Nam Sơn, phước trạch
vô cùng”, so với câu chúc tụng Nhậm Ngã Hành là “Thiên thu vạn tải, thống nhất
giang hồ” dường như kém một bậc, nhưng cũng không bằng sự phân biệt chúc tụng
giữa “cửu thiên tuế” và “vạn tuế”. Nếu chàng chịu làm phó giáo chủ thì tám chữ
chúc tụng này từ đây sẽ vĩnh viễn “đi theo”. Lệnh Hồ Xung nghĩ đến chỗ này, cảm
thấy rất buồn cười, không nhịn được liền phì một tiếng rồi cười lớn lên.
Tiếng cười lộ vẻ châm biếm, ai ai cũng đều biết, trong khoảnh
khắc trên ngọn Triều Dương tĩnh lặng không một tiếng động.
Hướng Vấn Thiên nói:
– Lệnh Hồ chưởng môn, thánh giáo chủ truyền ngôi cho phó giáo
chủ hiền đệ ngồi dưới một người mà đứng trên cao vạn người trong võ lâm khắp
thiên hạ. Mau đến tạ ơn đi.
Đột nhiên, Lệnh Hồ Xung hiểu ra, không còn do dự gì nữa, bèn
đứng dậy hướng về Tiên Nhân Chưởng lớn tiếng nói:
– Nhậm giáo chủ, vãn bối có hai chuyện, muốn nói rõ với giáo
chủ.
Nhậm Ngã Hành mỉm cười nói:
– Cứ nói đi, đừng ngại.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Chuyện thứ nhất là vãn bối nhận trọng thác của Định Nhàn sư
thái, tiền nhiệm chưởng môn phái Hằng Sơn nhận làm chưởng môn phái Hằng Sơn, dù
không thể phát dương quang đại môn hộ phái Hằng Sơn cũng quyết không thể đem
nhập phái này vào Nhật Nguyệt thần giáo. Nếu không thì sau này ở dưới cửu
tuyền, vãn bối còn mặt mũi nào nhìn Định Nhàn sư thái? Đây là chuyện thứ nhất.
Chuyện thứ hai là chuyện riêng, vãn bối cầu xin giáo chủ cho phép hứa phối lệnh
ái thiên kim cho vãn bối làm thê tử.
Lúc mọi người nghe chàng nói đến chuyện thứ nhất thì cảm thấy
chuyện này hỏng bét, nhưng nghe nói đến chuyện thứ hai công nhiên cầu hôn thì đều
nhìn nhau mỉm cười.
Nhậm Ngã Hành cười ha hả nói:
– Chuyện thứ nhất thì dễ thôi, Lệnh Hồ tiểu huynh đệ truyền ngôi
vị chưởng môn Hằng Sơn cho một vị sư thái nào tiếp nhiệm. Sau khi Lệnh Hồ tiểu
huynh đệ gia nhập thần giáo, phái Hằng Sơn có gia nhập hay không từ từ tính kỹ
hơn sau! Còn chuyện thứ hai, tiểu huynh đệ và Doanh Doanh tình đầu ý hợp thiên
hạ đều biết, đương nhiên ta ưng thuận gả cho tiểu huynh đệ làm vợ, hà tất phải
lo lắng? Ha ha, ha ha!
Mọi người liền phụ họa theo, đều cười lớn hoan hô.
Lệnh Hồ Xung quay đầu liếc Doanh Doanh một cái thấy hai má cô
ửng hồng, mặt lộ vẻ vui mừng. Đợi mọi người cười một lúc, chàng lớn tiếng nói:
– Mỹ ý của nhạc phụ, mời tiểu tế gia nhập quý giáo, còn truyền ngôi
vị cao thì thập phần cảm kích, nhưng tiểu tế xưa nay là một con người không
biết giữ quy củ, nếu gia nhập quý giáo, nhất định làm hỏng đại sự của nhạc phụ.
Tiểu tế đã nghĩ kỹ, mong nhạc phụ thu lại thành ý này.
