Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)

Hồi 16: Trích Máu

4,5 / 5 (6 lượt)
Mục lục Chương tiếpTiếp

Trong khi Đào Cốc lục tiên nói ba hoa xích đế thì thuyền đã mở dây nhổ neo, xuôi dòng hạ du sông Hoàng Hà mà đi. Trời đã gần sáng, sương mù còn bao phủ mặt sông, nước chảy cuồn cuộn về phương trời vô tận khiến lòng người cảm thấy khoan khoái.

 

Qua nửa canh giờ, mặt trời nhô lên, rọi những tia nắng vàng nhảy múa trên mặt sông. Bỗng có một chiếc thuyền nhỏ giương buồm chạy ngược lại thuyền của phái Hoa Sơn. Bấy giờ trời đang nổi gió đông, con thuyền nhỏ gắn buồm màu xanh căng đầy gió lướt trên mặt sông mà đi. Trên cánh buồm xanh vẽ hình một bàn chân màu trắng, lúc chạy đến gần mới thấy rõ hình bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp, rõ ràng là bàn chân của một thiếu nữ.

 

Bọn đệ tử phái Hoa Sơn bàn luận xôn xao:

 

– Sao trên cánh buồm lại vẽ một bàn chân? Chuyện này thật là cổ quái!

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Chắc là thuyền của Mạc Bắc song hùng. Trời ơi, Nhạc phu nhân và Nhạc cô nương, hai vị là phụ nữ nên phải cẩn thận, người đi thuyền này rõ ràng muốn ăn ngón chân phụ nữ.

 

Nhạc Linh San phì một tiếng, nhưng lòng cũng có chút khiếp sợ.

 

Không bao lâu chiếc thuyền nhỏ chạy gần đến. Trong thuyền có tiếng hát ngân nga vọng ra.

 

Tiếng hát rất mềm mại, khúc ý cổ quái không hiểu được từ nào nhưng âm điệu êm dịu nồng nàn. Nó không giống như hát mà giống như lời thở than, như tiếng rên rỉ ai oán. Tiếng hát chuyển điệu lại nghe giống như hợp âm của đôi nam nữ hoan lạc vô hạn, phóng túng vô ngần. Bọn thanh niên nam nữ phái Hoa Sơn lắng nghe, bất giác mặt đỏ lên vì thẹn thùng.

 

Nhạc phu nhân mắng:

 

– Trò yêu quỷ gì đây?

 

Bỗng trong con thuyền nhỏ có tiếng cô gái dịu dàng hỏi:

 

– Lệnh Hồ Xung công tử phái Hoa Sơn có ở trên thuyền không?

 

Nhạc phu nhân dặn khẽ:

 

– Xung nhi, mặc kệ cô ta.

 

Cô gái lại hỏi:

 

– Bọn tại hạ muốn chiêm ngưỡng tướng mạo của Lệnh Hồ công tử, có được không?

 

Giọng nói của cô mềm mại uyển chuyển mê đắm lòng người.

 

Từ khoang thuyền nhỏ, một cô gái bước ra đứng ở đầu thuyền, mình mặc bộ xiêm áo màu lam in hoa trắng, từ ngực đến đầu gối quấn một tấm vải hoa màu sắc rực rỡ. Hai tai đeo một đôi bông vàng rất to cỡ miệng chén uống rượu, ánh vàng chói lọi.

 

Cô gái khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, nước da hơi vàng, cặp mắt rất to đen lay láy, lưng thắt dây đai nhiều màu gió thổi bay về phía trước, hai chân để trần. Cô gái này dáng vẻ rất đẹp nhưng so với dáng người thì giọng nói còn quý phái hơn. Cô mỉm cười. Nhìn cách ăn mặc của cô, người ta biết ngay không phải là thiếu nữ Hán tộc.

 

Trong khoảnh khắc, thuyền phái Hoa Sơn thuận dòng nước mà đi, gần đụng vào con thuyền nhỏ.

 

Con thuyền nhỏ bỗng quay đầu lại, hạ buồm xuống, chạy song song với thuyền phái Hoa Sơn.

 

Bỗng nhiên, Nhạc Bất Quần nghĩ ra một điều liền hỏi:

 

– Cô nương có phải là thuộc hạ của Lam giáo chủ Ngũ tiên giáo ở Vân Nam không?

 

Cô gái cười khanh khách, dịu dàng nói:

 

– Tiên sinh tinh mắt quá nhưng chỉ đoán đúng một nửa. Tiểu nữ là Vân Nam Ngũ tiên giáo chứ không phải là thuộc hạ của Lam giáo chủ.

 

Nhạc Bất Quần đứng ở đầu thuyền cung tay nói:

 

– Tại hạ là Nhạc Bất Quần xin thỉnh giáo quý tính của cô nương. Cô nương chiếu cố bọn tại hạ trên sông có điều chi dạy bảo?

 

Cô gái cười nói:

 

– Con gái người Miêu không hiểu được lời nói nho nhã của tiên sinh, xin tiên sinh nói lại một lần nữa.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Xin hỏi cô nương họ gì?

 

Cô gái cười nói:

 

– Tiên sinh đã biết họ của tiểu nữ rồi, sao còn hỏi tiểu nữ nữa?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Tại hạ không biết nên mới hỏi chứ.

 

Cô gái cười nói:

 

– Tiên sinh đã lớn tuổi, râu cũng đã dài, rõ ràng là biết tiểu nữ họ gì, sao còn hỏi hoài?

 

Cô nói mấy câu này rất vô lễ, nhưng cô vừa nói vừa cười, vẻ mặt rất thân thiện, không có ý thù nghịch. Nhạc Bất Quần nói:

 

– Cô nương khéo nói đùa.

 

Cô gái cười nói:

 

– Nhạc chưởng môn, chưởng môn họ gì?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Cô nương biết tại hạ họ Nhạc sao còn có ý hỏi?

 

Nhạc phu nhân nghe cô gái ăn nói ngã ngớn, bà khẽ nhắc chồng:

 

– Mặc kệ cô ta.

 

Nhạc Bất Quần đưa tay trái ra phía sau lưng xua tay ra hiệu có ý bảo Nhạc phu nhân đừng nói nhiều.

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Nhạc tiên sinh xua tay là có ý gì? Hừm, Nhạc phu nhân bảo tiên sinh mặc kệ cô gái nhưng tiên sinh thấy cô gái vừa xinh đẹp vừa lẳng lơ nên cóc nghe lời vợ, trò chuyện với cô ta hoài.

 

Cô gái cười nói:

 

– Đa tạ. Lão khen tiểu nữ vừa xinh đẹp lại vừa lẳng cái gì. Thực ra con gái người Miêu đâu có xinh đẹp bằng các tiểu thư, các phu nhân người Hán.

 

Dường như cô không hiểu hai chữ “lẳng lơ” có ngụ ý chê bai, cứ nghe người ta khen mình xinh đẹp vẻ mặt liền vô cùng rạng rỡ. Cô hỏi Nhạc Bất Quần:

 

– Tiên sinh biết tiểu nữ họ gì rồi, sao còn có ý hỏi?

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Nhạc tiên sinh không nghe lời vợ thì hậu quả sẽ ra sao?

 

Đào Hoa Tiên đáp:

 

– Hậu quả chắc là không hay rồi.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Nhạc tiên sinh được người ta xưng là Quân tử kiếm, thì ra không phải là quân tử thật sự. Đã biết người ta họ gì mà cứ hỏi riết, chẳng biết tìm chuyện gì nói mà cứ đối đáp với người đẹp.

 

Nghe Đào Cốc lục tiên mai mỉa, Nhạc Bất Quần rất lúng túng. Lão nghĩ nếu mấy tên này miệng mồm không kiêng nể, thì chắc là chúng còn phun ra nhiều lời khó nghe, bọn nam nữ đệ tử mà nghe được thì chẳng ra thể thống gì nữa, nhưng lại cũng không thể hơn thua với chúng, lão cung tay nói với cô gái:

 

– Tại hạ kính lời lên Lam giáo chủ, xin nói giúp là Nhạc Bất Quần phái Hoa Sơn vấn an Lam giáo chủ lão nhân gia.

 

Cô gái trừng đôi mắt to, hai con ngươi dao động, kinh ngạc hỏi:

 

– Tại sao tiên sinh gọi tiểu nữ là lão nhân gia? Chẳng lẽ tiểu nữ già lắm sao?

 

Nhạc Bất Quần kinh hãi lắp bắp:

 

– Cô nương… cô nương… cô nương… là Ngũ tiên giáo Lam giáo chủ…

 

Lão biết Ngũ tiên giáo là một giáo phái tàn độc, hai chữ “Ngũ tiên” chỉ là mỹ xưng, người trong giang hồ gọi sau lưng họ là Ngũ độc giáo. Thực ra hơn một trăm năm trước, giáo phái này có tên là Ngũ độc giáo, giáo tổ sáng lập là những người Miêu Cương ở dải sông Tương miền Quý Châu, Vân Nam. Về sau có một ít người Hán gia nhập giáo phái, thấy hai chữ “Ngũ độc” không hay nên mới đổi là “Ngũ tiên”.

 

Ngũ tiên giáo giỏi về sử dụng khí độc, cổ độc và thuốc độc, cùng với Bách dược môn có thể sánh ngang hàng. Trong Ngũ tiên giáo, giáo đồ người Miêu chiếm đa số, tâm kế sử độc không bằng Bách dược môn nhưng những điều quỷ dị cổ quái của họ thì khó mà lường được.

 

Người giang hồ đồn rằng khi Bách dược môn sử độc, tuy người trúng độc không biết đâu mà đề phòng nhưng suy xét kỹ càng cũng có thể hiểu ra được cách thức. Nhưng sau khi trúng độc của Ngũ tiên giáo thì chính người hạ độc có giải thích tỉ mỉ đi chăng nữa, người thường cũng khó mà tin được, chuyện kỳ bí quái dị đó không thể lấy lẽ thường mà đo.

 

Cô gái cười nói:

 

– Tiểu nữ là Lam Phượng Hoàng, tiên sinh đã biết rồi mà. Tiểu nữ nói cho tiên sinh biết tiểu nữ là Ngũ tiên giáo chứ không phải là thuộc hạ của Lam giáo chủ. Trong Ngũ tiên giáo trừ Lam Phượng Hoàng ra thì ai cũng là thuộc hạ của Lam Phượng Hoàng cả.

 

Cô nói xong cười khanh khách. Đào Cốc lục tiên cũng vỗ tay hùa theo cười nói:

 

– Nhạc tiên sinh ngu quá, rõ ràng người ta nói với lão rồi mà lão còn bày đặt hỏi lôi thôi.

 

Nhạc Bất Quần chỉ biết giáo chủ của Ngũ tiên giáo họ Lam, nghe cô ta nói lão mới biết Lam giáo chủ tên là Lam Phượng Hoàng. Nhìn cách ăn mặc hoa hòe sặc sỡ của cô thì giống như một con phượng hoàng thật. Phụ nữ người Hán thường giấu khuê danh cho đến khi kết thân đính hôn. Khi nhà chồng làm lễ vấn danh mới cho biết tên. Người học võ không câu nệ như vậy nhưng cũng không có ai tùy tiện nói ra tên mình. Cô gái người Miêu này lại đứng trên sông giữa đám đông tự xưng tên mà không có chút thẹn thùng. Chỉ là thần thái của nàng tự nhiên thoải mái, giọng nói kiều mỹ cực kỳ. Rõ ràng nàng chỉ hơn hai mươi tuổi, thế mà lại là một đại giáo chủ nổi dang, không khỏi khiến người khác kinh ngạc.

 

Nhạc Bất Quần cung tay nói:

 

– Thì ra là Lam giáo chủ giá lâm. Nhạc mỗ quá thất lễ, không biết giáo chủ có điều chi chỉ giáo?

 

Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Tiểu nữ không biết chữ thì chỉ giáo tiên sinh cái gì? Trừ phi là tiên sinh dạy tiểu nữ học. Nhìn tiên sinh ăn mặc như vậy giống như một nhà nho, tiên sinh muốn dạy tiểu nữ đọc sách phải không? Tiểu nữ dốt nát, tâm tính không lanh lẹ như người Hán nên không thể học được.

