Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)
Hồi 15: Rót Thuốc
Lao Đức Nặc thuê một chiếc thuyền khác, đem các đồ vật lên
thuyền. Lệnh Hồ Xung cầm mấy đĩnh bạc không biết do ai đưa tặng bồi thường cho
nhà thuyền. Nhạc Bất Quần cảm thấy nơi đây có nhiều quái nhân, ý đồ bất minh,
chuyện cổ quái không ngừng xảy ra nên lão muốn rời khỏi nơi thị phị này càng
sớm càng tốt. Nhưng vì trời đã tối, nước sông chảy xiết không tiện đi đêm, lão
đành nghỉ lại trong thuyền.
Đào Cốc ngũ tiên hai lần thất bại, để Tổ Thiên Thu và quái nhân
tròn như trái banh đào tẩu được thật là chuyện hiếm có trong đời bọn họ. Sáu
anh em khoác lác mấy lời để tự khoe mình, nhưng cứ xoa dịu kiểu gì đi nữa, cũng
có người phản đối, đành uống mấy chén rượu giải buồn rồi đi ngủ.
Nhạc Bất Quần nằm nghỉ trong khoang thuyền, tai nghe tiếng sóng
vỗ vào bờ, luồng tư tưởng của lão cũng lên xuống như nước thủy triều. Trải qua
một lúc sau, trong giấc mơ màng, lão bỗng nghe tiếng bước chân từ xa đi đến.
Lão lập tức trở người ngồi dậy, nhìn qua cửa sổ khoang thuyền thấy có hai bóng
người chạy thật nhanh. Một người giơ tay phải lên, cả hai dừng lại cách thuyền
mấy trượng.
Nhạc Bất Quần biết nếu hai người này nói chuyện thì chỉ nói thì
thầm. Lão liền vận Tử hà công để lắng nghe, nhất thời tai mắt linh mẫn gấp bội,
thính giác và nhãn lực đều nghe và nhìn được xa hơn. Một người nói:
– Đúng là chiếc thuyền này. Ban ngày khi lão già phái Hoa Sơn
hỏi thuê thuyền, ta đã làm ký hiệu trên mui thuyền, không thể nhầm được.
Người kia nói:
– Hay lắm, chúng ta về bẩm báo cho Chư sư bá biết. Sư ca, Bách
dược môn của ta có bao giờ xích mích với phái Hoa Sơn đâu. Tại sao Chư sư bá
muốn trống giong cờ mở ngăn cản họ?
Nhạc Bất Quần nghe ba chữ Bách dược môn thì giật mình kinh hãi,
khiến hiệu lực của Tử hà công giảm sút. Người trước nói:
– … Không phải ngăn cản… vì Chư sư bá nhận sự ủy thác của người,
mắc nợ của người ta, hỏi thăm một người… chứ không phải…
Ngữ âm của người đó rất nhỏ, nói đứt đoạn nên rất khó nghe. Khi
lão vận lại được thần công, thì tiếng bước chân đã xa dần, hai người đã bỏ đi
rồi.
Nhạc Bất Quần thầm nghĩ: “Phái Hoa Sơn ta nào có xích mích gì
với Bách dược môn? Chư sư bá kia là ai? Có lẽ là Chư Thảo Tiên, chưởng môn của
Bách dược môn. Người này ngoại hiệu là Độc bất tử nhân, theo lời đồn thì bản
lãnh hạ độc của lão rất cao minh. Hạ độc mà chết người thì không có gì lạ, còn
hạ độc mà người trúng độc không chết, thân thể đau nhức như có trăm ngàn lưỡi
dao cắt hoặc kiến bò, sống không sống được, chết chẳng chết cho, ngoài việc
phải nghe lão sai khiến thì không còn con đường nào khác. Trên giang hồ, Bách
dược môn và Ngũ tiên giáo ở Vân Nam được tôn xưng là hai đại độc môn, tuy Bách
dược môn so với Ngũ tiên giáo không bằng nhưng cũng không thể coi thường. Lão
họ Chư này muốn gióng trống phất cờ làm khó dễ ta. Hừ, “nhận lời ủy thác của
người” là nhận ủy thác của ai đây?
Nhạc Bất Quần nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ thấy có hai nguyên do:
một là, Bách dược môn là do bọn Phong Bất Bình phe Kiếm tông mời đến sinh sự
với mình, hai là trong mười lăm tên bị Lệnh Hồ Xung đâm đui mắt có người dưới
trướng Bách dược môn.
Bỗng nghe trên bờ có giọng thiếu nữ hỏi khẽ:
– Rốt cuộc nhà của ngươi có Tịch tà kiếm phổ gì không?
Đó là tiếng của Nhạc Linh San. Không cần nghe người thứ hai nói
lão cũng biết là Lâm Bình Chi, không hiểu cả hai lên bờ lúc nào. Nhạc Bất Quần
chợt hiểu ra con gái mình và Lâm Bình Chi gần đây ngày càng thân mật, ban ngày
sợ người khác cười chê nên không để lộ ra trong cử chỉ và sắc mặt, phải chờ đến
canh khuya mới cùng nhau lên bờ tình tự. Chỉ vì phát hiện trên bờ có kẻ địch
nên lão mới vận công nghe ngóng, chứ nếu không thì vận Tử hà thần công rất dễ
tổn hao nội lực, bình thường không dùng đến một chút. Không ngờ ngoài chuyện
điều tra lai lịch của kẻ địch ra lão còn phát hiện bí mật của con gái.
Lâm Bình Chi nói:
– Tịch tà kiếm pháp là có thật, mấy lần tiểu đệ đã luyện cho sư
tỉ xem rồi, còn kiếm phổ thì không có.
Nhạc Linh San nói:
– Vậy tại sao ngoại công và hai cữu cữu của ngươi cứ nghi ngờ
đại sư ca nuốt mất bộ kiếm phổ?
Lâm Bình Chi nói:
– Họ hoài nghi chứ tiểu đệ không hoài nghi.
Nhạc Linh San nói:
– Ui chao, ngươi đúng là người tốt, để cho người khác nghi ngờ
thay ngươi còn chính mình thì không nghi ngờ tí nào.
Lâm Bình Chi thở dài nói:
– Nếu nhà tiểu đệ thật sự có kiếm phổ thần diệu gì đó thì Phước
Oai đã không đến nỗi bị phái Thanh Thành bắt nạt, đánh cho nhà tan cửa nát như
vậy.
Nhạc Linh San nói:
– Ngươi nói cũng đúng. Vậy ngoại công và cữu cữu của ngươi nghi
ngờ đại sư ca, sao ngươi không biện bạch cho đại sư ca?
Lâm Bình Chi nói:
– Gia gia, má má có di ngôn nhưng tiểu đệ không được tai nghe
mắt thấy, có muốn biện bạch cũng không làm nổi.
Nhạc Linh San nói:
– Nói như vậy thì lòng ngươi vẫn có chút nghi ngờ.
Lâm Bình Chi nói:
– Vạn lần đừng nói như vậy, nếu đến tai đại sư ca, há không tổn
thương nghĩa khí đồng đạo ư?
Nhạc Linh San cười nhạt nói:
– Chỉ có ngươi là lắm chuyện, nghi thì nghi, không nghi thì
không nghi. Nếu là ta, ta đã sớm hỏi thẳng đại sư ca rồi.
Cô ngừng một lúc rồi nói tiếp:
– Tính của ngươi và gia gia giống nhau, cả hai cùng nghi ngờ đại
sư ca, đoán rằng đại sư ca ngấm ngầm lấy cắp kiếm phổ của nhà ngươi…
Lâm Bình Chi hỏi xen vào:
– Sư phụ cũng nghi ngờ ư?
Nhạc Linh San cười khúc khích nói:
– Nếu ngươi không nghi ngờ thì tại sao dùng chữ “cũng”? Ta nói
tính của ngươi và gia gia giống nhau, bụng lúc nào cũng dò xét mà miệng không
hề nói một câu.
Bỗng nhiên, trong con thuyền đậu bên cạnh thuyền phái Hoa Sơn
vang ra một giọng nói chát chúa như tiếng thanh la:
– Đôi cẩu nam nữ mặt dày ăn nói bậy bạ. Lệnh Hồ Xung là anh hùng
hảo hán đâu có thèm thứ kiếm phổ chó má gì đó của các ngươi. Các ngươi nói xấu
sau lưng người khác, lão tử là người đầu tiên không dung tha.
Mấy câu này vang xa mấy chục trượng, không những khách trong các
thuyền đều giật mình tỉnh giấc mà cả chim muông trên cây ở gần bờ đều giật mình
bay lên rần rật. Tiếp theo, một bóng người to lớn từ trong thuyền nhảy vọt về
phía Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San.
Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San lên bờ không mang theo kiếm, vội
vàng giở quyền cước ra chống đỡ.
Nhạc Bất Quần nghe tiếng người quát tháo, biết nội công của
người này lợi hại, mà cách nhảy của gã càng tỏ ra ngoại công rất thâm hậu. Lão
thấy người đó sắp đánh vào con gái mình, vội la to:
– Xin hạ thủ khoan dung!
Nhạc Bất Quần nhảy từ cửa sổ của thuyền lên bờ, lúc còn trên không
đã thấy người to lớn đó một tay chụp gáy Nhạc Linh San, một tay chụp gáy Lâm
Bình Chi chạy về phía trước. Nhạc Bất Quần kinh hãi, chân phải vừa chạm đất,
liền đề khí phóng theo, vung trường kiếm xuất chiêu Bạch hồng quán nhật nhằm
đâm vào lưng người đó.
Thân hình người đó rất cao to, bước chân rất dài, gã bước tới
một bước thì kiếm của Nhạc Bất Quần đã đâm vào khoảng không. Lão liền ra chiêu
Trung bình kiếm đâm về phía trước nữa. Người cao to phóng nhanh một bước, chiêu
kiếm đâm vào khoảng không. Nhạc Bất Quần la lên:
– Cẩn thận này!
Rồi xuất chiêu Thanh phong tống hiệp đâm ra. Mũi kiếm cách lưng
gã cao to không đầy một thước thì bỗng nhiên kình phong nổi lên, có người xông
đến phóng song chỉ đâm vào hai mắt Nhạc Bất Quần.
Nơi này là đoạn cuối của khu nhà ven sông, có một dãy nhà che
khuất ánh trăng. Nhạc Bất Quần nghiêng người né tránh, vung trường kiếm chênh
chếch đâm ra, dù chưa thấy địch nhân lão đã trả chiêu trước. Địch nhân cúi đầu,
lún người tiến về phía trước, đưa tay điểm vào huyệt Trung quản ở bụng Nhạc Bất
Quần. Nhạc Bất Quần phóng cước đá ra, người đó xoay mình đấm một quyền vào lưng
lão.
Nhạc Bất Quần không quay người lại mà xoay ngược tay phóng kiếm
ra. Người đó né tránh, đánh một quyền vào ngực lão. Nhạc Bất Quần thấy người
này thật là vô lễ, dám dùng hai tay không đối phó với trường kiếm của mình, lại
tấn công từng chiêu nên lão rất tức giận. Lão vung trường kiếm từ dưới lên nhắm
đầu đối phương đâm tới. Người đó búng ngón tay vào trường kiếm. Trường kiếm của
Nhạc Bất Quần hơi nghiêng, thừa thế đổi từ đâm thành chém. Soạt một tiếng chiếc
mũ trên đầu của người đó đã bị chém trúng rơi xuống lộ ra cái đầu trọc lóc. Té
ra đó là một hòa thượng. Đầu của gã đã chảy máu, gã bị thương rồi.