Nhậm Ngã Hành lòng đầy tức giận, lạnh lùng nói:
– Nếu nói như vậy, ngươi quyết định không nhập thần giáo ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
– Đúng vậy.
Hai tiếng này phát ra chắc như chém đinh chặt sắt, tuyệt không
có đường quay đầu. Nhấ thời quần hào trên đỉnh Triều Dương đều thất sắc.
Nhậm Ngã Hành nói:
– Những luồng chân khí dị chủng tích trữ trong người ngươi hôm
nay đã phát tác. Từ nay về sau, nhiều lắm là nửa năm, chậm nhất là ba tháng sẽ
phát tác lại, những lần sau đó càng lợi hại hơn. Cách hóa giải trong thiên hạ
chỉ có một mình ta biết.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ngày trước ở Mai trang, Hàng Châu và lúc ở dưới chân núi tuyết
Thiếu Thất, nhạc phụ đã từng nói đến chuyện này. Vừa rồi tiểu tế đã nếm mùi hậu
hoạn do chân khí dị chủng phát tác, đúng là đích thân trãi qua muôn lần chết.
Nhưng bậc đại trượng phu đã bước vào chốn giang hồ, dù sống, chết, vui, khổ
cũng chẳng màng đến.
Nhậm Ngã Hành hừ một tiếng, nói:
– Ngươi nói mạnh miệng lắm. Hôm nay phái Hằng Sơn của ngươi đều
ở trong tay ta, ta không tha cho bọn họ sống sót một người để xuống núi thì dễ
như trở bàn tay.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Tuy phái Hằng Sơn đa số đều là hạng nữ lưu, nhưng cũng không
khiếp sợ ai. Nhạc phụ muốn giết, thì bọn tiểu tế thề liều chết nơi đây.
Nghi Thanh vung tay một cái, bọn đệ tử phái Hằng Sơn đều đứng
sau lưng Lệnh Hồ Xung. Nghi Thanh dõng dạc nói:
– Đệ tử phái Hằng Sơn ta chỉ tuân theo lệnh của chưởng môn, dù
chết cũng không sợ.
Bọn đệ tử cùng nói:
– Dù chết cũng không sợ.
Trịnh Ngạc nói:
– Địch nhiều ta ít, chúng ta lại rơi vào cạm bẫy, ngày sau hảo
hán trên giang hồ đều biết phái Hằng Sơn ta thà chết chứ không chịu khuất phục.
Nhậm Ngã Hành tức giận cực điểm, ngửa mặt lên trời cười to, nói:
– Hôm nay nếu ta giết các ngươi thì người đời sẽ nói là ta ngầm
bố trí mai phục dùng kế để tương hại. Lệnh Hồ Xung, ngươi thống lĩnh môn nhân
đệ tử về Hằng Sơn đi, trong vòng một tháng, ta sẽ đích thân lên ngọn Kiến Tính.
Lúc đó trên Hằng Sơn nếu còn lại một con chó, con gà thì coi như Nhậm mỗ ta bất
tài.
Giáo chúng lớn tiếng hùa theo:
– Thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ! Giết
sạch phái Hằng Sơn, không để bỏ sót một con gà, con chó!
Thanh thế của Nhật Nguyệt thần giáo, muốn lên ngọn Kiến Tính để
tru diệt phái Hằng Sơn, hoặc động thủ ở đây thì cũng khác ở chỗ một phen bôn ba
mà thôi. Bất luận sau khi phái Hằng Sơn về núi, bố trí phòng bị ra sao thì Nhật
Nguyệt thần giáo nhất định vẫn quét sạch sành sanh. Trước đây Ngũ Nhạc kiếm
phái địch với Nhật Nguyệt thần giáo, năm phái cùng tương trợ cho nhau, một phái
gặp nạn, bốn phái cùng đến giúp sức. Tuy vậy, hơn một trăm năm nay cũng chỉ có
thể duy trì cục diện quân bình bất phân thắng bại. Bây giờ trong Ngũ Nhạc kiếm
phái chỉ còn lại một phái, đương nhiên không cách nào chống cự nổi Nhật Nguyệt
thần giáo. Về chuyện này tất cả phái Hằng Sơn ai cũng hiểu. Nhậm Ngã Hành nói
muốn giết sạch phái Hằng Sơn không cho sống sót một con gà, con chó không phải
là lời hăm dọa suông.