 

Nhạc Bất Quần nghĩ bụng: Không biết cô ta giả ngu hay là không biết hai chữ “chỉ giáo”. Nhưng nhìn mặt thì không có vẻ gì là làm bộ làm tịch.

 

Lão liền hỏi:

 

– Lam giáo chủ, giáo chủ có việc gì không?

 

Lam Phượng Hoàng cười hỏi:

 

– Lệnh Hồ Xung là sư đệ hay là đồ đệ của tiên sinh?

 

Nhạc Bất Quần đáp:

 

– Hắn là đệ tử của tại hạ.

 

Lam Phượng Hoàng hỏi:

 

– Tiểu nữ muốn xin gặp có được không?

 

Nhạc Bất Quần đáp:

 

– Tiểu đồ đang bệnh, thần trí không được tỉnh táo, trên sông nước không tiện bái kiến giáo chủ.

 

Lam Phượng Hoàng trừng đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên hỏi:

 

– Bái kiến ư? Tiểu nữ đâu muốn hắn bái kiến tiểu nữ, hắn lại không phải là thuộc hạ của Ngũ tiên giáo thì cần gì phải bái kiến tiểu nữ? Vả lại hắn là bằng… là hảo bằng hữu của người ta, dù có muốn bái kiến tiểu nữ, tiểu nữ cũng không dám nhận. Nghe nói hắn cắt lấy máu mình cho con gái của Lão Đầu Tử uống để cứu tính mệnh của cô. Phụ nữ người Miêu rất khâm phục người có tình có nghĩa như vậy nên rất muốn được gặp.

 

Nhạc Bất Quần trầm ngâm nói:

 

– Vụ này… vụ này…

 

Lam Phượng Hoàng nói:

 

– Tiểu nữ biết hắn đang bị thương, hắn lại cho quá nhiều máu, không cần gọi hắn ra đây, để tiểu nữ tự qua được rồi.

 

Nhạc Bất Quần vội nói:

 

– Không dám làm phiền giáo chủ đại giá.

 

Lam Phượng Hoàng cười khanh khách nói:

 

– Cái gì mà đại giá với tiểu giá?

 

Cô nhẹ nhàng nhảy qua đầu thuyền phái Hoa Sơn.

 

Nhạc Bất Quần thấy thân pháp uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng dường như không giống người có võ công ghê gớm, lão liền thối lui, chắn ở cửa khoang thuyền, lòng lấy làm khó xử. Lão biết rõ Ngũ tiên giáo rất khó đối phó, thủ đoạn dùng độc xuất quỷ nhập thần, nếu cố đấu với bọn tà giáo này thì không thể dựa vào võ công thực lực được, lão đối với Lam Phượng Hoàng vô cùng khách khí là vì vậy. Lão lại nghĩ tối hôm qua, hai tên môn hạ Bách dược môn nói bọn chúng theo dõi phái Hoa Sơn vì nhận lời ủy thác của người. Vật họp theo loài, có lẽ là chúng nhận được sự ủy thác của Ngũ độc giáo. Tại sao Ngũ độc giáo lại làm khó dễ phái Hoa Sơn? Ngũ độc giáo là một giáo phái lớn trên giang hồ, giáo chủ thân hành đến đáng lẽ không nên ngăn cản, nhưng cứ để cho người mang vô số độc vật quái dị trên thân thể đi vào thuyền thì không thể an tâm được. Lão cuối cùng không tránh ra, gọi:

 

– Xung nhi! Lam giáo chủ muốn gặp ngươi, mau ra nghênh tiếp.

 

Lão nghĩ gọi Lệnh Hồ Xung ra đầu thuyền tương kiến là ổn thỏa nhất. Nhưng Lệnh Hồ Xung bị mất máu quá nhiều, thần trí vẫn chưa hồi phục, tuy nghe sư phụ lớn tiếng gọi, chỉ khẽ đáp dạ dạ, nhúc nhích vài cái nhưng không ngồi dậy được.

 

Lam Phượng Hoàng nói:

 

– Nghe nói hắn bị thương rất nặng làm sao ra được? Trên sông gió lớn, hắn dễ bị phong hàn chứ không phải chuyện đùa. Để tiểu nữ vào thăm.

 

Cô cất bước đi về cửa khoang thuyền. Cô đi đến gần Nhạc Bất Quần mấy thước, Nhạc Bất Quần đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt đành phải nép người qua một bên để cô vào.

 

Trong khoang thuyền, bọn Đào Cốc ngũ tiên đang ngồi xếp bằng, Đào Thực Tiên nằm dài trên giường. Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Các vị là Đào Cốc lục tiên phải không? Tiểu nữ là giáo chủ Ngũ tiên giáo, các vị là lục tiên. Chúng ta đều là tiên, tức là người một nhà.

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Không dám một nhà đâu. Bọn ta là tiên thật, còn ngươi là tiên giả.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Dù ngươi là tiên thật đi nữa nhưng bọn ta là lục tiên vẫn nhiều hơn ngươi một tiên.

 

Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Muốn nhiều hơn các vị một tiên thì cũng dễ.

 

Đào Diệp Tiên nói:

 

– Sao có thể nhiều hơn một tiên được. Giáo phái của ngươi đổi tên thành Thất tiên giáo ư?

 

Lam Phượng Hoàng nói:

 

– Bọn tiểu nữ chỉ có ngũ tiên, không có thất tiên. Nhưng làm cho Đào Cốc lục tiên các vị biến thành tứ tiên, không phải sẽ nhiều hơn các vị một tiên sao?

 

Đào Hoa Tiên tức giận nói:

 

– Làm cho Đào Cốc lục tiên biến thành tứ tiên nghĩa là ngươi muốn giết hai người trong bọn ta ư?

 

Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Giết cũng được mà không giết cũng được. Nghe nói các vị là bằng hữu của Lệnh Hồ Xung nên không giết các vị thì tốt hơn, nhưng xin các vị đừng ba hoa nói là nhiều hơn Ngũ tiên giáo của tiểu nữ một tiên.

 

Đào Cán Tiên la lên:

 

– Bọn ta cứ ba hoa, ngươi dám làm gì nào?

 

Trong nháy mắt, Căn Tiên, Cán Tiên, Diệp Tiên, Hoa Tiên cùng lúc túm chặt tay chân Lam Phượng Hoàng. Vừa toan nhấc lên, bốn lão cùng la hoảng, buông tay chân Lam Phượng Hoàng ra. Mỗi lão đều mở bàn tay mình ra, ngẩn ngơ nhìn mấy con trùng độc nằm trong tay, mặt lộ vẻ sợ hãi dị thường.

 

Nhạc Bất Quần vừa trông thấy, toàn thân đã nổi gai ốc, lưng toát mồ hôi lạnh. Trong tay của Đào Căn Tiên và Đào Cán Tiên mỗi người có một con rết to màu lục, trong tay của Đào Diệp Tiên và Đào Hoa Tiên mỗi người có một con nhện vằn sặc sỡ. Cả bốn con trùng độc mình đầy lông dài khiến ai thấy cũng phát nôn. Bốn con trùng độc chỉ mới cựa quậy chứ chưa cắn Đào Cốc tứ tiên. Nếu đã cắn thì việc cũng đã rồi, không thể khiến người ta sợ. Bởi vì chúng chưa cắn nên mới làm cho bọn tứ tiên không dám nhúc nhích.

 

Lam Phượng Hoàng phất tay, thu bốn con trùng độc về, thoáng một cái không thấy đâu nữa, không biết cô ta cất giấu vào đâu trên người. Cô không lý luận với Đào Cốc lục tiên nữa, lại đi về phía trước. Đào Cốc lục tiên sợ đến nỗi hồn xiêu phách tán không dám lắm mồm nữa.

 

Lệnh Hồ Xung và bọn nam đệ tử phái Hoa Sơn ở khoang giữa. Lúc này khoang giữa và khoang sau có tấm ván ngăn đôi, Nhạc phu nhân và bọn nữ đệ tử đều ở khoang sau.

 

Lam Phượng Hoàng đưa mắt nhìn mặt mọi người một lượt rồi đi đến trước giường Lệnh Hồ Xung gọi khẽ:

 

– Lệnh Hồ công tử, Lệnh Hồ công tử ơi!

 

Giọng cô rất mềm mại, khiến ai nghe cũng cảm thấy xao xuyến tựa hồ như người cô ta gọi là mình, không kìm được muốn lên tiếng ứng đáp. Nghe cô gọi hai tiếng này, bọn nam đệ tử mặt đỏ tía tai, toàn thân phát run.

 

Lệnh Hồ Xung từ từ mở mắt hỏi khẽ:

 

– Cô… cô là ai?

 

Lam Phượng Hoàng dịu dàng nói:

 

– Ta là bằng hữu của hảo bằng hữu của công tử, nên cũng là bằng hữu của công tử.

 

Lệnh Hồ Xung ừ lên một tiếng rồi nhắm mắt lại. Lam Phượng Hoàng nói:

 

– Lệnh Hồ công tử, tuy Lệnh Hồ công tử bị mất máu nhiều, nhưng đừng sợ, sẽ không chết đâu.

 

Lệnh Hồ Xung hôn mê li bì không trả lời. Lam Phượng Hoàng đưa tay vào trong chăn, kéo tay Lệnh Hồ Xung ra, sờ vào mạch. Cô chau mày, bỗng thò đầu ra ngoài khoang, huýt một tiếng rồi nói mấy câu xí xa xí xồ, mọi người trong thuyền không ai hiểu gì cả.

 

Không bao lâu, bốn cô gái người Miêu đi vào, các cô đều khoảng mười tám mười chín tuổi, mặc áo màu lam in hình hoa lê, lưng thắt dây thêu hoa, trong tay cầm một hộp trúc khoảng tám tấc vuông.

 

Nhạc Bất Quần hơi chau mày, lòng nghĩ môn hạ Ngũ tiên giáo cầm vật gì, chắc chẳng phải hay ho. Một mình Lam Phượng Hoàng trên người đã giấu đầy rết và nhện, toàn là những loại đáng sợ, bốn cô gái người Miêu này ngang nhiên bưng hộp vào thuyền, chỉ sợ thiên hạ sắp đại loạn. Nhưng đối phương chưa lộ ra ý nên không tiện ra tay ngăn cản.

 

Bốn cô gái người Miêu đến trước Lam Phượng Hoàng nói khẽ vài câu. Lam Phượng Hoàng gật đầu, bốn cô gái liền mở nắp hộp ra. Trong lòng mọi người đều vô cùng hiếu kỳ, muốn coi trong hộp đựng những thứ cổ quái gì, chỉ có Nhạc Bất Quần vừa rồi thấy trùng độc đầy lông trong tay Đào Cốc tứ tiên, lão nghĩ vật trong mấy cái hộp này tốt nhất là suốt đời đừng bao giờ thấy chúng.

 

Trong khoảnh khắc, chuyện kỳ lạ sẽ xảy ra.

 

Bốn cô gái Miêu tự xắn tay áo lên để lộ cánh tay trắng như tuyết, tiếp theo lại xắn ống quần lên trên đầu gối. Bọn nam đệ tử phái Hoa Sơn thấy vậy đều trợn mắt há miệng, tim đập thình thịch.

 

Nhạc Bất Quần la thầm:

 

– Chao ôi, hỏng rồi! Bọn nữ tà giáo này sắp triển khai tà thuật, dùng sắc dục để lôi kéo bọn đệ tử môn hạ của ta. Giọng nói của Lam Phượng Hoàng này đã tà dâm như vậy, lại thi triển yêu pháp, mà bọn đệ tử thì không đủ sức chống nổi.

 

Nhạc Bất Quần đặt tay lên chuôi kiếm, lòng nghĩ nếu bọn giáo đồ Ngũ tiên giáo này cởi áo lộ thể, thi triển tà pháp, thì đành phải xuất kiếm đối phó.

 

Sau khi bốn cô gái người Miêu xắn quần áo xong, Lam Phượng Hoàng cũng từ từ xắn tay áo ống quần lên.