Hai chân của hòa thượng nhảy lùi về sau. Nhạc Bất Quần thấy gã
không chạy cùng đường với gã cao to, người đã bắt Nhạc Linh San đi thì không
đuổi theo nữa. Nhạc phu nhân cầm kiếm chạy đến hỏi:
– San nhi đâu?
Nhạc Bất Quần chỉ về phía tay trái, nói:
– Đuổi theo.
Hai vợ chồng Nhạc Bất Quần đuổi theo hướng người cao to, không
bao lâu chạy đến một giao lộ, chẳng biết gã đi đường nào.
Nhạc phu nhân nóng lòng hỏi:
– Làm sao bây giờ?
Nhạc Bất Quần nói:
– Người bắt San nhi là bằng hữu của Xung nhi, không đến nỗi…
không đến nỗi hại San nhi. Chúng ta về hỏi Xung nhi thì biết thôi.
Nhạc phu nhân gật đầu nói:
– Đúng vậy, người đó lớn tiếng nói là San nhi và Bình nhi gièm
pha Xung nhi, không biết là vì duyên cớ gì.
Nhạc Bất Quần nói:
– Hay là chuyện có liên quan đến Tịch tà kiếm phổ?
Hai vợ chồng Nhạc Bất Quần về đến thuyền, thấy Lệnh Hồ Xung và
bọn đệ tử đều đứng trên bờ, nét mặt rất lo lắng. Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân
bước vào trong thuyền toan gọi Lệnh Hồ Xung đến hỏi thì nghe trên bờ có tiếng
nói từ xa:
– Có thư gởi Nhạc Bất Quần đây.
Bọn Lao Đức Nặc và mấy tên nam đệ tử trên bờ rút kiếm ra. Một
lúc sau, Lao Đức Nặc đi vào khoang thuyền, nói:
– Sư phụ, tấm vải này đặt ở dưới đất, dùng đá đè lên. Người đưa
thư đã đi rồi.
Lao Đức Nặc nói rồi trình tấm vải lên. Nhạc Bất Quần nhận lấy mở
ra xem, thấy đây là mảnh vải xé từ vạt áo, dùng ngón tay thấm máu tươi, viết
chữ nghiêng nghiêng: “Bọn ta sẽ trả đứa con gái thúi tha cho ngươi trên Ngũ Bá
Cương”. Nhạc Bất Quần đưa mảnh vải cho Nhạc phu nhân, nói:
– Gã hòa thượng đó viết đấy.
Nhạc phu nhân vội hỏi:
– Lão lấy máu của ai viết ra vậy?
Nhạc Bất Quần nói:
– Đừng lo, ta chém hắn bị thương trên đầu.
Rồi lão hỏi nhà thuyền:
– Từ đây đi Ngũ Bá Cương bao xa?
Nhà thuyền đáp:
– Nếu sáng mai khởi hành, đi qua Đồng Ngõa Sương, Cửu Khách Tập
thì đến Đông Minh Tập. Ngũ Bá Cương ở phía Đông của Đông Minh Tập, gần Hà Trạch
là nơi giáp giới hai tỉnh Sơn Đông và Hà Nam. Nếu gia đài muốn đi thì chiều tối
mai là đến.
Nhạc Bất Quần ừ một tiếng rồi nghĩ bụng: Đối phương hẹn mình đến
Ngũ Bá Cương, cuộc hẹn này không thể không đi. Nhưng đi tương hội không biết
đối phương có bao nhiêu người, San nhi lại ở trong tay bọn chúng, thì nhất định
là cục diện chỉ có bại mà không có thắng.
Nhạc Bất Quần đang chần chừ, bỗng nghe trên bờ có tiếng người
gọi:
– Tổ mẹ nó bọn dê non Đào Cốc lục quỷ, Chung Quỳ gia gia ta đến
bắt quỷ đây.
Đào Cốc lục tiên vừa nghe, tức giận đùng đùng. Đào Thực Tiên nằm
không nhúc nhích được nhưng mở miệng chửi luôn, còn Đào Cốc ngũ tiên cùng nhảy
lên bờ. Người vừa nói đầu đội mũ nhọn hoắt, tay cầm cây cờ trắng. Hắn vừa thấy
năm lão nhảy lên, liền quay người chạy, lớn tiếng nói:
– Đào Cốc lục quỷ nhát gan như chuột, quyết không dám lại đây.
Bọn Đào Căn Tiên cả giận, gầm lên một tiếng, nhanh bước truy
đuổi. Khinh công của người này cũng rất cao thâm, mấy người trong khoảnh khắc
đã mất hút vào trong bóng đêm.
Lúc này bọn Nhạc Bất Quần đều đã lên bờ. Nhạc Bất Quần la lên:
– Đây là kế điệu hổ ly sơn của địch nhân, mọi người lên thuyền.
Mọi người toan lên thuyền, thì ở bên bờ một hình người tròn tròn
bỗng nhiên chạy đến nắm ngực Lệnh Hồ Xung thét lớn:
– Đi theo ta!
Đúng là người mập lùn giống như trái banh thịt. Lệnh Hồ Xung bị
lão nắm chặt không còn sức chống cự.
Bỗng nghe vù một tiếng, bên góc khoang có người xông ra, phóng
cước đá vào trái banh thịt, đó là Đào Chi Tiên. Thì ra lão đuổi theo hơn mười
trượng, chợt nghĩ đến huynh đệ Đào Thực Tiên đang ở trên thuyền, không thể để
cho tổ mẹ nó cái gì Chung Quỳ gia gia bắt được, liền chạy quay về bảo hộ. Khi
thấy trái cầu thịt bắt Lệnh Hồ Xung thì liền tung người đến cứu.
Trái banh thịt liền bỏ Lệnh Hồ Xung xuống, người lão thoáng một
cái đã chui tọt vào khoang thuyền, nhảy đến trước giường Đào Thực Tiên, chân
phải giơ lên làm thế như muốn đạp lên ngực Đào Thực Tiên. Đào Chi Tiên kinh hãi
thét lên:
– Chớ hại huynh đệ ta!
Quả cầu thịt nói:
– Lão Đầu Tử thích hại thì hại, ngươi làm gì được ta?
Đào Chi Tiên chạy nhanh như bay chui vào khoang thuyền, ôm Đào
Thực Tiên và cả cái giường vào trong tay.
Kỳ thực người cầu thịt đó chỉ muốn Đào Chi Tiên rời khỏi Lệnh Hồ
Xung. Lão lại nhảy lên bờ túm lấy Lệnh Hồ Xung vác lên vai chạy tuốt.
Đào Chi Tiên liền nhớ đến Bình Nhất Chỉ bảo năm huynh đệ phải
chăm sóc Lệnh Hồ Xung, nay hắn bị người ta bắt đi rồi, thì sau này biết trả lời
thế nào? Chắc Bình đại phu bảo bọn ta giết Đào Thực Tiên cũng không chừng.
Nhưng nếu bỏ mặc Đào Thực Tiên ở lại thì sợ trong lúc lão đang bị thương chưa
khỏi, không có sức chống đối với địch nhân đến tập kích. Lão liền ôm ngang Đào
Thực Tiên đuổi theo sau.
Nhạc Bất Quần ra hiệu cho Nhạc phu nhân nói:
– Sư muội trông nom bọn đệ tử, để ta đi xem sao.
Nhạc phu nhân gật đầu. Hai người đều biết bây giờ cường địch vây
quanh, nếu hai vợ chồng cùng truy đuổi địch nhân, thì e rằng bọn nam nữ đệ tử
sẽ bị thương dưới tay địch thủ.
Khinh công của gã cầu thịt vốn không bằng Đào Chi Tiên nhưng gã
vác Lệnh Hồ Xung trên vai vận toàn lực chạy nhanh trong khi Đào Chi Tiên lại sợ
đụng phải làm tổn hại vết thương của Đào Thực Tiên, hai tay ôm ngang người lão
cố chạy nên đuổi theo không kịp. Nhạc Bất Quần triển khai khinh công dần dần
đuổi kịp, chỉ nghe Đào Thực Tiên la lối om sòm bảo trái banh thịt buông Lệnh Hồ
Xung xuống, nếu không thì quyết không tha.
Tuy không nhúc nhích được nhưng miệng Đào Thực Tiên chẳng chịu ở
không, liên tục tranh biện với Đào Chi Tiên:
– Đại ca, nhị ca đều không ở đây thì tam ca có đuổi kịp lão banh
thịt này cũng không làm gì được lão. Mà đã không làm gì được lão thì nói câu
quyết không tha với lão làm gì, chẳng qua là hù dọa cho vui mà thôi.
Đào Chi Tiên nói:
– Dù hù dọa cho vui cũng là có hư thanh hù dọa để ngăn cản địch
nhân, vẫn hay hơn là không hù dọa.
Đào Thực Tiên nói:
– Ta thấy trái banh thịt này chạy rất thần tốc cho nên trong mấy
chữ hù dọa để ngăn cản thì chữ “ngăn cản” là sai rồi.
Đào Chi Tiên nói:
– Bây giờ thì hắn chưa chậm nhưng một lát nữa hắn sẽ chậm lại
thôi.
Đào Thực Tiên nói:
– Như vậy là kéo chậm hắn chứ không phải dọa kéo, dọa ngăn cản
Tay lão ôm người, miệng vẫn tranh biện, chân chạy bon bon không
chậm một chút nào. Cả ba người rượt đuổi giống như một sợi dây kéo nhanh về
hướng Đông Bắc. Con đường dần dần gồ ghề, chạy vắt qua núi.
Nhạc Bất Quần nghĩ bụng: Nếu trái banh thịt này mai phục cao thủ
trong núi dụ ta vào bẫy rồi xông lên vây công thì nguy hiểm biết mấy.
Lão nghĩ vậy rồi dừng bước. Trái banh thịt đã vác Lệnh Hồ Xung
chạy đến gian nhà ngói bên sườn núi, nhảy qua tường vào trong. Nhạc Bất Quần
quan sát bốn phía rồi mới đuổi theo.
Đào Chi Tiên ẵm Đào Thực Tiên cũng vượt tường vào trong, bỗng
nghe lão la lên một tiếng, rõ ràng lão đã bị trúng kế mai phục.
Nhạc Bất Quần chạy đến bên tường, nghe Đào Thực Tiên nói:
– Tiểu đệ đã nói với tam ca rồi, bảo tam ca phải cẩn thận một
chút. Tam ca xem kìa, bị người ta dùng lưới cá giăng bắt như bắt một con cá to
thì còn mặt mũi nào nữa.
Đào Chi Tiên nói:
– Một là, hai con cá to chứ không phải là một con cá to. Hai là,
ngươi biểu ta phải cẩn thận một chút hồi nào?
Đào Thực Tiên nói:
– Hồi nhỏ tiểu đệ cùng với tam ca đi hái trộm lựu trong vườn nhà
người ta, tiểu đệ đã bảo tam ca phải cẩn thận một chút, chẳng lẽ tam ca quên
rồi ư?
Đào Chi Tiên nói:
– Đó là chuyện hơn ba mươi năm về trước, có liên can gì đến
chuyện bây giờ đâu?
Đào Thực Tiên nói:
– Đương nhiên là có liên can. Lần đó tam ca không cẩn thận té
xuống bị người ta bắt được đánh cho một trận. Sau đó đại ca, nhị ca,
tứ ca bọn họ kéo đến, mới giết sạch cả nhà người ta. Lần này tam ca lại
không cẩn thận cũng bị người ta bắt được.
Đào Chi Tiên nói:
– Vậy có sao đâu, nhiều lắm là đại ca, nhị ca cùng đến đây, bắt
cả nhà tên này ra giết sạch.