Kỳ thực trong thâm tâm Nhậm Ngã Hành, bây giờ đã có một phen
tính toán. Kiếm thuật Lệnh Hồ Xung tuy tinh thâm, nhưng một bàn tay khó làm nên
tiếng vỗ, phái Hằng Sơn không đủ gây họa. Lòng lão lo lắng kỳ thực là hai phái
Thiếu Lâm và Võ Đang. Lão nghĩ Lệnh Hồ Xung về núi, nhất định sẽ cầu viện hai
phái Thiếu Lâm và Võ Đang, hai phái này nhất định sẽ đem đem hết cao thủ lên
Kiến Tính để tương trợ. Lão sẽ không đánh phái Hằng Sơn mà bất ngờ đánh úp phái
Võ Đang, rồi mai phục ba đạo quân hùng hậu giữa hai núi Thiếu Thất và Võ Đang.
Núi Võ Đang cách chùa Thiếu Lâm không quá mấy trăm dặm, Võ Đang có nạn, thì
đương nhiên sẽ thông báo ngay cho Thiếu Lâm biết. Lúc đó cao thủ chùa Thiếu Lâm
phần nhiều đã đến Hằng Sơn, sẽ dốc hết toàn lực còn lại mà chạy đến trợ giúp Võ
Đang. Nhật Nguyệt thần giáo sẽ vùng lên phóng hỏa đốt những nơi trọng địa của
chùa Thiếu Lâm trước, sau đó đem toàn đạo binh mai phục quay lại giáp công hai
mặt trước sau, tiêu diệt hết tăng chúng Thiếu Lâm đi cứu viện Võ Đang, rồi ào
ạt vây khốn núi Võ Đang nhưng không tấn công vội. Đợi hảo thủ hai phái Thiếu
Lâm và Võ Đang lên Hằng Sơn biết được tin, vượt ngàn dặm quay về Võ Đang, Nhật
Nguyệt thần giáo sẽ dùng quân đã sẵn sàng để dĩ dật đãi lao, phục kích giữa
đường, nhất định sẽ đắc thủ. Sau đó tấn công Võ Đang, diệt Hằng Sơn dễ như trở
bàn tay.
Trong khoảnh khắc lão đã định được đại kế tiêu diệt hai đại kình
địch Thiếu Lâm và Võ Đang, bụng suy tính, đoán rằng chín phần mười là thành
công. Lệnh Hồ Xung không chịu nhập giáo, tuy làm mất thể diện của lão, nhưng vì
cớ này mà đại nghiệp thống nhất giang hồ của Nhật Nguyệt thần giáo thành công,
lòng lão vui mừng thật khó mà tả nổi.
Lệnh Hồ Xung nói với Doanh Doanh:
– Doanh muội, Doanh muội không thể đi theo ta ư?
Doanh Doanh mắt ngấn lệ, bây giờ không kìm được nữa, nước mắt
chảy dài trên má. Cô nói:
– Nếu tiểu muội theo Xung ca đi Hằng Sơn là bất hiếu, nếu phụ
Xung ca lại là bất nghĩa. Hiếu nghĩa khó lưỡng toàn, Xung ca, Xung ca từ nay về
sau đừng nên nghĩ về tiểu muội nữa. Dù Xung ca…
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Tại sao?
Doanh Doanh nói:
– Dù tính mạng của Xung ca còn chẳng bao lâu, thì tiểu muội cũng
quyết không sống hơn Xung ca một ngày.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Gia gia của Doanh muội đã đích thân nói sẽ gả Doanh muội cho
ta. Giáo chủ là thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ, há có
thể nói mà không giữ lời? Ta và Doanh muội ở đây bái đường thành thân, kết làm
vợ chồng được chăng?