 

Nhạc Bất Quần đưa mắt ra hiệu, lệnh cho bọn đệ tử lui ra ngoài khoang, để tránh khỏi bị tà thuật mê hoặc, nhưng chỉ có Lao Đức Nặc và Thi Đới Tử đi ra ngoài, còn những người khác hoặc đứng bất động, hoặc lùi mấy bước rồi lại bước lên. Nhạc Bất Quần ngưng khí ở huyệt Đan điền, vận Tử hà thần công, trên mặt nổi đầy sắc tía.

 

Lão nghĩ: Ngũ độc giáo chiếm cứ đất Vân Nam đã hai trăm năm, ác danh quyết không phải là ngẫu nhiên mà có, chắc có tà pháp vô cùng lợi hại, tàn bạo. Bây giờ, ả giáo chủ lại đích thân thi triển tà pháp thì càng không phải là chuyện bình thường. Nếu ta không dùng thần công để bảo hộ thần trí, sơ suất một chút là sẽ mắc vào bẫy của ả. Những cô gái Miêu này để lộ thân thể mà không biết xấu hổ. Nếu ta trúng tà độc mà táng mạng cũng không sao, chỉ sợ thần trí mê lú làm chuyện xấu xa thì phái Hoa Sơn và thanh danh Quân tử kiếm của ta bị quét đi hết, muôn kiếp cũng không phục hồi được.

 

Mỗi cô gái Miêu lấy từ trong hộp trúc ra một vật ngọ nguậy, quả là trùng độc. Bốn cô đem trùng độc đặt lên cánh tay, bắp chân của mình. Trùng độc liền bám chặt vào. Nhạc Bất Quần định thần nhìn kỹ, thì ra không phải là trùng độc mà là những con đỉa thường thấy trong ruộng, nhưng chúng lớn gấp đôi những con đỉa bình thường. Bốn cô gái đem từng con đỉa đặt lên tay chân. Lam Phượng Hoàng cũng lấy mấy con đỉa trong hộp đặt lên tay chân của mình, không bao lâu tay chân của năm người đỉa đã đeo đầy ít ra cũng hơn một trăm con.

 

Mọi người thấy vậy đều ngây ra, không biết năm cô chơi trò cổ quái gì. Nhạc phu nhân ở khoang sau nghe mọi người ở khoang giữa, người này la “a” người kia la “ồ” đầy vẻ lạ lùng. Bà khẽ đẩy tấm ván ra, thấy năm cô gái Miêu làm vậy bất giác cũng hoảng lên.

 

Lam Phượng Hoàng mỉm cười nói:

 

– Đừng sợ, nó không cắn bà đâu. Bà… bà là vợ của Nhạc tiên sinh phải không? Kiếm pháp của bà rất tuyệt phải không?

 

Nhạc phu nhân cười gượng, không đáp. Cô ta hỏi bà có phải là vợ Nhạc tiên sinh không, lời lẽ quá thô tục, rồi lại hỏi kiếm pháp của bà rất tuyệt phải không. Nếu lời này là của một người có ác ý thì cũng phải lựa lời nói khiêm tốn hơn. Nhưng Lam Phượng Hoàng rõ ràng không hiểu nhiều về phong tục người Hán. Nếu bà trả lời kiếm pháp của mình rất tuyệt thì không tránh khỏi tự đại, còn nếu nói kiếm pháp của mình rất dở thì không chừng cô ta tin thực mà coi thường mình. Bà nghĩ tốt hơn hết là không trả lời.

 

Lam Phượng Hoàng không hỏi nữa, chỉ ngồi im. Nhạc Bất Quần toàn tâm phòng bị, chỉ đợi năm cô gái người Miêu có hành động khác lạ là lão phải chế ngự Lam Phượng Hoàng trước rồi mới tính sau. Khoang thuyền hoàn toàn không có ai nói năng gì nữa, chỉ nghe tiếng thở mạnh của bọn nam đệ tử phái Hoa Sơn. Một lúc sau, những con đỉa trên chân tay năm cô gái Miêu dần dần phình to, ẩn hiện sắc đỏ .

 

Nhạc Bất Quần biết hễ đỉa gặp da người liền bám chặt vào để hút máu, nếu hút chưa no thì chưa chịu nhả ra. Lúc đỉa hút máu, người bị hút máu không cảm thấy gì hết, chỉ nghe hơi tê ngứa. Nông dân cày cấy trong ruộng lúa thường bị đỉa đeo vào chân, hút đi không ít máu mà vẫn không biết. Lão trầm ngâm: Bọn yêu nữ này dùng đỉa hút máu có dụng ý gì. Có lẽ bọn Ngũ tiên giáo sắp sử dụng tà pháp nên mới dùng đến máu tươi của mình. Lúc những con đỉa này hút no máu thì bọn chúng sẽ thi triển tà pháp.

 

Lam Phượng Hoàng nhẹ nhàng kéo tấm chăn đắp người Lệnh Hồ Xung, bắt một con đỉa đã hút no tám chín phần máu tươi đặt vào huyết quản trên cổ chàng.

 

Nhạc phu nhân sợ cô làm tổn thương Lệnh Hồ Xung, vội nói:

 

– Ngươi làm cái gì vậy?

 

Bà rút trường kiếm ra, lao vào khoang giữa.

 

Nhạc Bất Quần lắc đầu nói:

 

– Đừng vội, đợi một chút.

 

Nhạc phu nhân đứng lại chống kiếm, mắt không rời Lam Phượng Hoàng và Lệnh Hồ Xung. Con đỉa trên cổ Lệnh ồ Xung cắn chặt vào huyết quản của chàng, lại hút máu nữa. Lam Phượng Hoàng lấy cái bình sứ trong túi ra, mở nắp, thò ngón tay út vào bình khều ra một ít phấn trắng rắc lên mình con đỉa.

 

Bốn cô gái Miêu cởi áo khoác Lệnh Hồ Xung, xắn luôn áo ngắn và quần của chàng lên rồi bắt từng con đỉa trên người mình đặt lên bụng, ngực, tay, chân và các mạch máu của Lệnh Hồ Xung.

 

Trong khoảnh khắc, hơn một trăm con đỉa đã bám lên người. Lam Phượng Hoàng liên tục lấy phấn rắc lên mình từng con đỉa.

 

Thật kỳ lạ những con đỉa này bám vào người của năm cô gái Miêu, càng hút máu thì càng phình ra bây giờ lại dần dần teo lại.

 

Nhạc Bất Quần liền hiểu rõ ràng, thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Thì ra cô ta làm phép truyền máu dùng đỉa làm trung gian, hút máu tươi trên người họ truyền vào mạch máu của Xung nhi. Loại phấn trắng kia không biết được chế ra từ vật gì lại có thể bắt các con đỉa phải nhả máu ra. Thật là kỳ lạ!

 

Nhạc Bất Quần hiểu rõ mọi điều, từ từ buông lỏng các ngón tay đang nắm chặt chuôi kiếm. Nhạc phu nhân cũng tra kiếm vào vỏ, nét mặt căng thẳng đã lộ ra vẻ vui mừng.

 

Khoang thuyền vẫn yên lặng, nhưng khác hẳn so với cái lúc suýt nữa là xảy ra một trận ác đấu ban nãy. Hơn nữa, Đào Cốc lục tiên cũng há hốc miệng ra nhìn năm cô gái Miêu với vẻ vô cùng kinh dị. Sáu cái miệng há ra không ngậm lại được, thì tất nhiên cũng không cách nào tranh luận cãi cọ.

 

Bỗng nghe tách một tiếng, một con đỉa đã nhả sạch máu trong bụng, rớt xuống ván thuyền, ngọ nguậy mấy cái rồi chết ngay. Một cô gái Miêu nhặt lên ném qua cửa sổ xuống sông. Thời gian chưa đầy một bữa ăn, những con đỉa đã bị ném sạch. Gương mặt vàng khô của Lệnh Hồ Xung bây giờ đã có chút huyết sắc. Hơn một trăm con đỉa đã đem máu truyền vào nội thể chàng, lượng máu ước khoảng một bát lớn, tuy không đủ bù lại lượng máu đã mất nhưng cũng giúp cho chàng chuyển nguy thành an.

 

Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân liếc nhìn nhau, thầm nghĩ: Cô gái Miêu này có địa vị cao nhất trong một giáo phái, không tiếc đem máu tươi của mình truyền vào cơ thể Xung nhi. Cô ta và Xung nhi không hề quen biết chắc không phải vì có tình ý với hắn. Cô ta tự xưng là bằng hữu của hảo bằng hữu của Xung nhi, không hiểu Xung nhi đã kết giao với bằng hữu nào có lai lịch lớn như vậy?

 

Lam Phượng Hoàng thấy sắc mặt Lệnh Hồ Xung hồng hào một chút, cô lại chẩn mạch ở cổ tay chàng, thấy mạch đập mạnh hơn. Lòng rất vui mừng, cô dịu dàng hỏi:

 

– Lệnh Hồ công tử, công tử cảm thấy thế nào?

 

Lệnh Hồ Xung tuy không hiểu hết tất cả những gì vừa xảy ra nhưng cũng biết cô gái này đã trị bệnh cho mình. Chàng cảm thấy tinh thần đã khá hơn, nói:

 

– Đa tạ cô nương. Tại hạ… tại hạ đỡ nhiều rồi.

 

Lam Phượng Hoàng hỏi:

 

– Lệnh Hồ công tử thấy ta có già không? Có phải là già lắm rồi không?

 

Lệnh Hồ Xung đáp:

 

– Ai nói cô nương già? Cô nương đâu có già. Nếu cô nương không giận tại hạ sẽ gọi cô nương là muội tử.

 

Lam Phượng Hoàng vui mừng, mặt tươi như đóa hoa xuân mới nở, càng tăng thêm vẻ kiều diễm.

 

Cô mỉm cười nói:

 

– Lệnh Hồ công tử quả là người tốt. Thảo nào người đã coi thường hết cả nam tử thiên hạ mà đối với công tử lại yêu quý đến thế. Cho nên… ôi…

 

Lệnh Hồ Xung cười nói:

 

– Nếu muội tử nói tại hạ là người tốt sao không gọi tại hạ một tiếng Lệnh Hồ đại ca?

 

Má Lam Phượng Hoàng ửng hồng. Cô gọi:

 

– Lệnh Hồ đại ca!

 

Lệnh Hồ Xung cười nói:

 

– Hảo muội muội, muội tử thật ngoan!

 

Tính tình của Lệnh Hồ Xung vốn lỗi lạc, không câu nệ tiểu tiết, khác xa với Nhạc Bất Quần luôn luôn tự xưng là quân tử. Thần trí chàng vừa tỉnh táo thì biết ngay Lam Phượng Hoàng thích người khác khen mình trẻ đẹp. Khi nghe cô ta hỏi thẳng như vậy, tuy thấy tuổi cô ta cũng xấp xỉ mình nhưng vẫn mở miệng gọi cô ta là muội tử. Lệnh Hồ Xung nghĩ cô ta đã tận tâm cứu mình thì cũng nên khen vài câu để cô ta vừa lòng. Quả nhiên Lam Phượng Hoàng nghe xong thì vô cùng sung sướng.

 

Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân không khỏi chau mày, đều nghĩ: Tiểu tử Lệnh Hồ Xung tính tình phóng đãng, thiệt hết thuốc trị. Bình Nhất Chỉ nói tính mạng của hắn còn không quá trăm ngày, bây giờ ngay cả trăm ngày cũng không có, một chân đã bước vào quan tài, vừa tỉnh được một chút thì đã đùa giỡn với cô gái dâm tà này ngay.

 

Lam Phượng Hoàng nói:

 

Đại ca, vừa rồi phương pháp chuyển huyết này không phải ai cũng làm được. Có những người máu không thể truyền sang người đại ca, nên đỉa vừa hút đến máu họ là rơi ra ngay, không truyền vào được. Năm người bọn muội đều được tuyển chọn từ mấy trăm người, máu của bọn muội truyền cho ai cũng được. Đại ca, đại ca muốn ăn cái gì? Để tiểu muội đi lấy một ít điểm tâm cho đại ca ăn được không?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Ta không muốn ăn, chỉ muốn uống rượu thôi.

 

Lam Phượng Hoàng nói:

 

– Việc này rất dễ. Bọn tiểu muội có Ngũ bảo hoa mật tửu tự cất, mời đại ca nếm xem.