Lão trái banh thịt lạnh lùng nói:
– Đào Cốc nhị quỷ các ngươi chết đến gáy rồi mà còn đòi giết
người. Không được nói chuyện nữa, để tai của ta sạch sẽ một chút coi.
Bỗng nghe chát chát hai tiếng thật vang, dường như lão trái banh
thịt đã tát Đào Thực Tiên và Đào Chi Tiên hai bạt tai thật mạnh, khiến hai lão
sợ quá tạm thời không dám nói nữa, để tránh bị thiệt thêm trước mắt.
Nhạc Bất Quần nghiêng tai lắng nghe hồi lâu mà không thấy động
tĩnh gì liền vòng ra phía sau tường, thấy ngoài tường có một cây táo lớn. Lão
nhẹ nhàng nhảy lên nhìn vào phía trong, thấy một ngôi nhà ngói đỏ cách vòng rào
tường khoảng một trượng. Nhạc Bất Quần nghĩ: Đào Chi Tiên nhảy vào bên trong
liền bị lưới bắt lại, có lẽ trên khoảng cách trống một trượng này có bố trí cơ
quan mai phục.
Lão ẩn mình trên cành cây lá xum xuê, vận Tử hà thần công, ngưng
thần lắng nghe. Trái banh thịt để Lệnh Hồ Xung ngồi trên ghế, trầm giọng hỏi:
– Lão tặc Tổ Thiên Thu có liên quan gì với ngươi?
Lệnh Hồ Xung đáp:
– Tổ Thiên Thu ư? Hôm nay tại hạ mới gặp lần đầu, có liên quan
gì đâu.
Trái banh thịt tức giận nói:
– Đến nước này mà ngươi còn chối ư? Ngươi đã lọt vào tay ta, ta
phải làm cho ngươi chết thê thảm mới được.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Linh đan diệu dược của các hạ bị tại hạ vô tình uống rồi, dĩ
nhiên các hạ phải tức giận. Nhưng dược hoàn của các hạ thật sự không công hiệu
gì hết, tại hạ uống vào cũng như không.
Trái banh thịt tức giận nói:
– Sao mà công hiệu nhanh như vậy được? Người ta thường nói bệnh
đến như núi đổ mà bệnh đi thì chậm như kéo tơ. Dược lực của linh dược này sau
mười ngày nửa tháng mới thấy hiệu nghiệm.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Vậy chúng ta phải đợi đến mười ngày nữa để thấy tình hình ra
sao.
Trái banh thịt nói:
– Thấy bà mẹ cái đồ thúi tha. Ngươi ăn trộm Tục mệnh bát hoàn
của ta. Lão Đầu Tử phải lập tức giết ngươi mới hả.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
– Các hạ muốn lập tức giết tại hạ, mạng của tại hạ không còn
nữa, có thể thấy Tục mệnh bát hoàn của các hạ có chút công hiệu gì để kéo dài
mạng sống đâu?
Trái banh thịt nói:
– Ta giết ngươi, không có liên quan gì đến Tục mệnh bát hoàn.
Lệnh Hồ Xung thở dài:
– Các hạ muốn giết tại hạ, thì cứ động thủ. Dù sao tại hạ toàn
thân vô lực, không thể kháng cự được chút nào.
Trái banh thịt nói:
– Hừ, ngươi muốn chết thoải mái thì đâu có dễ như vậy! Trước
tiên ta phải hỏi cho rõ ràng. Tổ mẹ nó, Tổ Thiên Thu là lão bằng hữu mấy chục
năm của Lão Đầu Tử ta, lần này lại dám bán bằng hữu, nhất định là có nguyên
nhân khác. Phái Hoa Sơn ngươi trong mắt Hoàng Hà Lão Tổ không đáng nửa đồng xu,
đương nhiên lão không phải là vì ngươi là đệ tử phái Hoa Sơn nên mới ăn cắp Tục
mệnh bát hoàn của ta cho ngươi. Thật là kỳ quặc, thật là kỳ quặc!
Lão vừa lẩm bẩm vừa dậm chân, vô cùng tức giận.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Ngoại hiệu của các hạ thì ra gọi là Hoàng Hà Lão Tổ, tại hạ
thật thất kính.
Trái banh thịt nói:
– Nói tầm bậy tầm bạ! Một mình ta làm sao gọi được là Hoàng Hà
Lão Tổ?
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Tại sao một người thì không làm Hoàng Hà Lão Tổ được?
Trái banh thịt nói:
– Hoàng Hà Lão Tổ là một người họ Lão một người họ Tổ, là hai
người. Có vậy mà cũng không hiểu, thật là ngu xuẩn. Ta là Lão Gia Lão Đầu Tử;
hắn là Tổ Tông Tổ Thiên Thu. Hai người bọn ta ở ven bờ sông Hoàng Hà nên hợp
xưng là Hoàng Hà Lão Tổ.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Sao một người gọi là Lão Gia, một người gọi là Tổ Tông?
Trái banh thịt nói:
– Ngươi thật là cô lậu quả văn, không biết trên đời này có người
họ Lão, có người họ Tổ. Ta họ Lão, tên là một chữ Gia, tự là Đầu Tử, người ta
không gọi là Lão Gia thì gọi ta là Lão Đầu Tử…
Lệnh Hồ Xung nhịn không được bật cười hỏi:
– Vậy Tổ Thiên Thu, thì họ Tổ tên Tông ư?
Lão Đầu Tử nói:
– Đúng vậy.
Lão ngừng một lúc, thấy kỳ lạ hỏi:
– Ngươi không biết tên của Tổ Thiên Thu thì có lẽ ngươi và lão
thật không có liên hệ gì. Chao ôi, không đúng, ngươi có phải là con của Tổ
Thiên Thu không?
Lệnh Hồ Xung càng tức cười hỏi:
– Tại sao lại là con của lão? Lão họ Tổ, tại hạ họ kép là Lệnh
Hồ, sao gộp lại làm một được?
Lão Đầu Tử lẩm bẩm:
– Thật kỳ lạ. Ta phí biết bao tâm huyết, trộm cắp lừa gạt cướp
đoạt, mới chế thành Tục mệnh bát hoàn này, cốt để trị bệnh cho đứa con gái yêu
quý của ta. Ngươi đã không phải là con của Tổ Thiên Thu sao hắn lại lấy cắp hoàn
dược của ta cho ngươi uống?
Lệnh Hồ Xung mới hiểu ra, nói:
– Thì ra những hoàn dược này của Lão tiên sinh là dùng để trị
bệnh cho lệnh ái, lại bị tại hạ lỡ uống rồi, thật là vô cùng ái ngại. Không
biết lệnh ái bị bệnh gì? Sao không mời Sát nhân danh y Bình đại phu tìm cách
chữa trị?
Lão Đầu Tử phì liền mấy tiếng nói:
– Có bệnh khó trị, thì phải thỉnh giáo Bình Nhất Chỉ. Lão Đầu Tử
này ở Khai Phong há không biết sao? Hắn có quy tắc hễ trị khỏi một người thì
phải giết một người để thường mạng. Ta sợ hắn không chịu trị bệnh cho con gái
ta nên trước hết ta giết năm người nhà của vợ hắn, hắn mới cảm thấy xấu hổ,
không thể không tận tâm chẩn đoán cho con gái ta. Hắn chẩn ra lúc con ta còn
trong bụng mẹ đã có căn bệnh quái dị này, hắn mới kê cho ta toa thuốc Tục mệnh
bát hoàn. Nếu không có hắn, ta làm sao hiểu được cách chế luyện dược liệu?
Lệnh Hồ Xung càng nghe càng lấy làm lạ, hỏi:
– Tiền bối đã mời Bình đại phu trị bệnh cho lệnh ái, vì sao lại
giết cả nhà nhạc gia của lão?
Lão Đầu Tử nói:
– Ngươi ngu hết chỗ nói, không biết một tí gì. Cừu gia của Bình
Nhất Chỉ vốn không nhiều, mấy năm nay bị bệnh nhân của hắn giết sạch. Bình
sinh, người mà Bình Nhất Chỉ ghét nhất là nhạc mẫu của hắn, chỉ vì hắn sợ vợ
nên không thể ra tay giết nhạc mẫu, lại ngại phái người đi giết thay hắn. Lão
Đầu Tử với hắn là hàng xóm, mọi người trong võ lâm là một giuộc, sao không hiểu
được tâm ý của hắn? Cho nên ta ra tay lập công. Sau khi ta giết cả nhà nhạc mẫu
của hắn, Bình Nhất Chỉ vô cùng khoan khoái, mới tận tâm chẩn trị cho con gái ta.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Thì ra là như vậy. Kỳ thực dược hoàn của tiền bối tuy linh
diệu nhưng với bệnh của tại hạ thì không hiệu nghiệm. Không biết bệnh tình của
lệnh ái thế nào? Bây giờ tìm dược vật chế lại còn kịp không?
Lão Đầu Tử tức giận nói:
– Con gái của ta nhiều lắm là một năm hay nửa năm là đi đời nhà
ma rồi, làm gì còn kịp đi tìm linh đơn diệu dược nữa. Không còn cách nào khác
ngoài cách lấy ngựa chết chữa cho ngựa sống.
Lão lấy ra mấy sợi dây thừng, cột tay chân Lệnh Hồ Xung vào ghế,
xé rách áo hắn ra để lộ cơ thịt trước ngực. Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Tiền bối muốn làm gì?
Lão Đầu Tử cười hung dữ nói:
– Đừng nóng lòng, chút nữa sẽ biết.
Lão ôm cả Lệnh Hồ Xung và cái ghế đi qua hai gian phòng, vén màn
đi vào một gian phòng bên trong.
Lệnh Hồ Xung vừa vào phòng thì cảm thấy ngột ngạt dị thường. Các
khe cửa của gian phòng đều dán giấy kín mít không cho gió vào, giữa phòng để
hai lò lửa lớn, trên giường trướng rủ màn che, nồng nặc mùi thuốc.
Lão Đầu Tử đặt ghế xuống trước giường, vén màn lên dịu dàng hỏi:
– Hảo hài nhi Bất Tử hôm nay cảm thấy thế nào?
Lệnh Hồ Xung cảm thấy kỳ lạ thầm nghĩ: Cái gì? Con gái của Lão
Đầu Tử phương danh là Bất Tử. Sao lại gọi là Lão Bất Tử? A đúng rồi, lão nói
con gái khi còn trong bụng mẹ đã mắc phải chứng bệnh cổ quái, sợ con gái chết
nên mới đặt cho cô ta cái tên Bất Tử nghĩa là đến già vẫn không chết, một cách
nói đại cát đại lợi. Cô ta thuộc hàng chữ Bất, cùng bậc với sư phụ của mình!
Chàng càng nghĩ càng cảm thấy tức cười.
Chỉ thấy một gương mặt trái xoan nhợt nhạt nằm trên gối không
còn chút huyết sắc, mái tóc dài khoảng ba thước xõa trên chăn gối, màu tóc vàng
vàng thưa thớt. Cô nương này khoảng mười bảy mười tám tuổi, hai mắt nhắm
nghiền, lông mày rất dài. Cô gọi khẽ:
– Gia gia!
Nhưng cô không mở mắt ra. Lão Đầu Tử nói:
– Bất nhi, Tục mệnh bát hoàn cho con đã được gia gia chế luyện
xong, hôm nay có thể uống. Khi Bất nhi uống xong, hết bệnh có thể ngồi dậy đi
chơi.
Thiếu nữ ừ một tiếng, dường như không quan tâm.
Lệnh Hồ Xung thấy bệnh tình của thiếu nữ rất nặng, lòng vô cùng
áy náy, thầm nghĩ: Lão Đầu Tử thương con quá, không biết làm thế nào đành phải
nói gạt cô như vậy. Lão Đầu Tử đỡ con gái dậy, nói:
– Bất nhi ngồi dậy một chút để uống, tìm được thuốc này không dễ
đâu, đừng có làm nũng nữa.