Doanh Doanh sửng sốt, tuy cô sớm biết Lệnh Hồ Xung là kẻ to gan
ngông cuồng, tính tình thoải mái không chịu gò bó, nhưng cô không ngờ chàng lại
nói ra những lời như vậy. Bất giác mặt cô đỏ bừng. Cô nói:
– Chuyện… chuyện này sao có thể vậy được?
Lệnh Hồ Xung cười ha hả nói:
– Vậy thì chúng ta từ biệt ở đây.
Chàng rất hiểu tâm ý của Doanh Doanh, đợi Nhậm Ngã Hành thống
suất giáo chúng tiến đánh Hằng Sơn, sau khi lão giết chết chàng thì cô sẽ tự
sát tuẫn tình. Chuyện này là thế tất nhiên, không thể khuyên can được. Nếu bây
giờ cô ta có thể phá bỏ định kiến, chịu cùng chàng kết thành vợ chồng trên ngọn
Triều Dương rồi cùng về Hằng Sơn, hưởng được mấy ngày trăng mật, sau đó nắm tay
nhau cùng chết cũng không oán hận. Nhưng chuyện này quá kinh thế hãi tục, lãng
tử Lệnh Hồ Xung cố nhiên có thể không ngần ngại nhưng Nhậm đại tiểu thư câu nệ
thẹn thùng quyết không chịu làm. Huống hồ làm như vậy thì khiến cô ta phải gánh
lấy tội bất hiếu. Lệnh Hồ Xung liền cười ha hả, hướng về Nhậm Ngã Hành cung tay
hành lễ, nói:
– Nhạc phụ đại nhân, hôm nay tiểu tế đắc tội.
Rồi quay về Hướng Vấn Thiên và các trưởng lão bốn phía nói:
– Lệnh Hồ Xung ở trên ngọn Kiến Tính để chờ cung nghênh các vị
đại giá.
Chàng nói xong quay người bỏ đi. Hướng Vấn Thiên nói:
– Khoan đã! Đem rượu ra đây! Lệnh Hồ huynh đệ, hôm nay không say
một trận thì sau này không còn dịp nữa.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Tuyệt lắm! Tuyệt lắm! Hướng đại ca đúng là tri kỷ của tiểu đệ.
Phen này Nhật Nguyệt thần giáo đến Hoa Sơn, đã sắp đặt rất chu đáo,
trăm thứ đều có đủ, Hướng Vấn Thiên vừa kêu đem rượu liền có thuộc hạ giáo
chúng bê mấy vò rượu đến, mở nắp vò ra, rót rượu vào bát. Hướng Vấn Thiên và
Lệnh Hồ Xung cùng uống cạn một bát.
Trong đám đông một người mập lùn đi ra. Đó là Lão Đầu Tử. Lão nói:
– Lệnh Hồ công tử, đại ân đại đức của công tử, tiểu lão nhi vĩnh
viễn không bao giờ quên, hôm nay xin kính công tử một bát.
Lão nói vậy rồi bưng bát rượu uống cạn. Lão chỉ là một tên giang
hồ tự do chịu sự quản hạt của Nhật Nguyệt thần giáo, không thể cùng nói ngang
hàng như địa vị của Hướng Vấn Thiên được. Hôm nay Lệnh Hồ Xung không chịu nhập
giáo, công nhiên đắc tội với Nhậm Ngã Hành, Lão Đầu Tử là một người thấp cổ bé
họng lại dám đến kính rượu hắn, e rằng trong chớp mắt thì rước lấy họa sát
thân. Lão trọng nghĩa, coi nhẹ mạng sống, tất nhiên đã gạt bỏ sự sinh tử ra
ngoài. Quần hào thấy lão to gan như vậy, ai cũng ngấm ngầm khâm phục.