 

Rồi cô nói một tràng tiếng xí xa xí xồ của người Miêu. Hai cô gái Miêu tuân mệnh đi ra, lấy trong chiếc thuyền nhỏ tám bình rượu mang đến, mở nắp rót rượu ra bát, hương thơm ngào ngạt bay khắp khoang thuyền.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Hảo muội muội, rượu này của muội muội hương hoa thật nặng lấn át cả mùi rượu, đúng là loại rượu dành cho phụ nữ uống.

 

Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Hương hoa không nặng thì làm sao khử được mùi tanh của rắn độc?

 

Lệnh Hồ Xung hỏi:

 

– Trong rượu có vị tanh của rắn độc ư?

 

Lam Phượng Hoàng đáp:

 

– Đúng vậy. Rượu này muội muội gọi là Ngũ bảo hoa mật tửu, dĩ nhiên phải dùng đến Ngũ bảo.

 

Lệnh Hồ Xung hỏi:

 

– Ngũ bảo là gì?

 

Lam Phượng Hoàng đáp:

 

– Ngũ bảo là năm thứ bảo bối trong giáo phái của bọn tiểu muội, đại ca xem đi.

 

Cô lấy hai cái bát không rót rượu trong bình ra, nghe mấy tiếng tách tách, có mấy con gì nho nhỏ theo rượu rớt xuống bát. Mấy tên đệ tử phái Hoa Sơn thấy vậy đều kinh hãi la lên.

 

Lam Phượng Hoàng bưng bát rượu đến trước Lệnh Hồ Xung. Chàng thấy màu rượu trong suốt như nước suối, trong rượu lại có năm con trùng độc nhỏ. Đó là một con rắn xanh, một con rết, một con nhện, một con bò cạp một con cóc nhỏ. Lệnh Hồ Xung giật bắn người, hỏi:

 

– Tại sao trong rượu có… có mấy con trùng độc này?

 

Lam Phượng Hoàng hứ một cái hỏi:

 

– Đây là Ngũ bảo, sao… sao gọi là trùng độc? Lệnh Hồ đại ca có dám uống không?

 

Lệnh Hồ Xung cười gượng nói:

 

– Cái… Ngũ bảo khiến ta hơi sợ.

 

Lam Phượng Hoàng bưng bát rượu uống một hớp, cười nói:

 

– Theo tục lệ người Miêu, nếu mời uống rượu ăn thịt mà bằng hữu không uống không ăn thì không phải là bằng hữu nữa.

 

Lệnh Hồ Xung đỡ bát rượu, uống ừng ực, cả năm con trùng độc cũng nuốt luôn. Tuy chàng to gan nhưng cũng không dám nhai để biết mùi vị của trùng độc thế nào.

 

Lam Phượng Hoàng cả mừng đưa tay ôm cổ Lệnh Hồ Xung hôn lên má hai cái, son trên môi cô in lên má chàng hai dấu đỏ chót. Cô cười nói:

 

– Đúng là hảo ca ca!

 

Lệnh Hồ Xung vừa cười thì chợt thấy ánh mắt nghiêm khắc của sư phụ. Chàng giật mình, thầm nghĩ: Hỏng rồi, hỏng rồi! Ta to gan hồ nháo ngay trước mắt sư phụ sư nương, chắc sẽ bị sư phụ mắng cho một trận, còn tiểu sư muội thì càng coi mình không ra chi nữa.

 

Lam Phượng Hoàng lại mở nắp bình rượu, rót một bát có cả năm con trùng độc, bưng đến trước Nhạc Bất Quần cười, nói:

 

– Nhạc tiên sinh, tiểu nữ mời Nhạc tiên sinh uống rượu.

 

Nhạc Bất Quần thấy rượu ngâm toàn là trùng độc như bò cạp, rắn, rết, lão đã thấy ghê tởm. Lão lại ngửi thấy trong mùi hương hoa nồng nặc có cả mùi tanh của rắn thì kìm không được lại muốn nôn ra nữa. Lão đưa tay trái ra đẩy bát rượu trên tay Lam Phượng Hoàng đi. Không ngờ Lam Phượng Hoàng lại không rút tay về, lão thấy ngón tay mình sắp đụng vào mu bàn tay cô ta sợ quá nên vội rụt về. Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Tại sao sư phụ lại không to gan bằng đồ nhi? Các vị bằng hữu phái Hoa Sơn, vị nào dám uống bát rượu này? Uống vào rất bổ.

 

Trong thuyền im phăng phắc. Lam Phượng Hoàng bưng bát rượu không thấy ai nhận uống cả, thở dài nói:

 

– Ngoài Lệnh Hồ Xung ra, phái Hoa Sơn không còn một anh hùng hảo hán thứ hai nào cả.

 

Bỗng nghe một người lớn tiếng nói:

 

– Để ta uống cho.

 

Đó là Lâm Bình Chi. Gã bước tới định đưa tay bưng lấy bát rượu.

 

Lam Phượng Hoàng giương cặp lông mày, cười nói:

 

– Thì ra…

 

Nhạc Linh San nói:

 

– Tiểu Lâm tử, nếu ngươi uống bát rượu con khỉ đó mà không chết vì trúng độc thì cũng đừng hòng ta nhìn mặt ngươi.

 

Lam Phượng Hoàng bưng bát rượu đến trước Lâm Bình Chi cười nói:

 

– Ngươi uống đi!

 

Lâm Bình Chi rụt rè nói:

 

– Ta… ta không uống nữa.

 

Lam Phượng Hoàng cười một tràng dài. Lâm Bình Chi đỏ mặt nói:

 

– Ta không uống rượu này không phải vì sợ chết.

 

Lam Phượng Hoàng cười nói:

 

– Ta biết chứ. Ngươi sợ cô nương mỹ miều kia không nhìn mặt ngươi nữa. Ngươi không phải là con quỷ nhát gan, mà là hán tử đa tình. Ha ha…

 

Lam Phượng Hoàng đến trước Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Đại ca, gặp lại sau nhé.

 

Rồi cô đặt bát rượu lên bàn, phất tay áo một cái. Bốn cô gái Miêu bưng sáu bình rượu còn lại theo cô đi ra khỏi khoang thuyền trở về thuyền nhỏ.

 

Bỗng nghe tiếng hát du dương ngọt ngào, thuyền nhỏ xuôi dòng về hướng Đông nhẹ lướt, vượt lên đầu thuyền phái Hoa Sơn rồi xa dần.

 

Nhạc Bất Quần chau mày nói:

 

– Đem mấy hũ rượu, bát rượu liệng xuống sông đi.

 

Lâm Bình Chi dạ rồi đi đến bên bàn, vừa đụng ngón tay vào hũ rượu, ngửi thấy mùi rượu tanh xông lên mũi, gã loạng choạng đứng không vững, vội đưa tay vịn vào bàn. Nhạc Bất Quần hiểu ra ngay, la lên:

 

– Trong rượu có độc!

 

Lão phất tay áo một cái, một luồng kình phong xô ra hất mấy hũ rượu, bát rượu trên bàn bay qua cửa sổ, rớt xuống sông. Lão chợt nghe trong người buồn nôn, liền vận khí nén lại. Bỗng nghe ụa một tiếng, Lâm Bình Chi đã nôn ra.

 

Tiếp theo bên này ọe một tiếng, bên kia ọe một tiếng, ai cũng bị nôn ruột ói ra, ngay cả Đào Cốc lục tiên và bọn nhà thuyền, thủy thủ cũng không tránh khỏi. Nhạc Bất Quần cố kìm nén rốt cuộc cũng không kìm nổi, đành nôn ra. Mọi người nôn ói rất lâu, tuy đã ói sạch, không còn gì trong bụng nữa nhưng vẫn không ngừng nôn ra mật chua. Một lúc sau, ngay cả mật chua cũng không còn mà cổ vẫn ngứa ngáy, bụng dạ bồn chồn, khổ sở cực kỳ. Ai nấy đều cảm thấy nếu trong bụng còn thứ gì để nôn ra được, thì lại còn dễ chịu hơn cái cảnh nôn khan như thế này.

 

Trong thuyền trước sau mấy chục người, chỉ có Lệnh Hồ Xung là không bị nôn ói.

 

Đào Thực Tiên nói:

 

– Lệnh Hồ Xung, yêu nữ đó có cảm tình với ngươi nên cho ngươi uống thuốc giải.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Tại hạ đâu có uống thuốc giải, chẳng lẽ bát rượu độc đó là thuốc giải?

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Ai nói là không phải? Yêu nữ đó thấy ngươi đẹp trai nên thích ngươi rồi.

 

Đào Chi Tiên nói:

 

– Ta nói không phải vì hắn đẹp trai mà vì hắn khen yêu nữ đó trẻ trung mỹ miều.

 

Đào Hoa Tiên nói:

 

– Đó là vì hắn to gan dám uống rượu độc và nuốt luôn năm con trùng độc,

 

Đào Diệp Tiên nói:

 

– Hắn tuy không nôn, nhưng trong bụng có năm con trùng độc, biết đâu càng bị trúng độc nặng hơn?

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Úi chao, không xong rồi! Lệnh Hồ Xung uống bát rượu độc đó mà chúng ta lại không ngăn cản, nếu vì vậy mà hắn chết, Bình Nhất Chỉ truy cứu ra thì bọn ta làm sao đây?

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Bình Nhất Chỉ nói hắn sắp chết rồi, chết sớm mấy ngày cũng chẳng sao đâu.

 

Đào Hoa Tiên nói:

 

– Lệnh Hồ Xung thì không sao nhưng chúng ta thì có sao.

 

Đào Thực Tiên nói:

 

– Vậy cũng không sao, chúng ta cao chạy xa bay, Bình Nhất Chỉ người lùn chân ngắn không đuổi kịp chúng ta đâu.

 

Đào Cốc lục tiên vẫn liên tục ói mửa nhưng cũng không nhịn nói được vài câu.

 

Nhạc Bất Quần thấy nhà thuyền cũng nôn ói không ngừng, con thuyền giữa dòng sông nghiêng ngửa chòng chành rất nguy hiểm. Lão vọt đến sau lái, nắm lấy tay lái, cặp thuyền vào bờ phía Nam. Nội công của lão rất thâm hậu, vận khí mấy lần thì cảm giác buồn nôn dần dần tiêu đi.

 

Thuyền từ từ cập vào bờ, Nhạc Bất Quần lên đầu thuyền, cầm cái neo sắt ném lên bờ. Chiếc neo sắt nặng tới hai trăm cân, phải hai thủy thủ mới khiêng nổi. Nhạc Bất Quần là một tay văn nhược thư sinh, không những nhấc cái neo to bằng một tay mà còn ném ra xa mấy trượng khiến cho bọn thuyền phu thấy được nên lè lưỡi. Nhưng họ lè lưỡi chưa bao lâu thì lại tiếp tục nôn ói.

 

Mọi người lên bờ, quỳ trên bờ uống đầy nước sông vào bụng rồi lại ói ra. Phải mấy lần như vậy mới bớt nôn ói. Khúc bờ sông này là một nơi hoang vắng nhưng nhìn về hướng Đông vài dặm thấy nóc nhà nhiều vô kể, đúng là một thị trấn.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Trong thuyền chưa hết chất độc, không thể ở lại được. Chúng ta đến thị trấn rồi hãy tính.

 

Đào Cán Tiên cõng Lệnh Hồ Xung, Đào Chi Tiên cõng Đào Thực Tiên, tất cả cùng đi về thị trấn. Đến thị trấn, Đào Cán Tiên và Đào Chi Tiên ghé vào một quán cơm, để Lệnh Hồ Xung và Đào Thực Tiên ngồi lên ghế rồi gọi:

 

– Đem rượu, đem đồ ăn, đem cơm ra đây!

 

Lệnh Hồ Xung liếc mắt thấy trong quán có một đạo nhân thấp lùn đang ngồi. Lão chính là Dư Thương Hải, chưởng môn phái Thanh Thành. Chàng không khỏi sửng sốt.