Thiếu nữ từ từ ngồi dậy. Lão Đầu Tử lấy hai cái gối kê sau lưng
cô. Cô mở mắt thấy Lệnh Hồ Xung, vô cùng ngạc nhiên nhìn chăm chăm hắn, hỏi:
– Gia gia, gã… gã là ai vậy?
Lão Đầu Tử mỉm cười nói:
– Gã ư? Gã không phải là người, gã là thuốc.
Thiếu nữ không hiểu, hỏi tiếp:
– Gã là thuốc ư?
Lão Đầu Tử nói:
– Đúng vậy, gã là thuốc. Dược tính Tục mệnh bát hoàn quá mạnh,
hài nhi uống không hợp nên phải đưa cho tên này uống trước rồi lấy máu của hắn
cho hài nhi uống mới ổn.
Thiếu nữ nói:
– Lấy máu của hắn ư? Hắn rất đau đớn, không… không được đâu.
Lão Đầu Tử nói:
– Tên này là đồ si ngốc không biết đau đớn đâu.
Thiếu nữ ừ một tiếng rồi nhắm mắt lại. Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi
vừa tức giận, định mở miệng chửi nhưng rồi nghĩ lại: Ta đã uống linh dược cứu
mạng của cô nương này, tuy không cố ý nhưng đã làm hỏng đại sự, hại đến tính
mạng cô. Huống chi ta cũng không muốn sống nữa, lấy máu của ta để cứu mạng cho
cô cũng là một cách chuộc lỗi, có sao đâu. Hắn cười đau khổ, không nói thêm lời
nào.
Lão Đầu Tử đứng bên cạnh Lệnh Hồ Xung, chỉ đợi chàng mở miệng
mắng chửi thì điểm vào Á huyệt ngay, nào ngờ Lệnh Hồ Xung lại thản nhiên, mọi
chuyện gác bỏ ngoài tai ngoài dự tính. Lão nào biết được sau khi Nhạc Linh San
thay lòng đổi dạ, tâm hồn Lệnh Hồ Xung tan nát, tối nay nghe tiếng của gã đại
hán trách mắng Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi, lại tận mắt nhìn thấy Nhạc Linh
San và Lâm Bình Chi hẹn nhau dưới gốc cây tâm tình thì chàng càng cảm thấy đời
sống rất vô vị. Đối với chàng, chuyện sống chết chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
Lão Đầu Tử hỏi:
– Ta định đâm vào tim ngươi, lấy máu nóng để trị bệnh cho con
gái ta, ngươi có sợ không?
Lệnh Hồ Xung lạnh lùng nói:
– Có gì đâu mà sợ.
Lão Đầu Tử nghiêng mắt nhìn, quả nhiên thấy mặt chàng không chút
sợ hãi, liền nói:
– Đâm vào tim ngươi lấy máu ra thì tính mạng của ngươi không
còn, ta nói như vậy để ngươi đừng trách là ta chưa báo cho ngươi biết trước.
Lệnh Hồ Xung cười nhạt nói:
– Cuối cùng ai ai cũng phải chết, chết sớm vài năm hay chết muộn
vài năm đâu có gì khác nhau? Máu của tại hạ có thể cứu được tính mạng cô nương
thì hay lắm, còn hơn là tại hạ chết một cách yên lành mà chẳng có lợi ích gì
cho ai.
Lệnh Hồ Xung nghĩ: Nếu Nhạc Linh San biết được tin mình chết chỉ
e không có chút thương xót, không chừng còn mắng là đáng kiếp. Bất giác chàng
cảm thấy tự thương xót cho mình.
Lão Đầu Tử giơ ngón tay cái lên khen:
– Hảo hán không sợ chết, bình sinh Lão Đầu Tử này chưa bao giờ
thấy qua. Đáng tiếc nếu con gái ta không uống máu của ngươi thì không thể sống
được, nếu không ta đã tha cho ngươi rồi.
Lão xuống nhà bếp bưng lên một chậu nước sôi đang bốc hơi ngùn
ngụt. Tay phải cầm con dao nhọn, tay trái cầm khăn nhúng vào nước sôi rồi lau
vùng da ngực của Lệnh Hồ Xung.
Bỗng nghe tiếng Tổ Thiên Thu ở bên ngoài gọi:
– Lão Đầu Tử mau mở cửa. Ta có vài thứ trân quý tặng cho Bất Tử
cô nương.
Lão Đầu Tử chau mày, cầm cây dao bên tay phải rạch một cái cắt
chiếc khăn thành hai mảnh, nhét một nửa vào miệng Lệnh Hồ Xung rồi hỏi:
– Thứ gì mà trân quý?
Lão để dao và chậu nước xuống đi ra mở cửa. Tổ Thiên Thu bước
vào nhà nói:
– Lão Đầu Tử, chuyện này ngươi phải cám ơn ta rồi. Lúc quá cấp
bách tìm không được ngươi, ta đành lấy Tục mệnh bát hoàn của ngươi gạt cho hắn
uống. Nếu ngươi biết được thì cũng sẽ đem những viên linh đơn diệu dược này tặng
cho hắn nhưng chưa chắc hắn chịu uống.
Lão Đầu Tử tức giận nói:
– Nói tầm bậy tầm bạ…
Tổ Thiên Thu kê sát miệng vào tai lão nói nhỏ vài câu. Lão Đầu
Tử nhảy dựng lên, lớn tiếng hỏi:
– Có chuyện đó sao? Ngươi… ngươi không gạt ta chứ?
Tổ Thiên Thu nói:
– Ta gạt ngươi làm gì? Ta đã thám thính bao nhiêu lần thiên chân
vạn xác. Lão Đầu Tử, mấy chục năm chúng ta có mối tri kỷ thâm giao, ta làm
chuyện này hợp với ý ngươi chứ?
Lão Đầu Tử dậm chân nói:
– Đúng vậy, đúng vậy! Đáng chết, đáng chết!
Tổ Thiên Thu lấy làm lạ hỏi:
– Sao lại đúng vậy, sao lại đáng chết?
Lão Đầu Tử nói:
– Ngươi làm đúng, còn ta đáng chết.
Tổ Thiên Thu càng lấy làm lạ, hỏi:
– Tại sao ngươi đáng chết?
Lão Đầu Tử nắm tay Tổ Thiên Thu đi thẳng vào phòng con gái,
hướng về Lệnh Hồ Xung, khấu đầu lạy nói:
– Lệnh Hồ công tử, Lệnh Hồ gia gia! Tiểu nhân bị mỡ heo lấp kín
đầu óc sáng suốt, đã đắc tội với Lệnh Hồ công tử. May mà trời còn thương tình
khiến Tổ Thiên Thu kịp thời đến đây, nếu tiểu nhân phóng đao giết Lệnh Hồ công
tử thì có đem cái thân mập của Lão Đầu Tử nấu thành cao cũng không chuộc được
tội lỗi này.
Miệng Lệnh Hồ Xung bị nhét nửa cái khăn, ú ớ không nói ra tiếng.
Tổ Thiên Thu vội rút nửa cái khăn trong miệng chàng ra rồi hỏi:
– Lệnh Hồ công tử, tại sao công tử đến đây?
Lệnh Hồ Xung vội nói:
– Mời Lão tiền bối mau đứng dậy, tại hạ không dám nhận đại lễ
này.
Lão Đầu Tử nói:
– Tiểu lão nhi không biết Lệnh Hồ công tử và đại ân nhân của
tiểu lão nhi có mối giao tình nên trót mạo phạm. Ôi, thật đáng chết, đáng chết!
Dù tiểu lão có một trăm đứa con gái sắp chết cũng không dám lấy nửa giọt máu
của Lệnh Hồ công tử để cứu mấy cái mạng chó má của chúng.
Tổ Thiên Thu trợn mắt hỏi:
– Lão Đầu Tử, ngươi đem Lệnh Hồ công tử trói vào đây để làm gì?
Lão Đầu Tử đáp:
– Trời ơi, tóm lại là ta đã làm chuyện đại nghịch, vô đạo, ngươi
hỏi bớt đi một câu có được không?
Tổ Thiên Thu lại hỏi:
– Chậu nước sôi và con dao nhọn đặt ở đây để làm gì?
Chỉ nghe bốp bốp mấy tiếng, Lão Đầu Tử đã giơ tay vả mạnh vào
hai má mình. Mặt của lão vốn mập như trái bí đỏ, khi bị vả mạnh thì sưng vù lên
không tả nổi.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Nhiều chuyện thế này khiến vãn bối không hiểu gì cả. Mong hai
vị tiền bối giải thích cho.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vội mở dây trói cho Lệnh Hồ Xung rồi
nói:
– Chúng ta vừa uống rượu vừa nói chuyện.
Lệnh Hồ Xung liếc mắt nhìn thiếu nữ trên giường hỏi:
– Bệnh tình của lệnh ái không biết có chuyển biến gì không?
Lão Đầu Tử đáp:
– Không có chuyển biến gì đâu, nhưng dù có chuyển biến thì vụ
này… vụ này cũng là…
Lão lắp bắp không biết nói thế nào, mời Lệnh Hồ Xung và Tổ Thiên
Thu lên sảnh. Lão rót ba bát rượu rồi lấy một đĩa thịt heo to làm đồ nhắm, nâng
lên cung kính mời Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung uống một ngụm, cảm thấy vị rượu
nhạt nhẽo chẳng khác rượu thường nhưng so với tám chén rượu mà Tổ Thiên Thu mời
còn ngon hơn gấp mười lần. Lão Đầu Tử nói:
– Lệnh Hồ công tử, tiểu lão hồ đồ nên đắc tội với công tử. Ôi,
vụ này… thật là…
Mặt lão tràn đầy vẻ hoảng sợ, không biết nói sao để có thể diễn
tả được sự hối hận.
Tổ Thiên Thu nói:
– Lệnh Hồ công tử đại nhân đại lượng không trách ngươi đâu. Vả
lại nếu Tục mệnh bát hoàn của ngươi có chút hiệu nghiệm, bổ ích cho thân thể
của Lệnh Hồ công tử thì ngươi đã có công lao rồi.
Lão Đầu Tử nói:
– Vụ này… không dám nhận công lao đâu. Tổ hiền đệ, đây là công
lớn của hiền đệ.
Tổ Thiên Thu cười nói:
– Ta đã lấy tám viên dược hoàn của ngươi, chỉ e rằng đã hại Bất
Tử điệt nữ, một ít nhân sâm này đem đến để tẩm bổ cho điệt nữ.
Lão khom người lấy chiếc giỏ trúc, mở nắp ra, đổ ra một mớ nhân
sâm có củ to củ nhỏ, không mười thì cũng tám cân.
Lão Đầu Tử nói:
– Ở đâu mà nhiều nhân sâm quá vậy?
Tổ Thiên Thu cười nói:
– Dĩ nhiên là “mượn” trong các tiệm thuốc.
Lão Đầu Tử cười ha hả nói:
– Lưu Bị mượn Kinh Châu không biết ngày nào trả lại.
Lệnh Hồ Xung thấy Lão Đầu Tử tuy tỏ ra vui gượng nhưng vẫn không
giấu được vẻ âu sầu trên đôi mắt bèn nói:
– Lão tiên sinh, Tổ tiên sinh! Hai vị muốn trị bệnh cho vãn bối,
tuy là hảo ý, nhưng một vị thì lừa gạt trước, một vị thì bắt trói sau đó, không
tránh khỏi con mắt của tại hạ đâu.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu vừa nghe liền đứng dậy xá lia lịa,
cùng nói:
– Lệnh Hồ công tử, bọn lão hủ tội đáng chết vạn lần. Bất luận
công tử trách phạt thế nào, hai lão tử đều nhận hết.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Được, tại hạ có chuyện không hiểu, xin nói thẳng ra. Xin hỏi
hai vị, hai vị nể mặt ai mà kính trọng tại hạ như vậy?