Tiếp theo bọn Tổ Thiên Thu, Kế Vô Thi, Lam Phượng Hoàng, Hoàng
Bá Lưu, từng người đến kính rượu Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung hễ rượu đến thì
uống cạn, hảo hán đến kính rượu nối liền không dứt. Chàng thầm nghĩ: “Nhiều
bằng hữu coi trọng ta như vậy, Lệnh Hồ Xung này có chết cũng không tiếc, nhưng
hà tất làm hại tính mạng của bọn họ”. Chàng bưng bát rượu lên nói:
– Các vị bằng hữu, Lệnh Hồ Xung tửu lượng đã quá mức, hôm nay
không thể uống thêm nữa. Lúc các vị đến đánh Hằng Sơn, tại hạ sẽ ở dưới chân
núi Hằng Sơn rót đầy rượu ngon để tất cả uống say sưa rồi hãy đánh.
Chàng nói xong uống cạn bát rượu. Quần hào cùng reo lên:
– Lệnh Hồ chưởng môn sảng khoái vui vẻ.
Có người la lên:
– Uống rượu say rồi đánh nhau loạn xà ngầu lên cũng rất thú.
Lệnh Hồ Xung ném bát rượu xuống đất, lảo đảo đi xuống núi. Bọn
Nghi Hòa, Nghi Thanh và quần đệ tử Hằng Sơn liền đi theo.
Lúc quần hào và Lệnh Hồ Xung uống rượu, Nhậm Ngã Hành chỉ mỉm
cười không nói. Lòng lão tính toán rất kỹ, nên sắp đặt ba đạo quân mai phục ra
sao giữa hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang; phải nghi binh tấn công Hằng Sơn ra sao
mới có thể dẫn dụ được cao thủ hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang đến trợ thủ; phải
tấn công, bao vây núi Võ Đang ra sao để chừa một lối có người trong phái Võ
Đang chạy ra ngoài cầu viện chùa Thiếu Lâm; lại phải làm sao cho thật giống mới
có thể khiến cho đối phương dù có tinh trí nhất cũng không nhìn ra được ý đồ
của lão. Đến lúc Lệnh Hồ Xung say khướt đi xuống núi, thì những chi tiết nhỏ
phá Võ Đang, khắc Thiếu Lâm của lão tính toán đâu vào đó rồi. Lão lại nghĩ: “Những
quân này làm bẽ mặt ta, dám kính rượu tiểu tử Lệnh Hồ Xung, từ từ ta sẽ tính sổ
các ngươi. Trước mắt ta đang lúc cần dùng người, tạm thời ẩn nhẫn, đợi sau khi
tiêu diệt xong ba phái Thiếu Lâm, Võ Đang và Hằng Sơn thì những người đã kính
rượu Lệnh Hồ Xung hôm nay sẽ không có kết cục tốt. Tiểu tử Lệnh Hồ Xung này thâm
đắc nhân tâm, quả là một nhân tài”.
Hướng Vấn Thiên bỗng nói:
– Tất cả nghe đây: Thánh giáo chủ biết rõ Lệnh Hồ Xung quật cường
ngoan cố, không nhận sự cất nhắc đề bạt, nhưng vẫn nói lời tử tế khuyên nhủ, cố
nhiên Thánh giáo chủ có lòng quảng đại, mến mộ nhân tài, nhưng còn có một thâm
ý khác mà Lệnh Hồ Xung lỗ mãng chẳng thể biết được. Hôm nay, chúng ta không hề
phí chút sức lực mà diệt được bốn phái Tung Sơn, Thái Sơn, Hoa Sơn, Hành Sơn;
Nhật Nguyệt thần giáo oai danh đại chấn.
Giáo chúng cùng hoan hô:
– Thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ!