 

Rõ ràng chưởng môn phái Thanh Thành đang bị bao vây. Lão ngồi bên một cái bàn nhỏ , trên bàn để một hũ rượu, đôi đũa, ba đĩa thức ăn và một thanh trường kiếm đã rút khỏi vỏ sáng loáng. Vây quanh cái bàn nhỏ là bảy cái ghế dài, mỗi ghế có một người ngồi. Bọn này nam có nữ có, tướng mạo rất hung hăng, trên ghế mỗi người đều để binh khí. Bảy người không nói lời nào, chăm chú nhìn Dư Thương Hải. Chưởng môn phái Thanh Thành vẫn bình tĩnh, tay trái bưng bát rượu uống, tay áo không rung động chút nào.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Đạo nhân lùn này đang sợ hãi.

 

Đào Chi Tiên nói:

 

– Đương nhiên là lão đang sợ vì bảy người đánh một không chột cũng què.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Nếu lão không sợ, tại sao lại cầm bát qua tay trái mà không cầm tay phải? Lão để tay phải để tiện dùng kiếm.

 

Dư Thương Hải hừ một tiếng, chuyển bát rượu từ tay trái sang tay phải. Đào Hoa Tiên nói:

 

– Lão nghe nhị ca nói nhưng mắt không dám nhìn nhị ca cái nào, đúng là lão đang sợ. Không phải lão sợ nhị ca mà sợ lỡ sơ ý, bị bảy địch nhân đồng thời tấn công thì lão sẽ bị phanh thây thành bảy mảnh.

 

Đào Chi Tiên nói:

 

– Sai rồi, bảy người xuất đao xuất kiếm, thì gã đạo nhân lùn phải bị chém thành tám khối, không phải bảy khối.

 

Đào Diệp Tiên cười khanh khách nói:

 

– Đạo nhân lùn này nhỏ xíu, nếu bị chém thành tám mảnh há không phải càng nhỏ thêm sao?

 

Tuy Lệnh Hồ Xung đối với Dư Thương Hải có ác cảm nhưng thấy lão bị cường địch bao vây, không muốn thừa lúc lão gặp nguy mà gây khó dễ. Chàng nói:

 

– Lục vị Đào huynh, đạo trưởng này là chưởng môn phái Thanh Thành.

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Chưởng môn phái Thanh Thành thì đã sao. Lão là bằng hữu của ngươi ư?

 

Lệnh Hồ Xung đáp:

 

– Tại hạ đâu dám với cao, lão không phải là bằng hữu của tại hạ.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Không phải là bằng hữu của ngươi thì hay lắm. Chúng ta được xem một màn kịch hay.

 

Đào Hoa Tiên đập bàn gọi:

 

– Đem rượu ra đây! Lão tử muốn vừa uống rượu vừa xem đạo nhân lùn bị chém thành chín mảnh.

 

Đào Diệp Tiên hỏi:

 

– Vừa rồi nói tám mảnh, tại sao giờ lại chín mảnh?

 

Đào Hoa Tiên nói:

 

– Ngươi xem, tay đầu đà sử hai thanh hổ đầu loan đao, lão phải chém hơn một mảnh.

 

Đào Diệp Tiên nói:

 

– Cũng chưa chắc. Trong những người này có người sử lang nha chùy, có người sử kim quải trượng, vậy thì làm sao?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Các vị đừng nói nữa, chúng ta không giúp bên nào, cũng không làm phân tán tâm thần của Dư quán chủ chưởng môn phái Thanh Thành.

 

Đào Cốc lục tiên không nói nữa, cười hì hì giương mắt nhìn Dư Thương Hải. Lệnh Hồ Xung chăm chú nhìn bảy người vây lão.

 

Một đầu đà tóc dài đến vai, đầu đội một vành đồng sáng lấp lánh, bên cạnh để một cặp hổ đầu loan đao hình bán nguyệt. Cạnh lão là một phụ nữ khoảng năm mươi, tóc trắng bệch, mặt đầy vẻ hậm hực, bên người để một thanh đoản đao dài hai thước. Kế bên nữa là một nhà sư và một đạo sĩ. Nhà sư mặc áo cà sa đỏ, bên người để một cái bát và một cái bạt đúc bằng thép nguyên chất. Lưỡi thanh cương bạt sắc bén vô cùng, rõ ràng là một thứ vũ khí lợi hại. Đạo nhân thân người cao to, đặt trên ghế dài một thanh bát giác lang nha chùy, xem ra cũng không nhẹ. Bên phải đạo nhân là một gã ăn mày trung niên ngồi chồm hổm, cổ và vai quấn hai con thanh xà, đầu rắn hình tam giác, lưỡi không ngừng thè ra thụt vào. Hai người còn lại một là đàn ông một là đàn bà; người đàn ông bị chột con mắt trái, người đàn bà bị chột con mắt phải. Bên cạnh mỗi người có một cây gậy bóng nhẵn phát ra ánh vàng rực rỡ, thân gậy rất to, nếu là đúc bằng vàng thì phân lượng rất nặng. Cả hai đều khoảng bốn mươi tuổi, trông có vẻ yếu ớt như những người bình thường nhưng họ dùng cây gậy vừa to vừa nặng như vậy thật là kỳ dị.

 

Ánh mắt của lão đầu đà lộ vẻ hung ác, đưa hai tay ra nắm chuôi của đôi loan đao. Lão ăn mày lấy con thanh xà ở cổ xuống quấn vào cánh tay, đầu rắn nhắm về hướng Dư Thương Hải. Lão hòa thượng cầm thanh cương bạt lên, lão đạo nhân cầm cây lang nha chùy. Mụ phụ nữ trung niên cũng cầm đoản đao, đủ thấy bọn chúng sắp hè nhau tấn công.

 

Dư Thương Hải cười ha hả nói:

 

– Ỷ nhiều thắng ít là mánh lới quen thuộc của tà ma ngoại đạo, Dư Thương Hải có gì phải sợ?

 

Gã đàn ông chột mắt nói:

 

– Họ Dư kia, bọn ta không muốn giết lão đâu.

 

Mụ phụ nữ chột mắt nói:

 

– Đúng vậy, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn giao Tịch tà kiếm phổ ra thì bọn ta liền khách khách khí khí mà thả cho ngươi đi liền.

 

Nhạc Bất Quần, Lệnh Hồ Xung, Lâm Bình Chi, Nhạc Linh San bỗng nhiên nghe mụ nhắc Tịch tà kiếm phổ đều ngẩn người ra, không ngờ rằng bọn này bao vây Dư Thương Hải là muốn lấy bộ Tịch tà kiếm phổ. Cả bốn ngơ ngác nhìn nhau, đều nghĩ: Chẳng lẽ bộ kiếm phổ này lọt vào tay Dư Thương Hải?

 

Người phụ nữ trung niên lạnh lùng nói:

 

– Nói nhiều với lão lùn làm gì, cứ giết lão trước rồi lục soát người lão.

 

Người phụ nữ chột mắt nói:

 

– Biết đâu lão giấu kiếm phổ ở nơi bí mật, giết lão rồi mà tìm không có há không phải là hỏng bét ư?

 

Người phụ nữ trung niên bĩu môi nói:

 

– Tìm không thấy thì thôi chứ có gì đâu mà hỏng bét.

 

Giọng mụ ngọng nghịu nghe không rõ, thì ra răng của mụ đã rụng hơn một nửa.

 

Người phụ nữ chột mắt nói:

 

– Họ Dư kia, ta khuyên ngươi nên đưa kiếm phổ ra thì hơn. Bộ kiếm phổ này không phải là của ngươi, ở trong tay ngươi đã lâu ngày, cứ khư khư giữ cho đến chết thì có ích gì?

 

Dư Thương Hải không trả lời, ngưng khí ở huyệt Đan điền, tập trung hết tinh thần.

 

Giữa lúc đó bỗng nghe ngoài cửa có tiếng cười ha hả, một người mặt mày hớn hở đi vào.

 

Lão này mặc trường bào bằng lụa tơ tằm, đầu hói một nửa, bộ râu đen nhánh, thân hình béo mập, gương mặt hồng hào rất dễ thân cận. Tay trái lão cầm một cái tẩu thuốc bằng ngọc biếc, tay phải cầm cây quạt dài khoảng một thước, cách ăn mặc xa hoa của lão ra vẻ một phú thương. Lão bước vào quán cơm, thấy đông người liền ngẩn ra một chút, nụ cười trên mặt dừng lại. Nhưng bỗng lão cười lên ha hả, cung tay nói:

 

– Hạnh ngộ, hạnh ngộ! Không ngờ anh hùng hảo hán đều tụ hội cả ở đây, thật là tam sinh hữu hạnh.

 

Lão nhìn Dư Thương Hải nói:

 

– Cơn gió nào đã thổi Dư quán chủ phái Thanh Thành đến tận Hà Nam? Từ lâu tại hạ đã nghe Tùng Phong kiếm pháp của phái Thanh Thành là tuyệt chiêu trong võ lâm, có lẽ hôm nay mới được mở rộng tầm mắt.

 

Dư Thương Hải đang vận công, phớt lờ đi. Lão mới vào nhìn đôi nam nữ chột mắt nói:

 

– Đã lâu không gặp Đồng Bách song kỳ qua lại giang hồ, mấy năm nay chắc đã đại phát tài?

 

Người đàn ông chột mắt mỉm cười nói:

 

– Đâu có đại phát tài như Du lão bản.

 

Lão này cười ha hả rồi nói:

 

– Huynh đệ là Không trường diệu, tiền vào tay mặt đi ra tay trái, chỉ nghe ngoại hiệu của huynh đệ cũng đủ biết chẳng qua huynh đệ mặt mũi dễ coi nhưng bên trong thì không ra gì.

 

Đào Chi Tiên nhịn không được, hỏi:

 

– Ngoại hiệu của ngươi là gì?

 

Lão đó nhìn Đào Cốc lục tiên, thấy dung mạo Đào Cốc lục tiên kỳ dị, không thể nhận ra lai lịch của sáu người, cười hì hì nói:

 

– Tiểu đệ tên Du Tấn, ngoại hiệu của tiểu đệ rất khó nghe, gọi là Hoạt bất lưu thủ, mọi người đều bảo tiểu đệ rất thích kết giao bằng hữu, vì bằng hữu mất hết ngàn vàng cũng không tiếc. Cho nên tiểu đệ kiếm được nhiều tiền nhưng không hề giữ lại được đồng nào trong tay.

 

Lão đàn ông chột mắt nói:

 

– Dường như Du bằng hữu còn có một ngoại hiệu khác?

 

Du Tấn cười nói:

 

– Thật ư? Sao tiểu đệ không biết?

 

Bỗng có tiếng người lạnh lùng nói:

 

– Du tẩm nê thu (cá chạch tẩm dầu), Hoạt bất lưu thủ.

 

Giọng ngọng nghịu là do người phụ nữ rụng răng nói ra.

 

Đào Hoa Tiên nói:

 

– Tiêu rồi, tiêu rồi. Cá chạch đã trơn tuột lại tẩm thêm dầu vào thì ai có thể bắt được?

 

Du Tấn cười nói:

 

– Đó là do bằng hữu giang hồ yêu mến nên khen khinh công của tiểu đệ giống như con cá chạch mau lẹ. Kỳ thực chút công phu này thật chẳng đủ vào đâu, hổ thẹn vô cùng. Trương phu nhân, Trương phu nhân lão nhân gia vẫn khỏe chứ?

 

Lão nói xong rồi xá dài. Mụ Trương phu nhân nguýt Du Tấn một cái rồi quát:

 

– Du xoang hoạt diệu, tránh ra xa.

 

Du Tấn tánh rất điềm đạm, không giận chút nào. Lão nhìn người ăn mày nói:

 

– Song long thần cái Nghiêm huynh, cặp thanh long của huynh chắc đã lanh lẹ lắm rồi.

 

Lão ăn mày tên gọi là Nghiêm Tam Tinh, ngoại hiệu là Song xà ác khất, nhưng Du Tấn lại thuận miệng tâng bốc là Song long thần cái. Nghiêm Tam Tinh vốn rất hung hãn nhưng nghe lão nói vậy, mặt bất giác lộ vẻ tươi cười.

 

Du Tấn cũng nhận ra được lão đầu đà râu dài là Cừu Tùng Niên, lão hòa thượng pháp danh là Tây Bửu; đạo nhân có đạo hiệu là Ngọc Linh. Lão nói ra mấy câu.