Hai lão liếc nhìn nhau. Lão Đầu Tử nói:
– Chuyện này… chuyện này… chuyện này ư?
Tổ Thiên Thu nói:
– Đương nhiên công tử gia biết rồi. Tên của vị đó, công tử có
giận thì lão hủ cũng không dám nhắc đến.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Quả thực tại hạ không biết.
Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm tự nghĩ: “Là Phong thái sư thúc tổ ư? Là
Bất Giới hòa thượng? Là Điền Bá Quang? Là Lục Trúc Ông? Dường như đều không
phải. Tuy Phong thái sư thúc tổ có bản lĩnh nhưng Phong thái sư thúc tổ ẩn cư
không lộ mặt, không cho mình tiết lộ hành tung, làm sao thái sư thúc tổ lại
xuống núi để làm những chuyện như vậy? Bất giới đại sư, Điền Bá Quang, Lục Trúc
Ông tính tình bộc trực, hành sự cũng không bí ẩn như vậy.”
Tổ Thiên Thu nói:
– Công tử gia, công tử gia hỏi chuyện này, Tổ mỗ và Lão huynh cả
hai quyết không dám trả lời, dù công tử gia có giết hai lão hủ, hai lão hủ cũng
không thể nói ra được. Lòng công tử gia tất nhiên đã biết, hà tất còn muốn bọn
lão hủ nói ra miệng làm gì.
Lệnh Hồ Xung nghe lão nói với giọng kiên quyết rõ ràng có bức
vấn thế nào họ cũng không chịu nói, bèn nói:
– Được, hai vị không nói ra thì cơn giận trong lòng tại hạ không
thể tiêu tan được. Lão tiên sinh, vừa rồi Lão tiên sinh trói tại hạ vào ghế còn
hù dọa cho tại hạ hồn xiêu phách lạc, bây giờ tại hạ cũng muốn trói hai vị lại.
Không chừng tại hạ chưa nguôi giận, phải lấy dao nhọn khoét lấy tim gan của hai
vị ra mới hả dạ.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu đưa mắt nhìn nhau, cùng nói:
– Công tử gia muốn trói tất nhiên chúng ta không dám phản kháng.
Lão Đầu Tử bưng hai cái ghế rồi lấy bảy tám sợi dây thừng đến.
Hai lão dùng dây tự cột chặt hai chân mình vào ghế, sau đó đưa hai tay ra sau
lưng rồi nói:
– Xin công tử trói lại.
Cả hai đều nghĩ: “Vị thiếu niên này chưa chắc muốn trói bọn ta
cho hả giận, chắc y muốn giỡn chơi thôi.”
Nào ngờ Lệnh Hồ Xung lấy dây trói chặt hai tay của hai người ra
sau lưng, giơ cây dao nhọn của Lão Đầu Tử lên rồi nói:
– Nội lực của tại hạ đã mất không thể dùng ngón tay điểm huyệt
được, lại sợ hai vị vận sức giãy giụa nên tạm dùng chuôi dao này phong tỏa
huyệt đạo của hai vị.
Chàng nói xong, xoay mũi dao lại, dùng chuôi dao điểm vào các
huyệt Hoàn khiêu, Thiên trụ, Thiếu hải của hai người. Lão Đầu Tử và Tổ Thiên
Thu ngơ ngác nhìn nhau, rất lấy làm lạ, không giấu được vẻ lo sợ, không biết
Lệnh Hồ Xung có dụng ý gì.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Hai vị ở đây đợi một lúc.
Nói xong, đi ra khỏi sảnh.
Lệnh Hồ Xung cầm cây dao nhọn đến ngoài phòng thiếu nữ hắng
giọng một tiếng rồi nói:
– Lão… à quên, cô nương thấy trong người thế nào?
Chàng định gọi cô là “Lão cô nương”, nhưng nghĩ thiếu nữ này còn
nhỏ tuổi, tuy cô họ Lão thật nhưng gọi là “Lão cô nương” thì không ổn lắm, còn
nếu gọi là “Lão Bất Tử cô nương” thì lại hoạt kê hết sức tưởng tượng. Thiếu nữ
chỉ ậm ừ, không trả lời. Lệnh Hồ Xung vén màn đi vào phòng thấy cô vẫn ngồi
tựa vào cái gối, nửa mê nửa tỉnh, cặp mắt hé mở. Chàng tiến gần, thấy da mặt cô
trong suốt, dưới làn da trắng muốt lộ ra những sợi gân xanh tựa hồ có thể thấy
máu chảy trong huyết quản của cô. Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, đến
gió cũng không lọt vào được, chàng tưởng chừng như máu trong cơ thể cô cũng
đang ngưng kết lại thành cao. Hơi thở của cô yếu dần, hít vào thì ít mà thở ra
thì nhiều.
Lệnh Hồ Xung nghĩ: Cô gái này đáng lẽ đã sống nhưng ta đã uống
hết đơn dược làm hại đến cô ta. Dù sao ta cũng sắp chết, sống nhiều thêm hay
sống ít đi mấy ngày có khác gì đâu?
Chàng lấy một cái bát sứ đặt lên ghế, tay phải cầm dao cắt mạnh
vào cổ tay trái một đường ngang, máu tươi phun ra chảy vào trong bát. Lệnh Hồ
Xung thấy chậu nước nóng mà Lão Đầu Tử bưng đến hãy còn bốc khói liền đặt con
dao xuống, tay phải vốc nước nóng rưới lên vết thương để máu trong vết thương
không bị ngưng kết lại. Trong chốc lát máu tươi đã chảy được gần đầy bát.
Thiếu nữ đang lúc mơ mơ màng màng chợt nghe mùi máu tanh. Cô mở
mắt ra thấy máu trên cổ tay của Lệnh Hồ Xung đang chảy, kinh hãi lớn tiếng kêu
lên.
Lệnh Hồ Xung thấy máu trong bát gần đầy liền bưng đến để gần bên
miệng cô nhỏ nhẹ nói:
– Mau uống đi, trong máu có linh dược, có thể trị được bệnh cho
cô.
Cô gái nói:
– Ta… ta sợ… ta không uống đâu.
Sau khi bị chảy mất một bát máu, Lệnh Hồ Xung cảm thấy đầu óc
choáng váng, tứ chi bủn rủn.
Chàng nghĩ bụng cô này sợ hãi không chịu uống, máu ta chẳng lẽ
bị chảy uổng ư.
Tay trái Lệnh Hồ Xung chụp lấy con dao nhọn quát:
– Nếu không nghe lời ta sẽ giết ngươi.
Nói rồi đưa mũi dao vào cổ họng cô.
Cô gái sợ quá phải há miệng uống từng hớp máu tươi cho tới khi
hết cả bát. Mấy lần cô buồn nôn muốn ói nhưng thấy mũi dao của Lệnh Hồ Xung thì
không dám nôn ra.
Lệnh Hồ Xung thấy cô uống được một bát, vết thương trên cổ tay
mình cũng đã đông máu lại. Chàng nghĩ: Ta đã uống Tục mệnh bát hoàn của Lão Đầu
Tử, máu ta đưa thuốc vào cơ thể của cô này e chưa được một phần mười. Ta phải
ép cô ta uống vài bát nữa cho đến lúc ta không còn cử động được mới thôi.
Lệnh Hồ Xung liền cắt mạch ở cổ tay phải, máu tươi chảy ra được
hơn nửa bát, lại đưa cho cô gái uống.
Cô gái chau mày năn nỉ:
– Ngươi… ngươi đừng ép ta, ta không muốn uống nữa.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Không muốn cũng phải uống. Uống mau!
Cô gái miễn cưỡng uống vài hớp, thở hổn hển nói:
– Ngươi… tại sao ngươi làm vậy? Ngươi làm vậy là hại đến bản
thân mình.
Lệnh Hồ Xung cười nhăn nhó nói:
– Ta bị hao tổn thì không sao, chỉ mong cho ngươi được khỏi bệnh.
Đào Chi Tiên và Đào Thực Tiên bị Lão Đầu Tử chụp trong lưới,
càng cựa quậy thì càng bị tấm lưới siết lại đến nỗi tay chân của hai lão muốn
nhúc nhích cũng không được. Tuy hai người không nhúc nhích nhưng tai mắt vẫn
linh mẫn, miệng lưỡi vẫn ba hoa xích thố. Khi Lệnh Hồ Xung trói Lão Đầu Tử và
Tổ Thiên Thu lại, Đào Chi Tiên đoán thế nào chàng cũng giết hai người; Đào Thực
Tiên đoán chàng sẽ đến cởi lưới cho hai huynh đệ lão. Nào ngờ hai lão tranh
luận mãi mà chẳng ai đoán trúng, Lệnh Hồ Xung lại đi vào phòng của cô gái.
Khuê phòng của cô kín mít không một kẽ hở, hai người ở trong
phòng nói chuyện chỉ truyền ra ngoài loáng thoáng vài câu. Đào Chi Tiên, Đào
Thực Tiên, Nhạc Bất Quần, Lão Đầu Tử , Tổ Thiên Thu nội lực đều rất cao thâm
nhưng Lệnh Hồ Xung làm gì trong phòng cô gái, năm lão phải tùy ý suy diễn. Bỗng
nghe cô nương la thất thanh, sắc mặt của năm lão đều thay đổi.
Đào Chi Tiên hỏi:
– Lệnh Hồ Xung là một nam nhân, đi vào phòng khuê nữ của người
ta để làm gì?
Đào Thực Tiên nói:
– Tam ca hãy nghe! Cô nương sợ quá, nói: “Ta… ta sợ!”, Lệnh Hồ
Xung nói: “Nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ giết ngươi”. Hắn nói: “Ngươi không
nghe” là muốn cô nghe theo cái gì?
Đào Chi Tiên nói:
– Chắc là có chuyện không hay. Dĩ nhiên hắn áp bức cô gái phải
làm vợ hắn!
Đào Thực Tiên nói:
– Ha ha, thật buồn cười! Lão lùn như trái dưa, mập như trái banh
thì con gái lão cũng lùn như trái dưa, mập như trái banh. Tại sao Lệnh Hồ Xung
muốn bắt cô làm vợ?
Đào Chi Tiên nói:
– Củ cải rau xanh, mỗi người một sở thích. Không chừng tay Lệnh
Hồ Xung đặc biệt thích phụ nữ béo mập, vừa thấy phụ nữ béo mập thì hồn đã bay
đến chín tầng mây xanh.
Đào Thực Tiên nói:
– Trời ơi! Tam ca nghe kìa! Cô gái béo mập năn nỉ xin tha, nói
cái gì “Ngươi đừng ép ta, ta thật không muốn…”
Đào Chi Tiên nói:
– Đúng vậy, tiểu tử Lệnh Hồ Xung cực kỳ bá đạo ngang ngược. Hắn
nói: “Không được cũng phải được. Mau!”
Đào Thực Tiên nói:
– Lệnh Hồ Xung bảo cô ta mau là mau cái gì?
Đào Chi Tiên nói:
– Ngươi là trai tân chưa lấy vợ, dĩ nhiên ngươi không hiểu.
Đào Thực Tiên nói:
– Chẳng lẽ tam ca lấy vợ rồi ư? Nói vậy mà không biết xấu hổ.