Hướng Vấn Thiên đợi tiếng hoan hô lắng lại mới nói tiếp:
– Trong võ lâm còn có hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang là mối họa tâm
phúc của bổn giáo; thánh giáo chủ đang muốn đem việc này ký thác vào Lệnh
Hồ Xung, bày kế khéo léo để quét sạch Thiếu Lâm, tru diệt Võ Đang. Thánh giáo chủ đã tính toán kỹ càng, đã nắm chắc thành
công. Thánh giáo chủ lão nhân gia đoán chắc Lệnh Hồ Xung không chịu nhập giáo,
quả nhiên là đúng như vậy. Mọi người kính rượu Lệnh Hồ Xung cũng là làm theo
lời dặn dò trước đó của thánh giáo chủ.
Mọi người nghe vậy, trong lòng đều nghĩ:
– Thì ra là như vậy!
Tất cả đều lớn tiếng nói:
– Thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ!
Hướng Vấn Thiên theo Nhậm Ngã Hành nhiều năm, biết rõ con người
của Nhậm Ngã Hành. Lão nhất thời kích động nghĩa khí, mời rượu Lệnh Hồ Xung,
chuyện này nhất định làm cho Nhậm Ngã Hành không vui. Một mình lão còn đỡ,
nhưng còn những người kia cũng mừng rượu Lệnh Hồ Xung theo lão, tất không tránh
khỏi họa sát thân. Lão nói như vậy để giữ thể diện cho Nhậm Ngã Hành, cũng mong
những lời nói này có thể cứu được tính mạng của bọn Lão Đầu Tử, Kế Vô Thi. Nói
như vậy thì chuyện mọi người mừng rượu Lệnh Hồ Xung chẳng những không làm tổn
hại uy lực của Nhậm Ngã Hành mà còn tỏ rõ Nhậm Ngã Hành là người nhìn xa thấy
rộng, đoán việc như thần.
Nhậm Ngã Hành nghe Hướng Vấn Thiên giải thích như vậy thì lòng
rất vui, thầm nghĩ: “Rốt cuộc Hướng tả sứ theo ta nhiều năm nên biết rõ tâm ý
ta. Tuy tả sứ biết ta muốn quét sạch Thiếu Lâm, tru diệt Võ Đang, nhưng cách
tiêu diệt thế nào thì tả sứ không đoán được. Đây là một chiến lược trọng đại ta
đã tính từng bước một, trước khi ra tay, ngay cả tả sứ cũng không được biết”.
Thượng Quan Vân lớn tiếng nói:
– Thánh giáo chủ cơ trí khôn lường, đại sự trong thiên hạ đều
nằm trong sự tính toán của thánh giáo chủ lão nhân gia. Thánh giáo chủ lão nhân
gia nói gì thì mọi người cứ làm như vậy, không cách nào sai được.
Bảo Đại Sở nói:
– Thánh giáo chủ chỉ cần nhấc một ngón tay út lên thì chúng ta
dù có vào dầu sôi lửa bỏng, muôn thác cũng không từ nan.
Vương Thành nói:
– Làm việc cho thánh giáo chủ dù có chết mười vạn lần cũng còn sung
sướng hơn tồn một cách hồ đồ.
Lại một người nói:
– Các huynh đệ đều nói, trong đời người, mấy ngày nay là có ý
nghĩa nhất, chúng ta mỗi ngày đều được thấy thánh giáo chủ. Một lần thấy thánh
giáo chủ, toàn thân hữu lực, tinh thần phấn chấn, còn hơn khổ luyện nội công
mười năm.
Người khác nói:
– Thánh giáo chủ tỏa hào quang khắp thiên hạ, giống như Nhật
Nguyệt thần giáo ta trạch bị thương sinh, giống như bầu trời đại hạn mà gặp nước
cam lộ đổ xuống, ai ai cũng vui mừng, lòng cảm ân đức đến vô tận.
Lại có một người nói:
– Từ xưa đến nay trong đại anh hùng, đại hào kiệt, đại thánh
hiền chưa có người nào có thể sánh bằng thánh giáo chủ. Võ công của Khổng Phu
Tử đâu có cao cường bằng thánh giáo chủ? Quan vương gia (Quan Vũ) là kẻ hữu
dũng thất phu, đâu có cơ trí bằng thánh giáo chủ? Gia Cát Lượng kế sách tuy
cao, biểu lão tỉ kiếm với thánh giáo chủ của chúng ta thử xem?