 

Du Tấn cười hi hi ha ha, trong khoảnh khắc cục diện đang căng thẳng trở nên hòa dịu được mấy phần. Bỗng nghe Đào Diệp Tiên la lên:

 

– Này, cá chạch tẩm dầu, sao ngươi không khen võ công của sáu anh em ta cao cường, bản lãnh tuyệt vời?

 

Du Tấn cười nói:

 

– Cái này… cái này… dĩ nhiên phải khen…

 

Du Tấn chưa nói hết câu thì hai tay hai chân đã bị Đào Căn Tiên, Đào Cán Tiên, Đào Chi Tiên, Đào Diệp Tiên túm lấy nhấc bổng lên nhưng chưa sử kình lực để kéo.

 

Du Tấn vội khen:

 

– Công phu cao cường, bản lãnh tuyệt vời! Võ công như vậy xưa nay hiếm có.

 

Đào Cốc tứ tiên nghe Du Tấn khen mấy câu, không còn muốn xé xác lão làm bốn mảnh nữa. Đào Chi Tiên, Đào Căn Tiên cùng hỏi:

 

– Sao ngươi biết võ công bọn ta xưa nay hiếm có?

 

Du Tấn nói:

 

– Tiểu đệ có ngoại hiệu là Hoạt bất lưu thủ, thực tình mà nói, xưa nay có mấy ai bắt được tiểu đệ. Nhưng bốn vị vừa ra tay thì đã túm được tiểu đệ rồi, trơn tuột không được, thoát đi không xong, thủ pháp của bốn vị thật lợi hại, xưa nay chưa nghe chưa thấy. Từ nay về sau tiểu đệ qua lại giang hồ nhất định sẽ đem danh hiệu sáu vị cao nhân tuyên dương khắp nơi cho mọi người trong võ lâm ai cũng biết trên đời này có sáu nhân vật tuyệt vời như vậy.

 

Bọn Đào Căn Tiên hớn hở liền thả Du Tấn xuống.

 

Trương phu nhân lạnh lùng nói:

 

– Hoạt bất lưu thủ danh bất hư truyền, lần này bị người ta túm được rồi thả ra không biết xấu hổ sao?

 

Du Tấn nói:

 

– Võ công sáu vị cao nhân thật là lợi hại quá mức khiến cho người ta đem lòng kính phục. Đáng tiếc tiểu đệ cô lậu quả văn, chưa biết danh hiệu của sáu vị xưng hô thế nào?

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Bọn ta có sáu người gọi là Đào Cốc lục tiên. Ta là Đào Căn Tiên, hắn là Đào Cán Tiên.

 

Lão đưa tên sáu anh em lần lượt giới thiệu với Du Tấn. Du Tấn vỗ tay khen:

 

– Tuyệt quá, tuyệt quá! Chữ tiên này phù hợp với võ công của sáu vị. Nếu võ công không thần kỳ bí ẩn, siêu phàm nhập thánh như vậy thì đâu có đủ tư cách xưng được chữ tiên?

 

Đào Cốc lục tiên sướng quá cùng nói:

 

– Ngươi là người có đầu óc sáng suốt và con mắt tinh đời, là người tốt nhất.

 

Trương phu nhân bỗng trừng mắt nhìn Dư Thương Hải quát:

 

– Tóm lại ngươi có chịu đưa Tịch tà kiếm phổ ra không?

 

Dư Thương Hải vẫn ngồi im, không thèm trả lời.

 

Du Tấn nói:

 

– Chao ôi, các vị đang tìm Tịch tà kiếm phổ ư? Theo tiểu đệ biết thì kiếm phổ này không ở trong tay Dư quán chủ.

 

Trương phu nhân hỏi:

 

– Vậy ngươi biết nó ở trong tay ai?

 

Du Tấn nói:

 

– Người này là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, tiểu đệ nói ra chỉ e các vị kinh sợ.

 

Đầu đà Cừu Tùng Niên lớn tiếng quát:

 

– Nói mau! Còn nếu ngươi không biết thì tránh ra, đừng có ở đây ba hoa khoác lác.

 

Du Tấn cười nói:

 

– Chắc sư phụ ăn nhiều thịt dê, thịt heo nên mới dễ nổi nóng như vậy. Võ công của tiểu đệ thì bình thường nhưng tin tức lại vô cùng thông linh. Giang hồ có tin tức bí mật gì muốn giấu thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ của tiểu đệ thật không dễ đâu.

 

Bọn Đồng Bách song kỳ, Trương phu nhân đều biết lời của lão không phải là giả. Du Tấn thích dính mũi vào chuyện người khác, không có xó xỉnh nào mà lão không hay, không có chuyện gì mà lão không biết. Họ đồng thanh hỏi:

 

– Ngươi úp mở cái gì? Tịch tà kiếm phổ nằm trong tay ai?

 

Du Tấn cười hì hì nói:

 

– Các vị biết ngoại hiệu của tiểu đệ là Hoạt bất lưu thủ, tiền vào tay trái rồi đi ra tay phải, mấy ngày nay túng muốn chết được. Các vị đều là đại tài chủ, một cọng lông còn to hơn cái bắp đùi của tiểu đệ. Tiểu đệ đâu dễ có được cái tin quan trọng này, may mà gặp cơ hội ngàn năm một thuở. Người ta thường nói: “Bảo kiếm tặng tráng sĩ, hồng phấn tống giai nhân”, nguồn tin quan trọng này đương nhiên phải bán cho tài chủ. Nên nhớ tin tiểu đệ bán không phải là tin đồn mà là tin tức.

 

Trương phu nhân nói:

 

– Chúng ta hãy giết Dư Thương Hải trước rồi bắt buộc con cá chạch tẩm dầu này nói ra. Động thủ!

 

Hai tiếng động thủ mụ vừa nói ra khỏi miệng liền nghe tiếng choang choảng của binh khí giao nhau. Bọn Trương phu nhân nhất tề rời khỏi ghế vung binh khí chiết mấy chiêu với Dư Thương Hải. Bảy người lần lượt đánh một chiêu rồi thối lui nhưng vẫn vây Dư Thương Hải vào giữa. Tây Bửu hòa thượng và đầu đà Cừu Tùng Niên bị thương ở đùi; trường kiếm của Dư Thương Hải phải đổi qua tay trái, đạo bào trên vai phải đã rách toạc, không biết là bị ai đánh trúng một đòn rất nặng.

 

Trương phu nhân lại nói:

 

– Tấn công tiếp!

 

Cả bảy người lại nhất tề tấn công, chỉ nghe mấy tiếng choang choảng cùng nổi lên, bảy người cùng nhảy lùi về phía sau, vẫn vây quanh Dư Thương Hải.

 

Mặt Trương phu nhân bị trúng kiếm kéo dài một đường từ mi mắt trái tới cằm. Tay trái của Dư Thương Hải bị chém một đao không thể sử kiếm nữa, lão lại chuyển kiếm qua tay phải. Ngọc Linh đạo nhân giơ lang nha chùy lên, lớn tiếng nói:

 

– Dư quán chủ, hai chúng ta là Tam thanh nhất phái, ta khuyên ngươi nên đầu hàng thôi.

 

Dư Thương Hải hừ một tiếng, lẩm bẩm chửi thầm. Trương phu nhân mặt dính đầy máu đưa đoản đao lên nhắm vào Dư Thương Hải quát:

 

– Tấn…

 

Chữ “công” chưa ra khỏi miệng mụ bỗng nghe có người nói lớn:

 

– Khoan đã!

 

Từ trong đám đông một người vọt ra đứng cạnh Dư Thương Hải nói:

 

– Các vị lấy bảy chọi một không tránh khỏi bất công. Huống chi, như Du lão bản đã nói, Tịch tà kiếm phổ quả thực không ở trong tay Dư Thương Hải.

 

Người này chính là Lâm Bình Chi. Từ lúc gã thấy Dư Thương Hải thì mắt gã không rời khỏi lão một khắc, cho đến khi hai vai lão bị thương, nếu bọn Trương phu nhân tấn công nữa, nhất định lão sẽ bị loạn đao phanh thây thì mối thù sâu như biển của gã không bao giờ trả được. Gã quyết không để cho người khác giết lão liền nhảy ra ngăn cản.

 

Trương phu nhân gằn giọng hỏi:

 

– Ngươi là ai, muốn chết theo hắn ư?

 

Lâm Bình Chi đáp:

 

– Tại hạ không muốn chết theo hắn nhưng thấy chuyện bất bình, muốn nói lời công đạo. Mọi người không nên đánh nữa.

 

Cừu Tùng Niên nói:

 

– Giết luôn tiểu tử này đi!

 

Ngọc Linh đạo nhân hỏi:

 

– Ngươi là ai mà dám to gan đứng ra ngăn cản người khác?

 

Lâm Bình Chi đáp:

 

– Tại hạ là Lâm Bình Chi phái Hoa Sơn…

 

Bọn Đồng Bách song kỳ, Song xà ác khất, Trương phu nhân đồng thanh hỏi:

 

– Ngươi ở phái Hoa Sơn ư? Lệnh Hồ công tử đâu?

 

Lệnh Hồ Xung cung tay nói:

 

– Tại hạ là Lệnh Hồ Xung, thiếu niên nơi sơn dã không dám nhận hai tiếng công tử. Các vị có biết vị bằng hữu của tại hạ sao?

 

Trên đường đi rất nhiều cao nhân kỳ sĩ tôn kính Lệnh Hồ Xung đều nói là do chàng có một vị bằng hữu nào đó. Lệnh Hồ Xung đoán không ra, không biết mình đã kết giao lúc nào với một bằng hữu thần thông quảng đại như vậy. Nay nghe bảy người cùng hỏi thăm hắn, hắn đoán ra là bọn họ vì nể mặt vị bằng hữu thần kỳ kia nên mới kính trọng mình.

 

Quả nhiên bảy người cùng quay người lại hướng về Lệnh Hồ Xung cung kính hành lễ. Ngọc Linh đạo nhân nói:

 

– Bọn tại hạ được tin liền lên đường đi suốt ngày đêm để mong được gặp tôn giá. Được bái kiến tôn giá ở đây thật là may mắn.

 

Dư Thương Hải bị thương khá nặng, thấy người vọt ra giải vây cho lão lại là Lâm Bình Chi thì không khỏi ngạc nhiên. Nhưng lão liền hiểu ra dụng ý của gã, lão nghĩ nhân lúc bảy người vây mình đang nói chuyện với Lệnh Hồ Xung mà không chuồn đi thì đợi đến khi nào nữa. Chân lão chưa bị thương, đột nhiên lão tung người vọt ra sau quán cơm, phóng chạy mất. Nghiêm Tam Tinh và Cừu Tùng Niên cùng la lên, biết đuổi không kịp Dư Thương Hải nữa.

 

Hoạt bất lưu thủ Du Tấn đến trước mặt Lệnh Hồ Xung cười nói:

 

– Tiểu đệ từ phía Đông đến, dọc đường nghe không ít bằng hữu giang hồ nhắc đến đại danh của Lệnh Hồ công tử, lòng rất ngưỡng mộ. Tiểu đệ được biết mười mấy vị giáo chủ, bang chủ, động chủ, đảo chủ muốn tương hội với công tử trên Ngũ Bá Cương nên vội chạy đến coi vụ náo nhiệt này, không ngờ may mắn được gặp công tử trước. Xin công tử an tâm, linh đơn diệu dược đem lên Ngũ Bá Cương không một trăm thì cũng chín mươi chín loại. Căn bệnh nhẹ hều của công tử có gì đáng ngại đâu. Ha ha, hay tuyệt, hay tuyệt!

 

Lão nắm tay Lệnh Hồ Xung mà rung mà lắc, mười phần thân thiện.

 

Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi hỏi:

 

– Cái gì mà mười mấy vị giáo chủ, bang chủ, động chủ, đảo chủ? Lại cái gì một trăm loại linh đơn diệu dược? Tại hạ không hiểu gì cả.

 

Du Tấn cười nói:

 

– Lệnh Hồ công tử không cần phải lo lắng. Tiểu đệ có lá gan to bằng trời cũng không dám nói bừa vụ này. Xin công tử gia cứ yên tâm. Ha ha, nếu tiểu đệ nói bậy bạ thì dù công tử gia không quở trách nhưng lọt vào tai người ta thì Du mỗ dù có một chục cái đầu cũng không còn. Du Tấn dù có trơn tuột gấp mười con cá chạch thì cái đầu trái dưa này cũng bị người ta nắm lại.