Đào Chi Tiên nói:
– Ngươi biết rõ ta chưa lấy vợ, sao còn hỏi?
Đào Thực Tiên lớn tiếng nói:
– Này Lão Đầu Tử, Lệnh Hồ Xung đang bức ép con gái ngươi làm vợ,
sao ngươi thấy chết mà không cứu?
Đào Chi Tiên nói:
– Ngươi đa sự làm gì, sao ngươi biết cô nương béo mập sắp chết,
nói cái gì thấy chết không cứu? Tên cô ta là Lão Bất Tử, cô ta chết làm sao
được.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu bị trói chặt vào ghế, lại bị phong
tỏa huyệt đạo, nghe tiếng Lão cô nương kinh hãi van xin trong phòng, hai người
ngơ ngác nhìn nhau không biết làm thế nào. Lòng hai lão vốn đã nghi ngờ lại
nghe Đào Cốc nhị tiên lớn tiếng tranh luận ngoài sân thì càng nghi ngờ thêm
nữa.
Tổ Thiên Thu nói:
– Lão huynh, chuyện này không thể không ngăn cản. Không ngờ Lệnh
Hồ công tử lại hiếu sắc như vậy, chỉ sợ xảy ra đại họa…
Lão Đầu Tử nói:
– Thôi rồi đứa con Bất Tử của ta. Vậy là xong rồi, lại… lại mang
tội lỗi với người ta.
Tổ Thiên Thu nói:
– Lão huynh nghe kìa. Cô nương Bất Tử của lão huynh có tình ý
với Lệnh Hồ Xung. Cô nói: “Ngươi làm như vậy là tự hại mình”. Lệnh Hồ Xung nói
gì lão huynh có nghe không?
Lão Đầu Tử nói:
– Lệnh Hồ Xung nói: “Thân ta tổn thương thì không sao, ta chỉ
muốn ngươi khỏi bệnh”. Tổ mẹ nó hai đứa nhỏ này.
Tổ Thiên Thu cười ha hả nói:
– Lão huynh, xin chúc mừng!
Lão Đầu Tử tức giận nói:
– Chúc mừng cái bà nội ngươi!
Tổ Thiên Thu nói:
– Lão huynh giận làm gì? Ta chúc mừng lão huynh có một con rể
quý.
Lão Đầu Tử quát lớn:
– Đừng ăn nói hồ đồ! Chuyện này mà lọt ra ngoài thì ta và ngươi
còn tính mạng không?
Lúc lão nói câu này giọng đầy vẻ sợ hãi. Tổ Thiên Thu nói:
– Phải, phải!
Giọng của Tổ Thiên Thu run run.
Nhạc Bất Quần nằm trên cây ngoài bức tường, cách ngôi nhà khá
xa, tuy đã vận Tử hà thần công cũng chỉ nghe câu được câu mất. Lúc đầu lão nghe
Lệnh Hồ Xung cưỡng bức cô gái, đã muốn xông vào phòng ngăn cản. Nhưng lão
chuyển ý nghĩ. Cả Lệnh Hồ Xung và mấy tên này đều bí hiểm khác thường không
biết có mưu đồ gì, tốt hơn hết là không nên lỗ mãng, cứ lặng yên quan sát động
tĩnh. Lão tiếp tục vận công lắng nghe.
Đào Cốc nhị tiên và Lão Đầu Tử, Tổ Thiên Thu nói chuyện huyên
thuyên, lão đều nghe rõ. Lão chỉ biết Lệnh Hồ Xung thừa lúc người ta gặp nguy
khốn, giở trò phi lễ với cô gái. Sau đó nghe Tổ Thiên Thu và Lão Đầu Tử đối
đáp, lão nghĩ Lệnh Hồ Xung tính tình phong lưu, cô gái có lẽ cũng giống như cha
là một cô nương xấu xí mập như trái banh, nên sau khi thất thân, đem lòng luyến
ái Lệnh Hồ Xung cũng không có gì là lạ. Bất giác lão lắc đầu.
Bỗng nghe tiếng cô gái la thất thanh:
– Đừng… đừng… nhiều máu quá, ta năn nỉ ngươi…
Bên ngoài bức tường lại có tiếng người khác nói lớn:
– Lão Đầu Tử, Đào Cốc tứ quỷ bị ta dụ đi rồi.
Vèo một tiếng người đó đã nhảy vào, đẩy cửa vào nhà. Đó chính là
hán tử cầm cây phướn trắng dẫn dụ bọn tứ tiên.
Lão thấy Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu bị cột trên ghế, giật mình
kinh hãi hỏi:
– Tại sao vậy?
Lão xoay tay phải đã cầm một cây trủy thủ sáng loáng, vung lên
mấy cái, cắt đứt dây thừng trói chân tay hai người.
Trong phòng, cô nương lại kinh hãi la thét lên:
– Ngươi… ngươi… van xin ngươi… đừng làm như vậy nữa.
Hán tử nghe cô la khẩn cấp, kinh hãi nói:
– Là Lão Bất Tử cô nương!
Rồi lão xông thẳng vào phòng.
Lão Đầu Tử kéo cánh tay lão lại, quát:
– Không được vào!
Hán tử sửng sốt đứng lại.
Chỉ nghe Đào Chi Tiên ở ngoài sân nói:
– Ta nghĩ rằng lão tròn như trái dưa có được Lệnh Hồ Xung làm
con rể như vậy chắc sẽ vui mừng lắm.
Đào Thực Tiên nói:
– Lệnh Hồ Xung sắp chết; có con rể sống dở chết dở thì có gì mà
vui mừng?
Đào Chi Tiên nói:
– Con gái của lão cũng sắp chết rồi, thành ra một cặp vợ chồng
sống dở chết dở.
Đào Thực Tiên hỏi:
– Người nào chết? Người nào sống?
Đào Chi Tiên đáp:
– Còn phải hỏi. Tất nhiên là Lệnh Hồ Xung chết, còn cô gái tên
gọi là Lão Bất Tử thì làm sao mà chết được?
Đào Thực Tiên nói:
– Cũng chưa chắc đâu. Chẳng lẽ tên gọi là gì thì con người đúng
như vậy sao? Nếu trong thiên hạ ai cũng đặt tên là Lão Bất Tử thì đều già mà
không chết cả ư? Chúng ta luyện võ để làm gì?
Trong khi hai anh em lão đang tranh luận bỗng nghe binh một
tiếng trong phòng, hình như có vật gì ngã xuống đất. Lão cô nương la lên, tuy
giọng yếu ớt nhưng đầy vẻ kinh hoàng:
– Gia gia, gia gia mau vào đây!
Lão Đầu Tử nghe con gái kêu, vội lao vào phòng, thấy Lệnh Hồ
Xung nằm dưới đất, chiếc bát sứ úp lên ngực, người dính đầy máu. Lão cô nương
ngồi tựa trên giường miệng cũng dính đầy máu. Tổ Thiên Thu và hán tử đến sau
chằm chằm nhìn Lệnh Hồ Xung rồi nhìn Lão cô nương lòng đầy nghi vấn.
Cô gái nói:
– Gia gia, hắn… hắn cắt quá nhiều máu, ép hài nhi uống hết hai
bát… Hắn… hắn còn muốn cắt…
Lão Đầu Tử vô cùng kinh hãi cúi xuống đỡ Lệnh Hồ Xung, thấy gân
ở hai cổ tay hắn đều bị cắt, máu vẫn chảy không ngừng. Lão xông ra khỏi phòng
lấy Kim thương dược, hốt hoảng đến nỗi ở trong nhà mình mà vẫn va trán vào cánh
cửa sưng vù, khung cửa bị tông đến sập mất nửa bên.
Đào Chi Tiên nghe tiếng va đụng thì cho rằng lão ẩu đả với Lệnh
Hồ Xung nên la lên:
– Này, Lão Đầu Tử! Lệnh Hồ Xung là hảo bằng hữu của Đào Cốc lục
tiên, ngươi không được đánh hắn. Nếu ngươi giết hắn thì Đào Cốc lục tiên sẽ xé
cái thây mập của ngươi thành từng sợi mới hả.
Đào Thực Tiên nói:
– Sai rồi! Sai rồi!
Đào Chi Tiên hỏi:
– Sao lại sai?
Đào Thực Tiên nói:
– Nếu thân lão ốm tong teo thì mới có thể xé thành từng sợi,
nhưng thân lão béo mập thì xé thành từng cục chứ làm sao thành sợi được?
Lão Đầu Tử lấy Kim thương dược thoa lên vết thương nơi cổ tay
Lệnh Hồ Xung rồi nắn mấy huyệt đạo trước ngực cho hắn, Lệnh Hồ Xung dần dần
tỉnh lại. Lão Đầu Tử cảm kích vô cùng, run run nói:
– Lệnh Hồ công tử, Lệnh Hồ công tử… vụ này khiến cho bọn lão hủ
dù tan xương nát thịt cũng… cũng…
Tổ Thiên Thu nói:
– Lệnh Hồ công tử, vừa rồi Lão Đầu Tử trói Lệnh Hồ công tử hoàn
toàn là do hiểu lầm, sao công tử lại tin thật. Vụ này há không khiến cho lão
không còn đất dung thân?
Lệnh Hồ Xung mỉm cười nói:
– Nội thương của tại hạ không thể dùng linh đơn diệu dược mà trị
được. Hảo ý của Tổ tiền bối lấy Tục mệnh bát hoàn của Lão tiền bối cho tại hạ
uống thật là… . Chỉ mong bệnh tình của cô nương này có thể khỏi được…
Chàng nói đến đây, vì mất máu quá nhiều nên lại ngất đi.
Lão Đầu Tử ẵm Lệnh Hồ Xung bước ra khỏi phòng con gái, đặt chàng
nằm trên giường ở phòng mình, buồn rầu hỏi:
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Tổ Thiên Thu nói:
– Lệnh Hồ công tử mất máu quá nhiều, chỉ e tính mạng lâm nguy trong
chốc lát. Ba chúng ta dùng tu vi cả đời, dùng nội lực truyền vào cho công
tử xem thử thế nào.
Lão Đầu Tử nói:
– Nên làm như vậy.
Lão đỡ nhẹ Lệnh Hồ Xung dậy, đặt lòng bàn tay phải vào huyệt Đại
truy sau lưng Lệnh Hồ Xung. Lão vừa vận khí thì toàn thân chấn động, chỉ nghe
mấy tiếng răng rắc, cái ghế lão ngồi đã bị gãy sụm.
Đào Chi Tiên cười ha hả, lớn tiếng nói:
– Nội thương của Lệnh Hồ Xung là do sáu huynh đệ ta dùng nội lực
trị cho hắn mà ra, lão lùn như trái dưa lại học theo kiểu đó thì làm cho Lệnh
Hồ Xung bị thương nặng hơn rồi. Bị thương rồi bị thương, rồi bị thương nữa
không ngớt.
Đào Thực Tiên nói:
– Tam ca nghe kìa, tiếng răng rắc kia nhất định là do lão lùn
như trái dưa bị nội lực của Lệnh Hồ Xung làm chấn động đổ vỡ vật gì rồi. Mà nội
lực của Lệnh Hồ Xung là nội lực của chúng ta. Lão lùn như trái dưa lần đầu tiên
mới được nếm mùi đau khổ của Đào Cốc lục tiên. Tuyệt diệu, thật là tuyệt diệu!
Lão Đầu Tử thở dài nói:
– Nếu Lệnh Hồ công tử bị trọng thương, Lão Đầu Tử này đành phải
tự sát thôi.
Bỗng nhiên hán tử lớn tiếng hỏi:
– Vị nào trên cây táo ở ngoài tường, có phải là Nhạc tiên sinh
chưởng môn phái Hoa Sơn không?