Giáo chúng cũng hoan hô, la lên:
– Khổng Phu Tử, Quan vương gia, Gia Cát Lượng ai ai cũng không
bằng thánh giáo chủ của chúng ta.
Bảo Đại Sở nói:
– Sau khi thần giáo chúng ta thống nhất giang hồ, thì đem tượng
Khổng Phu Tử trong Văn miếu liệng đi hết, đem tượng thần Quan vương gia trong
Võ miếu thỉnh đi chỗ khác, mời hai vị nhường ngôi vị để thờ thánh giáo chủ
trường sinh lộc vị và quyền lực của
chúng ta.
Thượng Quan Vân nói:
– Thánh giáo chủ sống ngàn vạn năm! Con cháu mười tám đời của
chúng ta đều ở dưới trướng thánh giáo chủ để được thánh giáo chủ lão nhân gia ra
roi.
Mọi người cùng rống lên:
– Thánh giáo chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ! Thiên
thu vạn tải, thống nhất giang hồ!
Nhậm Ngã Hành nghe giáo chúng thuộc hạ nịnh hót như sóng dậy,
tuy có những lời quá hoang đường, nhưng cũng bùi tai, thầm nghĩ: “Những lời này
kỳ thực cũng đúng. Gia Cát Lượng võ công cố nhiên không phải là địch thủ của
ta, lão sáu lần ra Kỳ Sơn mà chưa gây dựng được chút công lao, nói đến mưu trí
chẳng lẽ lại bằng được ta? Quan Vân Trường qua năm cửa ải, chém sáu tướng, cố
nhiên là dũng mãnh phi thường, nhưng nếu đơn đả độc đấu với ta làm sao có thể
thắng được Hấp tinh đại pháp của ta? Đệ tử của Khổng Phu Tử không quá ba ngàn
người, còn giáo chúng thuộc hạ của ta đâu chỉ có ba vạn? Lão thống lãnh ba ngàn
đệ tử hớt hơ hớt hải chạy Đông chạy Tây, hết lương thực ở đất Trần, bó tay
không có kế sách gì. Ta thống lãnh mấy vạn giáo chúng, tung hoành thiên hạ,
lòng muốn gì thì không ai ngăn cản nổi. Tài trí của Khổng Phu Tử mà so sánh với
Nhậm Ngã Hành ta thì còn kém xa nhiều”.
Nghe tiếng hô “Thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ! Thiên thu
vạn tải, thống nhất giang hồ!” chấn động địa đạo, hào sĩ giang hồ đứng ở giữa
núi cũng tung hô theo, bốn phía quần sơn âm hưởng vang dội lại. Nhậm Ngã Hành
đắc ý mãn nguyện, đứng dậy.
Giáo chúng thấy lão đứng dậy, cùng bái phục sát đất. Trong
khoảnh khắc trên ngọn Triều Dương yên lặng, không một tiếng động.
Ánh mặt trời chiếu lên người Nhậm Ngã Hành, giáo chủ Nhật Nguyệt
thần giáo oai phong lẫm lẫm như thiên thần. Nhậm Ngã Hành cười ha hả, nói:
– Những mong thiên thu vạn tải, vĩnh viễn như hôm…
Lão mới nói đến chữ “hôm”, đột nhiên thanh âm nín lại. Lão vận
khí, muốn nói ra chữ “nay”, nhưng cảm thấy ngực co rúm lại, chữ “nay” không sao
thốt ra được. Lão đưa tay phải đè lên ngực, muốn dằn xuống luồng máu nóng đang
trào lên yết hầu, cảm thấy đầu choáng váng, ánh mặt trời lóa cả mắt.
Bình luận chương
Dưới chương này đang có gì?
Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.
Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.