 

Trương phu nhân trầm giọng nói:

 

– Ngươi nói không dám nói bậy, sao cứ nhắc hoài đến chuyện đó? Ngũ Bá Cương có động tĩnh gì, đợi lúc Lệnh Hồ công tử lên là tận mắt thấy ngay, đâu cần ngươi phải ba hoa. Ta hỏi ngươi: Tịch tà kiếm phổ rốt cuộc nằm trong tay ai?

 

Du Tấn làm bộ như không nghe, quay đầu sang vợ chồng Nhạc Bất Quần cười hi hi nói:

 

– Tại hạ vừa vào cửa đã thấy hai vị, lòng đã nhủ thầm: tướng công và phu nhân tướng mạo thanh nhã, khí độ phi phàm, đúng là hai cao nhân trong võ lâm. Hai vị đi cùng với Lệnh Hồ công tử vậy chắc là chưởng môn phái Hoa Sơn Quân tử kiếm Nhạc tiên sinh và phu nhân oai danh lừng lẫy?

 

Nhạc Bất Quần mỉm cười nói:

 

– Không dám.

 

Du Tấn nói:

 

– Người ta thường nói: có mắt mà không thấy núi Thái Sơn; còn hôm nay tiểu nhân có mắt mà không thấy phái Hoa Sơn. Chuyện một chiêu kiếm của Nhạc tiên sinh đâm đui mắt mười lăm tên cường địch đã chấn động giang hồ khiến tiểu nhân khâm phục sát đất. Thật là hảo kiếm pháp!

 

Lão nói rất thật như là đã chứng kiến tận mắt. Nhạc Bất Quần hừ một tiếng, mặt thoáng vẻ u ám.

 

Du Tấn lại nói:

 

– Nhạc phu nhân Ninh nữ hiệp…

 

Trương phu nhân quát:

 

– Ngươi nói lôi thôi hoài vậy đủ chưa? Ai đang giữ Tịch tà kiếm phổ?

 

Mụ nghe tên của vợ chồng Nhạc Bất Quần mà vẫn tỏ ra không thèm để ý tới. Du Tấn cười hì hì xòe tay ra nói:

 

– Đưa cho Du mỗ một trăm lạng bạc thì Du mỗ sẽ nói cho nghe.

 

Trương phu nhân hừ một tiếng, nói:

 

– Chắc kiếp trước ngươi chưa thấy tiền bạc. Cái gì cũng tiền, tiền, tiền.

 

Lão chột mắt Đồng Bách song kỳ móc ra một đĩnh bạc ném cho Du Tấn, nói:

 

– Một trăm lạng bạc là nhiều chứ không ít, mau nói đi.

 

Du Tấn nhận bạc, cân nhắc trong tay rồi nói:

 

– Đa tạ. Nào, chúng ta ra ngoài, ta sẽ nói cho ngươi nghe.

 

Lão chột mắt nói:

 

– Sao phải ra ngoài? Ngươi cứ nói ở đây để mọi người cùng nghe.

 

Mọi người nói:

 

– Đúng vậy. Nói lén lút làm gì.

 

Du Tấn lắc đầu nói:

 

– Không được. Du mỗ đòi một trăm lạng bạc là mỗi người phải đưa một trăm lạng bạc, chứ đâu phải bán cái tin quan trọng này với giá một trăm lạng bạc. Đời này làm gì có cái tin nào rẻ như vậy?

 

Lão chột mắt vẫy tay một cái, bọn Cừu Tùng Niên, Trương phu nhân, Nghiêm Tam Tinh, Tây Bửu đều xông lên vây lão vào giữa giống như vừa rồi vây Dư Thương Hải. Trương phu nhân lạnh lùng nói:

 

– Tên này hiệu xưng là Hoạt bất lưu thủ, đối phó với hắn không thể dùng tay không. Mọi người dùng binh khí đi.

 

Ngọc Linh đạo nhân đưa cây bát giác lang nha chùy lên vù một tiếng trên không trung, vạch một vòng, nói:

 

– Đúng vậy, thử xem cái đầu của ngươi có hoạt bất lưu chùy không?

 

Mọi người nhìn những chiếc răng sói sắc lẹm, sáng loáng trên cây chùy của gã, rồi lại nhìn cái đầu của Du Tấn với làn da trắng trẻo, bóng mượt mỡ màng, ai nấy đều cảm thấy cái đầu này e là chẳng có tiền đồ gì rộng mở cho lắm.

 

Du Tấn nói:

 

– Lệnh Hồ công tử, vừa rồi vị thiếu niên của quý phái nói vài lời đã giải vây được cho Dư Thương Hải. Sao công tử đối với Du mỗ đang gặp đại nạn mà không có một câu giúp đỡ Du mỗ vậy?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Nếu các hạ không nói Tịch tà kiếm phổ ở trong tay ai thì tại hạ cũng phải tiếp tay đối phó với các hạ luôn chứ không khách khí đâu.

 

Lệnh Hồ Xung nói tới đây, lòng bỗng chua xót, không ghìm được tình cảm nữa, liếc nhìn Nhạc Linh San một cái rồi nghĩ: Ngay cả cô cũng ngờ oan cho ta lấy kiếm phổ của Tiểu Lâm tử.

 

Bọn Trương phu nhân vui mừng reo lên:

 

– Tuyệt diệu, mời Lệnh Hồ công tử ra tay.

 

Du Tấn thở dài nói:

 

– Thôi được, tại hạ xin nói. Các vị quay về chỗ cũ chớ vây tại hạ làm gì.

 

Trương phu nhân nói:

 

– Đối phó với Hoạt bất lưu thủ thì càng phải cẩn thận.

 

Du Tấn thở dài nói:

 

– Đây gọi là tự mình gây nên nghiệp chướng, không thể sống được. Tại sao Du Tấn ta không đợi xem cuộc náo nhiệt trên Ngũ Bá Cương mà đem đầu đến đây để chịu chết?

 

Trương phu nhân giục:

 

– Ngươi có nói hay không?

 

Du Tấn nói:

 

– Để tại hạ nói. Việc gì mà không nói? Ôi, Đông Phương giáo chủ, sao giáo chủ lão nhân gia lại đại giá quang lâm đến đây…

 

Lão nói câu sau cùng với âm thanh rất lớn, cặp mắt nhìn thẳng ra ngoài phía Tây cửa quán, mặt đầy vẻ sợ hãi.

 

Mọi người giật mình, nhìn theo hướng nhìn của lão chỉ thấy trên đường có một người chầm chậm đi đến, tay bưng một rổ rau, đúng là một người bán rau dạo. Hắn đâu phải là Đông Phương giáo chủ, Đông Phương Bất Bại oai trấn thiên hạ? Khi mọi người quay đầu lại thì Du Tấn đã trốn rồi, lúc này mới biết bị trúng kế của lão. Trương phu nhân, Cừu Tùng Niên, Ngọc Linh đạo nhân ngoác miệng chửi. Vậy mới biết khinh công của lão lợi hại, lại ranh ma hơn người. Lão đã chạy thoát thì đừng hòng bắt lại được.

 

Lệnh Hồ Xung lớn tiếng nói:

 

– Thì ra Tịch tà kiếm phổ đã bị Du Tấn lấy được.

 

Mọi người cùng hỏi:

 

– Thật không, nó ở trong tay Du Tấn sao?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Đương nhiên là ở trong tay của lão, nếu không thì tại sao lão không nói thật lại bỏ chạy bán mạng?

 

Lệnh Hồ Xung nói với âm thanh rất lớn nhưng đến câu sau cùng thì khí suy lực tận.

 

Bỗng nghe tiếng Du Tấn ngoài cửa nói:

 

– Lệnh Hồ công tử, sao Lệnh Hồ công tử lại đổ thừa cho tại hạ?

 

Lão liền đi vào cửa. Bọn Trương phu nhân cả mừng lập tức vây chặt lão lại. Ngọc Linh đạo nhân cười nói:

 

– Ngươi trúng kế của Lệnh Hồ công tử rồi.

 

Mặt mày Du Tấn ủ rũ, đau khổ nói:

 

– Đúng vậy. Nếu câu nói Du Tấn đã lấy được Tịch tà kiếm phổ lan truyền ra ngoài thì từ nay về sau làm sao Du mỗ có được một ngày bình yên. Trên giang hồ không biết có bao nhiêu người tìm Du mỗ để sinh sự. Thì ra Du mỗ dẫu có ba đầu sáu tay cũng không thể chống nổi.  Lệnh Hồ công tử thật là lợi hại, chỉ cần một câu nói cũng đủ tóm chân Hoạt bất lưu thủ này.

 

Lệnh Hồ Xung mỉm cười thầm nghĩ: Mình đâu có gì lợi hại, chẳng qua mình cũng từng bị người ta nghi oan như vậy mà thôi. Bất giác ánh mắt Lệnh Hồ Xung nhìn qua Nhạc Linh San. Nhạc Linh San cũng đang nhìn chàng, khi ánh mắt hai người giao nhau, mặt cả hai đều ửng đỏ, liền quay đầu đi.

 

Trương phu nhân nói:

 

– Du lão huynh, vừa rồi Du lão huynh đem Tịch tà kiếm phổ giấu đi để khỏi bị bọn ta lục soát có phải không?

 

Du Tấn la lên:

 

– Khổ quá, khổ quá! Trương phu nhân, Trương phu nhân nói như vậy là cố ý hại tính mạng già của Du Tấn rồi. Các vị nghĩ xem nếu Tịch tà kiếm phổ ở trong tay tại hạ thì Du Tấn nhất định sử kiếm và kiếm pháp sẽ rất cao thâm. Sao trên người của tại hạ một là không mang kiếm, hai là không sử kiếm, ba là võ công lại tầm thường như vậy?

 

Mọi người đều nghĩ lão nói có lý.

 

Đào Căn Tiên nói:

 

– Ngươi được Tịch tà kiếm phổ thì cũng chưa chắc có thời gian để luyện, dù có luyện rồi cũng chưa chắc thuần thục hết. Trên người ngươi không mang kiếm có lẽ bị ai ăn cắp rồi.

 

Đào Cán Tiên nói:

 

– Cây quạt trong tay ngươi cũng là một thanh đoản kiếm rồi, vừa rồi ngươi chĩa cây quạt như vậy chính là một chiêu trong Tịch tà kiếm phổ.

 

Đào Chi Tiên nói:

 

– Đúng vậy, mọi người nhìn cây quạt của hắn chỉ chênh chếch, rõ ràng là chiêu thứ năm mươi chín Chỉ đả gian tà trong Tịch tà kiếm pháp. Mũi kiếm chỉ vào ai tức là muốn giết người đó.

 

Lúc này, cây quạt trong tay Du Tấn đang chỉ vào người Cừu Tùng Niên. Lão đầu đà nóng nảy gầm lên một tiếng, hai tay cầm giới đao chém tới Du Tấn. Du Tấn nghiêng người né tránh nói:

 

– Lão nói giỡn đó. Trời ơi, đừng có tưởng thật!

 

Choang choang bốn tiếng, song đao trong tay của Cừu Tùng Niên mỗi bên chém hai đao, đều bị Du Tấn cầm quạt gạt ra. Nghe tiếng va chạm đủ biết cây quạt của lão đúc bằng thép nguyên chất. Không ngờ con người Du Tấn mập mạp trắng trẻo như một lão nhà giàu chỉ biết ăn chơi mà thân pháp lại vô cùng lanh lẹ. Cây quạt của lão chỉ phất nhẹ một cái thì hổ đầu loan đao của Cừu Tùng Niên đã bị hất ra xa ngoài mấy thước, đủ thấy võ công lão cao hơn lão đầu đà râu dài. Nhưng vì lão đang bị bao vây nên không dám phản kích mà thôi.