Nhạc Bất Quần giật mình kinh hãi, thầm nghĩ: Thì ra mình đã bị
hắn nhìn thấy.
Hán tử lại gọi:
– Nhạc tiên sinh là khách từ xa đến, sao không vào đây tương
kiến?
Nhạc Bất Quần rất lúng túng cảm thấy đi vào thì không ổn nhưng
cũng không thể ngồi hoài trên cây. Hán tử lại nói:
– Lệnh cao đồ, Lệnh Hồ công tử bị ngất rồi, mời Nhạc tiên sinh
vào đây xem sao.
Nhạc Bất Quần đằng hắng một tiếng, tung mình nhảy vọt qua sân
rộng hơn một trượng, bước vào hành lang. Lão Đầu Tử từ trong phòng đi ra, cung
tay nói:
– Xin mời Nhạc tiên sinh vào.
Nhạc Bất Quần nói:
– Tại hạ lo lắng cho sự an nguy của tiểu đồ nên đến đây, thật là
lỗ mãng.
Lão Đầu Tử nói:
– Trong vụ này, tại hạ mới là người đáng chết, ôi, nếu… nếu…
Đào Chi Tiên lớn tiếng nói:
– Ngươi không nên lo lắng, Lệnh Hồ Xung không chết được đâu.
Lão Đầu Tử vui mừng hỏi:
– Sao các hạ biết Lệnh Hồ công tử không chết?
Đào Chi Tiên đáp:
– Tuổi của hắn nhỏ hơn ngươi và ta nhiều, có phải không?
Lão Đầu Tử nói:
– Đúng, vậy thì sao?
Đào Chi Tiên hỏi:
– Người lớn tuổi chết trước hay người nhỏ tuổi chết trước? Tất
nhiên người lớn tuổi chết trước. Ngươi chưa chết, ta chưa chết thì Lệnh Hồ Xung
làm sao mà chết được?
Lão Đầu Tử tưởng lão có ý kiến gì hay ho nào ngờ lão lại nói vớ
vẩn, nên chỉ cười gượng.
Đào Thực Tiên nói:
– Ta có một ý kiến cực kỳ thông minh. Tất cả chúng ta đồng tâm
hợp lực đổi tên Lệnh Hồ Xung thành Lệnh Hồ Bất Tử…
Nhạc Bất Quần vào phòng, thấy Lệnh Hồ Xung hôn mê, thầm nghĩ:
Nếu ta không hiển lộ Tử hà thần công ra, có thể bọn này sẽ xem thường phái Hoa
Sơn.
Lão quay mặt vào phía trong, ngấm ngầm vận Tử hà thần công, lúc
mặt lão hiện rõ sắc tím thì không ai nhìn thấy hết, rồi đưa tay đặt lên huyệt
Đại truy sau lưng Lệnh Hồ Xung. Lão đã biết tình trạng các luồng chân khí vận
hành trong cơ thể Lệnh Hồ Xung nên không dùng sức, chỉ đưa một ít nội lực từ từ
truyền vào. Khi thấy chân khí trong cơ thể Lệnh Hồ Xung phản kích, lão nhấc bàn
tay ra khoảng nửa tấc, ngừng lại một chút rồi lại đặt bàn tay vào. Quả nhiên,
chẳng bao lâu Lệnh Hồ Xung đã dần dần tỉnh lại, gọi:
– Sư phụ, sư phụ… lão nhân gia đã đến.
Bọn Lão Đầu Tử ba người thấy Nhạc Bất Quần không phí một chút
hơi sức mà làm Lệnh Hồ Xung tỉnh lại đều khâm phục vô cùng.
Nhạc Bất Quần thầm nghĩ: Đây là chỗ thị phi không nên ở lại,
không biết phu nhân và bọn đệ tử trên thuyền thế nào.
Lão cung tay nói:
– Các vị đối đãi với sư đồ tại hạ cung kính như vậy, tại hạ xấu
hổ không dám nhận. Xin cáo từ.
Lão Đầu Tử nói:
– Dạ, dạ! Lệnh Hồ công tử chưa khỏe hẳn, bọn lão hủ phải tiếp
đãi cho tốt mới phải. Tiểu lão nhi thật quá thất lễ, xin miễn thứ.
Nhạc Bất Quần nói:
– Không cần khách khí.
Dưới ánh đèn mờ Nhạc Bất Quần nhìn thấy đôi mắt của hán tử sáng
quắc, lão động tâm cung tay hỏi:
– Tôn tính đại danh vị bằng hữu này là gì?
Tổ Thiên Thu cười nói:
– Thì ra Nhạc tiên sinh không nhận ra Dạ miêu tử Vô Kế Khả Thi
Kế Vô Thi của chúng ta.
Nhạc Bất Quần kinh hãi nghĩ: Dạ miêu tử Kế Vô Thi ư? Nghe nói
người này được trời cho khác thường, nhãn lực tinh tường, hành sự khi thiện khi
ác, nửa chính nửa tà. Tuy tên gọi là Kế Vô Thi nhưng kỳ thực lại rất quỷ kế đa
đoan, là một nhân vật rất lợi hại. Lão lại cùng ở đây với bọn Lão Đầu Tử.
Nhạc Bất Quần cung tay nói:
– Tại hạ ngưỡng mộ đại danh Kế sư phó từ lâu, như sấm dậy bên
tai, hôm nay may mắn được tương kiến.
Kế Vô Thi mỉm cười nói:
– Hôm nay chúng ta gặp nhau ở đây, ngày mai còn gặp nhau trên
Ngũ Bá Cương nữa.
Nhạc Bất Quần lại kinh hãi, tuy cảm thấy lần đầu gặp nhau không
tiện hỏi cho tường tận nhưng con gái bị bắt cóc nên lão rất quan tâm. Lão bèn
hỏi:
– Tại hạ không biết đã có chỗ nào đắc tội với các vị bằng hữu võ
lâm ở đây, chắc là đi qua quý địa chưa đến bái kiến, thất lễ vô cùng. Tiểu nữ
và tiểu đồ họ Lâm không biết bị bằng hữu nào bắt mang đi, Kế tiên sinh có thể
chỉ giáo một hai điều chăng?
Kế Vô Thi mỉm cười nói:
– Thật không? Chuyện này tại hạ cũng chưa biết rõ.
Nhạc Bất Quần hỏi Kế Vô Thi việc con gái bị bắt là đã quá hạ
thấp thân phận chưởng môn nhân của mình, lại nghe hắn không chịu nói thẳng ra
biết hay không. Lão vừa tức giận vừa lo lắng. Không thèm hỏi thêm nữa, lạnh
lùng nói:
– Nửa đêm đến quấy nhiễu, tiểu nhân rất lấy làm áy náy vậy xin
cáo từ.
Lão dìu Lệnh Hồ Xung, toan ôm đi.
Lão Đầu Tử chui đầu vào giữa thầy trò Nhạc Bất Quần ôm lấy Lệnh
Hồ Xung rồi nói:
– Lệnh Hồ công tử do tại hạ mời đến, đương nhiên tại hạ phải
cung kính đưa về.
Lão Đầu Tử nói xong cầm chiếc chăn mỏng đắp lên người Lệnh Hồ
Xung, ôm chàng bước ra khỏi cửa.
Đào Chi Tiên la lên:
– Ê, hai con cá to bọn nhà ta mà để lại đây thì thành cái gì?
Lão Đầu Tử trầm ngâm nói:
– Chuyện này…
Lão nghĩ trói hổ thì dễ nhưng thả hổ thì khó, nếu thả hai huynh
đệ hắn ra, thì Đào Cốc lục tiên trước sau cũng đến sinh sự trả thù, thật khó mà
chống cự nổi. Nếu tạm giữ trong tay hai người này, thì bốn lão kia phải úy kỵ.
Lệnh Hồ Xung biết tâm ý của lão bèn nói:
– Lão tiền bối tha cho họ đi. Đào Cốc nhị tiên, sau này các vị
đừng tìm hai vị Lão Tổ này sinh sự, mọi người đổi thù thành bạn được không?
Đào Chi Tiên nói:
– Hai đứa ta đơn độc, cũng không cách nào tìm bọn họ sinh sự
được.
Lệnh Hồ Xung nói:
– Vậy nếu Đào Cốc lục tiên cùng hợp lại thì sao?
Đào Thực Tiên đáp:
– Không tìm bọn họ sinh sự thì được rồi nhưng bảo “đổi thù thành
bạn”, có giết ta cũng không thể được.
Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu hừ lên một tiếng, thầm nghĩ: Chẳng
qua bọn ta nể mặt Lệnh Hồ công tử mới không tính toán với các ngươi, chẳng lẽ
bọn ta lại sợ Đào Cốc lục tiên hay sao?
Lệnh Hồ Xung hỏi:
– Tại sao vậy?
Đào Thực Tiên nói:
– Đào Cốc lục tiên và Hoàng Hà Lão Tổ bọn họ vốn không thù không
oán. Căn bản là không phải địch nhân, đã không phải địch nhân thì làm sao mà
“đổi thù” được? Cho nên, muốn kết bạn cũng không sao, nhưng muốn “đổi thù thành
bạn” thì bất luận thế nào cũng không đổi được.
Mọi người nghe vậy đều cười lên ha hả.
Tổ Thiên Thu cúi người xuống, mở tấm lưới cá ra. Lưới cá này
được đan bằng tóc người, dã tằm tơ và thuần kim tơ, bền chắc dị thường, bảo đao
lợi kiếm cũng không thể chặt đứt. Người nào bị mắc vào lưới mà không có ai giải
cứu càng cựa quậy thì càng bị siết chặt.
Đào Chi Tiên đứng dậy kéo quần xuống tiểu lên ngay lưới cá. Tổ
Thiên Thu giật mình hỏi:
– Ngươi… ngươi làm trò gì vậy?
Đào Chi Tiên nói:
– Không đi tiểu lên tấm lưới thúi tha này thì lão tử khó mà tiêu
được sự tức giận trong lòng.
Bảy người về đến chỗ thuyền đậu. Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn Lao
Đức Nặc và Cao Căn Minh chống kiếm giữ ở đầu thuyền, biết mọi người đều bình an
vô sự, nên yên tâm ngay. Lão Đầu Tử bế Lệnh Hồ Xung vào khoang thuyền, cung
kính vái dài sát đất, nói:
– Công tử gia nghĩa thấu trời xanh, lão hủ cảm kích vô cùng. Lão
hủ tạm thời cáo từ, không lâu sẽ có ngày gặp lại.
Lệnh Hồ Xung nửa mê nửa tỉnh muốn ngất đi, không biết lão nói
cái gì, hắn chỉ ừ hử lấy lệ.
Nhạc phu nhân và bọn đệ tử thấy trái banh thịt này đối với Lệnh
Hồ Xung lúc trước thì ngông nghênh về sau lại cung kính, không ai không lấy làm
lạ. Lão Đầu Tử và Tổ Thiên Thu sợ bọn Đào Căn Tiên quay lại nên không dám chần
chừ, liền hướng về Nhạc Bất Quần thi lễ rồi cáo từ.
Đào Chi Tiên vẫy Tổ Thiên Thu nói:
– Tổ huynh, khoan đi đã.
Tổ Thiên Thu hỏi:
– Cái gì nữa?
Đào Chi Tiên đáp:
– Còn cái này.
Lão khuỵu đầu gối thấp người xuống, đề khí lên vai, dùng hết sức
đụng mạnh vào bụng Tổ Thiên Thu. Chuyện này ngoài sức tưởng tượng mà thế đụng
của lão rất nhanh, Tổ Thiên Thu không kịp né tránh, đành phải vận nội kình, chỉ
một thoáng thì khí đầy huyệt Đan điền, bụng cứng như sắt đá. Chỉ nghe lẻng
kẻng, lụp bụp, tiếng của mấy chục loại chén cùng vang lên. Đào Chi Tiên nhảy
lùi về sau mấy trượng rồi cười ha hả.