 

Đào Hoa Tiên nói:

 

– Chiêu này là Ô quy phóng thí, chiêu thứ ba mươi hai trong Tịch tà kiếm pháp. Ồ, chiêu gạt lưỡi đao ra là chiêu Giáp ngư phiên thân, là chiêu thứ hai mươi lăm…

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Du tiên sinh, nếu Tịch tà kiếm phổ đúng là không ở trong tay của Du tiên sinh thì ở trong tay ai?

 

Bọn Trương phu nhân, Ngọc Linh đạo nhân đều nói:

 

– Đúng vậy, nói mau, ở trong tay ai?

 

Du Tấn cười ha hả nói:

 

– Sở dĩ tại hạ không nói chỉ vì muốn kiếm thêm vài ngàn lạng bạc mà các vị lại quá keo kiệt, chỉ muốn mất ít tiền. Thôi được, tại hạ nói đây, nhưng sợ các vị nghe được rồi lại buồn trong lòng, không làm được cái gì. Nếu Tịch tà kiếm phổ ở trong tay người khác thì còn có mấy phần hy vọng, bây giờ nó lại ở trong tay của một vị đại cao thủ. Ôi, chuyện này…

 

Mọi người nín thở để nghe lão nói ra tên người đang giữ Tịch tà kiếm phổ. Bỗng nghe tiếng vó ngựa rất gấp cùng với tiếng bánh xe lăn trên đường chạy nhanh đến. Du Tấn thừa cơ hội này liền nín lại, nghiêng tai lắng nghe rồi đánh trống lảng:

 

– Ồ, ai đến vậy?

 

Ngọc Linh đạo nhân nói:

 

– Nói mau! Ai giữ kiếm phổ?

 

Du Tấn nói:

 

– Tại hạ muốn nói đây nhưng hà tất phải nóng ruột?

 

Tiếng xe ngựa dừng lại ngoài quán cơm rồi có tiếng ồm ồm của một lão già nói:

 

– Lệnh Hồ công tử có ở đây không? Tệ bang đưa xe ngựa đến đặc biệt nghênh tiếp đại giá.

 

Lệnh Hồ Xung sốt ruột muốn biết xem ai giữ Tịch tà kiếm phổ để xóa tan mối nghi ngờ của sư phụ, sư nương, sư đệ, sư muội đối với mình nên không trả lời câu hỏi bên ngoài, nhìn Du Tấn giục:

 

– Bên ngoài có người đến! Nói mau đi!

 

Du Tấn nói:

 

– Xin công tử lượng thứ, có người ngoài đến, không tiện nói ra.

 

Bỗng nghe tiếng vó ngựa trên đường dồn dập, lại có bảy tám kỵ mã chạy nhanh đến, dừng lại trước quán. Tiếng một người dõng dạc nói:

 

– Hoàng lão bang chủ, bang chủ đến để nghênh đón Lệnh Hồ công tử phải không?

 

Lão già nói:

 

– Đúng vậy, Tư Mã đảo chủ cũng đến đây ư?

 

Người nói giọng dõng dạc đáp lại một tiếng. Tiếp theo là tiếng bước chân rất nặng. Một đại hán to lớn đi vào trong quán lớn tiếng nói:

 

– Vị nào là Lệnh Hồ công tử? Tiểu nhân Tư Mã Đại xin đến nghênh đón công tử lên Ngũ Bá Cương tương kiến với quần hùng.

 

Lệnh Hồ Xung đành phải cung tay nói:

 

– Tại hạ Lệnh Hồ Xung, không dám làm phiền Tư Mã đảo chủ đại giá.

 

Tư Mã đảo chủ nói:

 

– Tiểu nhân là Tư Mã Đại, vì từ nhỏ tướng tá tiểu nhân đã cao to nên phụ mẫu đặt cho cái tên như vậy. Lệnh Hồ công tử cứ gọi tiểu nhân là Tư Mã Đại là được rồi, nếu không thì gọi là A Đại cũng được, đừng gọi là đảo chủ, A Đại không dám nhận đâu.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Tại hạ không dám.

 

Lệnh Hồ Xung đưa tay chỉ vợ chồng Nhạc Bất Quần nói:

 

– Hai vị này là sư phụ và sư nương của tại hạ.

 

Tư Mã Đại cung tay nói:

 

– Tại hạ ngưỡng mộ từ lâu.

 

Lão nói qua loa vậy rồi quay người lại nói:

 

– Tiểu nhân nghênh đón chậm trễ, xin công tử miễn thứ.

 

Nhạc Bất Quần là chưởng môn phái Hoa Sơn hơn mười năm, xưa nay trên giang hồ rất kính trọng lão. Nhưng bọn Tư Mã Đại và Trương phu nhân, Cừu Tùng Niên, Ngọc Linh đạo nhân tất cả đối với Lệnh Hồ Xung thì vô cùng cung kính nhưng đối với vị chưởng môn phái Hoa Sơn này rõ ràng không tỏ chút cung kính nào. Nếu họ có chút cung kính cũng hoàn toàn vì nể mặt Lệnh Hồ Xung. Thái độ của họ biểu hiện rõ ràng như vậy. Chuyện này còn hơn chửi vào mặt lão khiến lão tức giận vô cùng. Nhưng Nhạc Bất Quần tu dưỡng rất cao thâm nên không để lộ vẻ tức giận trên mặt.

 

Lúc này bang chủ họ Hoàng cũng tiến vào. Người này khoảng tám chục tuổi, bộ râu trắng toát dài đến ngực, tinh thần quắc thước. Lão hướng về Lệnh Hồ Xung, hơi khom người nói:

 

– Lệnh Hồ công tử, bọn huynh đệ trong bang tiểu nhân nhiều người kiếm sống quanh quẩn gần đây, lần này không đón tiếp công tử chu đáo, thật đáng chết vạn lần.

 

Nhạc Bất Quần giật mình nghĩ:

 

– Chẳng lẽ là lão?

 

Nhạc Bất Quần đã biết ở vùng hạ lưu sông Hoàng Hà có một bang hội là Thiên Hà bang, bang chủ Hoàng Bá Lưu là một vị kỳ lão trong võ lâm ở Trung Nguyên, nhưng bang quy lỏng lẻo nên bang chúng có kẻ xấu người tốt rất phức tạp, khó tránh khỏi những chuyện gian phạm. Vì vậy thanh danh của Thiên Hà bang ngày nay không rõ cao minh thế nào. Nhưng Thiên Hà bang người đông thế mạnh, cao thủ trong bang cũng khá nhiều, là một đại bang hội ở giữa vùng Tề, Lỗ, Dự, Ngạc. Chẳng lẽ lão già này là Ngân nhiệm giao Hoàng Bá Lưu cầm đầu hơn một vạn bang chúng? Giả sử đúng là lão, sao lão lại kính trọng một thiếu niên mới qua lại giang hồ như vậy?

 

Mối hoài nghi trong lòng Nhạc Bất Quần chỉ trong khoảnh khắc liền được phá giải. Lão nghe Song xà ác khất Nghiêm Tam Tinh nói:

 

– Ngân nhiệm lão gia, lão là đại ca ở đất này, với bằng hữu bọn ta ở xa đến cũng được đón tiếp như vậy ư?

 

Lão già râu bạc quả nhiên là Ngân nhiệm giao Hoàng Bá Lưu. Lão cười ha hả nói:

 

– Nếu không phải nhờ vào phúc đức của Lệnh Hồ công tử sao mời được rất nhiều vị anh hùng hảo hán đại giá tệ xứ? Các vị đã đến Dự Đông, Lỗ Tây nên đều là tân khách của Thiên Hà bang, dĩ nhiên là phải tiếp đãi đàng hoàng. Tệ bang trên Ngũ Bá Cương đã chuẩn bị tiệc rượu, kính mời Lệnh Hồ công tử và các vị bằng hữu lên đường đến đó.

 

Lệnh Hồ Xung thấy trong quán cơm nhỏ đã đầy chật cả người, tiếng cười nói ồn ào nên chắc Du Tấn không thổ lộ chuyện cơ mật. May mà vừa rồi mọi người náo động một trận như vậy, nên mối hoài nghi của sư phụ và sư đệ, sư muội đối với mình cũng giảm đi nhiều, sau này chung quy lại cũng có thể lần ra được manh mối, nên không cần minh oan vội. Chàng liền quay sang Nhạc Bất Quần hỏi:

 

– Sư phụ, chúng ta đi hay không? Xin sư phụ quyết định.

 

Nhạc Bất Quần thầm nghĩ: Bọn người tụ tập trên Ngũ Bá Cương hiển nhiên không phải là kẻ sĩ chính phái, sao có thể nhập bọn với họ được? Những người này ra vẻ cung kính lễ phép để dẫn Xung nhi nhập bọn. Vết bánh xe trước của Lưu Chính Phong phái Hành Sơn đã giao du với một tà đồ, cuối cùng không tránh khỏi thân bại danh liệt. Nhưng tình thế trước mắt, hai tiếng “không đi” làm sao nói được?

 

Du Tấn nói:

 

– Nhạc tiên sinh, bây giờ trên Ngũ Bá Cương rất náo nhiệt, nhiều vị động chủ, đảo chủ đều từ mười mấy đến hai ba chục năm chưa lộ diện trên giang hồ, tất cả đều vì Lệnh Hồ công tử mà đến. Tiên sinh đã giáo huấn được một vị thiếu hiệp văn võ song toàn, anh hùng xuất chúng như vậy, nhất định phải được rạng rỡ mặt mày. Lên Ngũ Bá Cương đương nhiên là nên đi. Nhạc tiên sinh không đại giá, há không khiến cho tất cả mọi người đều mất hứng ư?

 

Nhạc Bất Quần chưa trả lời thì Tư Mã Đại và Hoàng Bá Lưu đã vừa ôm vừa dìu Lệnh Hồ Xung ra cửa, đưa vào một cỗ xe lớn. Bọn Cừu Tùng Niên, Nghiêm Tam Tinh, Đồng Bách song kỳ, Đào Cốc lục tiên lũ lượt đi theo ra.

 

Vợ chồng Nhạc Bất Quần nhìn nhau cười gượng, đều nghĩ: Bọn người này chỉ muốn mời Xung nhi đi. Vợ chồng mình đi hay không, bọn họ cũng chẳng quan tâm.

 

Nhạc Linh San rất lấy làm hiếu kỳ nói:

 

– Gia gia, chúng ta đi xem chút, bọn quái nhân này làm gì đại sư ca.

 

Cô nghĩ đến chuyện Hắc Bạch song hùng ăn thịt người, dù rất sợ hãi nhưng bọn họ đã nể mặt đại sư ca mà thả cô ra, thì chắc không ăn ngón tay của cô. Khi lên Ngũ Bá Cương cô đừng rời xa gia gia là được.

 

Nhạc Bất Quần gật đầu, bước ra ngoài cửa. Vừa rồi lão bị nôn ói một trận, chưa có gì trong bụng, chân bước hơi loạng choạng, chân khí bị suy giảm, bất giác lão ngấm ngầm sợ hãi: Độc dược của Ngũ độc giáo chủ Lam Phượng Hoàng thật là lợi hại!

 

Bọn Hoàng Bá Lưu và Tư Mã Đại nhiều người cưỡi ngựa đến liền nhường ngựa lại cho Nhạc Bất Quần, Nhạc phu nhân, Trương phu nhân, Cừu Tùng Niên và Đào Cốc lục tiên cưỡi. Mấy tên nam đệ tử phái Hoa Sơn không có ngựa để cưỡi thì đi bộ cùng với bang chúng Thiên Hà bang và thuộc hạ của Trường kình Tư Mã Đại đảo chủ, mọi người cùng hướng về Ngũ Bá Cương mà khởi hành.

----------------

Chú thích: Trong y học hiện đại, truyền máu cần phải phân biệt nhóm máu; người có nhóm máu O thì máu của họ có thể truyền cho bất kỳ ai. Khi ấy Lam Phượng Hoàng không có kiến thức này, nhưng nhờ kinh nghiệm lâu năm, biết mình thuộc nhóm máu O, lại từ hơn trăm nữ giáo chúng chọn ra vài người cũng thuộc nhóm máu O để truyền máu cho Lệnh Hồ Xung; những giáo chúng không thuộc nhóm O thì không tham gia.

Bình luận chương

Dưới chương này đang có gì?

Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.

0 ý kiến
Đăng nhập để tham gia bàn luận.

Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.