Tổ Thiên Thu la lên:
– Trời ơi!
Lão mò tay vào túi lấy ra vô số mảnh vụn nào
sứ, nào ngọc, nào tre, nào gỗ. Hơn hai mươi chiếc chén rượu quý giấu trong
người ông, chỉ sau cú va chạm ấy phần lớn đã tan nát; các loại chén vàng, chén
bạc, tước đồng xanh cũng đều bị ép bẹp cả. Lão vừa
tiếc của, vừa tức giận, giơ tay ném mạnh mấy chục mảnh chén vụn vào Đào Chi
Tiên.
Đào Chi Tiên đã đề phòng trước nên né tránh, nói:
– Lệnh Hồ Xung bảo bọn ta phải “đổi thù thành bạn”, lời hắn nói
không thể không nghe. Cho nên chúng ta phải làm kẻ thù trước rồi sau đó mới làm
bạn bè sau.
Tổ Thiên Thu cực nhọc mấy chục năm mới sưu tầm được bộ chén uống
rượu này, bị Đào Chi Tiên đụng mạnh bể nát hết không giận sao được? Lão muốn ra
tay đánh nhưng nghe Đào Chi Tiên nói như vậy liền dừng lại cười khô khan mấy
tiếng rồi nói:
– Đúng vậy, đổi thù thành bạn, đổi thù thành bạn!
Lão cùng với Lão Đầu Tử, Kế Vô Thi quay người ra đi.
Lệnh Hồ Xung nửa mê nửa tỉnh nhưng vẫn lo lắng cho sự an nguy
của Nhạc Linh San. Chàng nói:
– Đào Chi Tiên, hãy bảo họ đừng… đừng hại Nhạc sư muội của tại
hạ.
Đào Chi Tiên liền lớn tiếng gọi:
– Này! Lão Đầu Tử, Kế Vô Thi, Tổ Thiên Thu, các bằng hữu nghe
đây, Lệnh Hồ Xung bảo các ngươi đừng làm tổn hại cô sư muội bảo bối của hắn.
Bọn Kế Vô Thi đã đi xa rồi, nghe nói vậy liền dừng lại. Lão Đầu
Tử quay người lớn tiếng nói:
– Lệnh Hồ công tử có lệnh, bọn ta xin tuân theo.
Ba người bàn bạc một lúc rồi mới ra đi.
Nhạc Bất Quần thuật lại cho Nhạc phu nhân nghe những điều lão
chứng kiến được tại nhà Lão Đầu Tử. Bỗng nghe trên bờ có tiếng la lối om sòm,
bốn người bọn Đào Căn Tiên đã quay về.
Đào Cốc tứ tiên thở hồng hộc nói tên cầm cây phướn trắng đã bị
bốn huynh đệ lão bắt được, xé thành bốn mảnh. Đào Thực Tiên cười ha hả nói:
– Lợi hại, lợi hại! Bốn vị ca ca thật là lợi hại!
Đào Chi Tiên nói:
– Các ngươi đem tên đó xé ra bốn mảnh mà có biết hắn tên gì không?
Đào Cán Tiên hỏi:
– Hắn chết thì đã chết rồi, còn hỏi tên hắn làm gì? Chẳng lẽ
ngươi biết sao?
Đào Chi Tiên nói:
– Đương nhiên là ta biết. Hắn họ Kế tên là Vô Thi, ngoại hiệu là
Dạ miêu tử.
Đào Diệp Tiên vỗ tay nói:
– Cái họ đã hay mà cái tên cũng hay tuyệt. Thì ra hắn đã đoán
trước, biết sau này có ngày bị Đào Cốc lục tiên bắt được, nhất định không có kế
nào thực hiện được, không tránh khỏi bị xé thành bốn mảnh cho nên mới đặt tên
như vậy.
Đào Thực Tiên nói:
– Tên Dạ miêu tử Kế Vô Thi công phu thật xuất chúng, thế gian
hiếm có.
Đào Căn Tiên nói:
– Đúng vậy, công phu của hắn thật tuyệt, nếu không gặp phải Đào
Cốc lục tiên thì với công phu khinh thân của hắn, trong võ lâm cũng có thể coi
là hảo thủ.
Đào Thực Tiên nói:
– Khinh công của hắn thì khỏi nói, nhưng tuyệt hơn cả là sau khi
bị xé thành bốn mảnh, hắn lại có thể tự ráp lại, hoàn hồn, nói năng hành động
như bình thường. Vừa rồi hắn còn đến đây nói chuyện một lúc nữa.
Bọn Đào Căn Tiên biết mình đã bị lộ tẩy, bốn lão cũng không lấy
làm xấu hổ, sắc mặt giả bộ làm ra vẻ kinh dị. Đào Hoa Tiên nói:
– Thì ra Kế Vô Thi còn có môn công phu kỳ lạ như vậy, không ai
có thể làm được, như nước biển không thể đo được. Khâm phục, khâm phục!
Đào Cán Tiên nói:
– Chuyện người bị xé thành bốn mảnh rồi tự động ráp lại, trong
khoảnh khắc hành động lại như bình thường gọi là môn Hóa linh vi chỉnh đại
pháp. Công phu này thất truyền đã lâu, không ngờ Kế Vô Thi lại học được, đúng
là kỳ nhân trong võ lâm. Lần sau gặp được có thể kết giao bằng hữu với hắn.
Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân nhìn nhau buồn rầu, vì ái nữ bị
bắt mất, ngay cả kẻ đối đầu là ai cũng không biết mặt. Không ngờ phái Hoa Sơn
danh trấn võ lâm lại bị đảo lộn, mọi thứ trôi theo nước sông Hoàng Hà, nhưng sợ
bọn đệ tử xao xuyến nên hai vợ chồng không để lộ vẻ u buồn ra mặt. Hai vợ chồng
cũng không bàn bạc nhiều chuyện nguy nan, chỉ thầm lo lắng. Trong khoang thuyền
chỉ còn tiếng của bọn Đào Cốc lục tiên cãi vã thiên hô bách sát.
Qua hơn một canh giờ, khi trời gần sáng bỗng nghe trên bờ có
tiếng bước chân, có người khiêng hai cỗ kiệu đến. Tên kiệu phu đứng trước lớn
tiếng nói:
– Lệnh Hồ công tử dặn không được làm Nhạc cô nương kinh hãi. Chủ
nhân có điều mạo muội, xin công tử tha thứ cho.
Mấy tên kiệu phu đặt kiệu xuống, cúi mình hành lễ rồi quay người
đi.
Có tiếng Nhạc Linh San gọi trong kiệu:
– Gia gia, má má!
Hai vợ chồng Nhạc Bất Quần vừa kinh hãi vừa vui mừng, nhảy lên
bờ vén màn kiệu ra, quả thấy ái nữ ngồi chỉnh tề trong kiệu, hai chân bị điểm
huyệt đi không được. Người ngồi trong cái kiệu thứ hai chính là Lâm Bình Chi.
Nhạc Bất Quần đưa tay vỗ lên các huyệt Hoàn khiêu, Tích trung, Ủy trung, giải
hết các huyệt đạo cho cô rồi hỏi:
– Người to lớn ấy là ai?
Nhạc Linh San nói:
– Người này vừa cao vừa to, hắn… hắn… hắn…
Miệng cô méo xẹo như muốn khóc òa lên. Nhạc phu nhân nhẹ nhàng
ôm cô vào lòng, đi vào khoang thuyền hỏi khẽ:
– Hài nhi bị họ ăn hiếp phải không?
Nhạc Linh San nghe mẫu thân hỏi liền khóc òa lên. Nhạc phu nhân
kinh hãi thầm nghĩ:
– Bọn người này toàn là tà đạo, San nhi rơi vào tay chúng đã mấy
giờ, không biết có bị lăng nhục không?
Bà vội hỏi:
– Bị làm sao. Nói cho má má nghe đi.
Nhạc Linh San chỉ khóc mãi.
Nhạc phu nhân càng kinh hoàng. Trong thuyền người đông, bà không
tiện hỏi nữa, đặt con gái nằm trên giường, kéo chăn đắp cho cô.
Bỗng Nhạc Linh San khóc òa rồi nói:
– Má má, người to lớn đó chửi hài nhi.
Nhạc phu nhân nghe qua như trút được gánh nặng. Bà mỉm cười nói:
– Mới bị người ta chửi vài câu mà đã đau lòng như vậy.
Nhạc Linh San khóc nói:
– Hắn vung chưởng lên làm như muốn đánh hài nhi, dọa hài nhi.
Nhạc phu nhân cười nói:
– Được rồi! Lần sau gặp lại, chúng ta sẽ chửi lại hắn, dọa lại
hắn.
Nhạc Linh San nói:
– Hài nhi đâu có nói xấu đại sư ca, Tiểu Lâm tử càng không nói.
Nhưng người cao to đó cường hung bá đạo, hắn nói bình sinh hắn ghét nhất là nghe
ai nói xấu Lệnh Hồ Xung. Hài nhi nói hài nhi cũng rất ghét. Hắn nói hắn đã ghét
thì sẽ mổ người đó ra ăn thịt. Má má, hắn nói đến đây thì nhe bộ răng trắng
toát ra dọa hài nhi, hu hu hu…
Nhạc phu nhân nói:
– Người này thật xấu. Xung nhi, người cao to đó là ai?
Thần trí Lệnh Hồ Xung vẫn chưa tỉnh táo, hắn mơ màng nói:
– Người cao to ư? Đệ tử… đệ tử…
Lâm Bình Chi đã được sư phụ giải khai huyệt đạo, đi vào khoang
thuyền nói xen vào:
– Sư nương, người cao to đó và lão hòa thượng đều ăn thịt người
thật chứ không phải hăm dọa đâu.
Nhạc phu nhân kinh hãi hỏi:
– Cả hai đều ăn thịt người ư? Sao ngươi biết?
Lâm Bình Chi đáp:
– Lão hòa thượng hỏi đệ tử chuyện Tịch tà kiếm phổ, hỏi một lúc
thì lấy trong túi ra một cục gì đó ăn rất ngon lành, còn đưa đến miệng đệ tử
hỏi đệ tử có muốn ăn thử cho biết mùi không. Thì ra đó là một bàn tay người.
Nhạc Linh San kinh hãi la to:
– Sao ngươi không nói trước?
Lâm Bình Chi nói:
– Tiểu đệ sợ sư tỉ kinh hãi nên không dám nói.
Nhạc Bất Quần bỗng nói:
– Ta nghĩ ra rồi, đây là Mạc Bắc song hùng. Người cao to nước da
rất trắng. Còn hòa thượng nước da lại rất đen phải không?
Nhạc Linh San đáp:
– Đúng vậy! Gia gia, gia gia biết họ ư?
Nhạc Bất Quần lắc đầu nói:
– Ta không biết họ nhưng ta nghe nói ở Mạc Bắc, phía Bắc Trường
thành, có hai tên cường đạo gọi là Bạch Hùng và Hắc Hùng. Nếu người tự đem hàng
hóa đi thì Mạc Bắc song hùng chỉ cướp tài vật, nếu có tiêu cục bảo tiêu thì
song hùng thường đem bọn bảo tiêu giết thịt nấu ăn, còn cho rằng người có luyện
võ thì thịt săn chắc, ăn mới ngon miệng.
Nhạc Linh San hét lên một tiếng. Nhạc phu nhân nói:
– Sư ca, sư ca thật thà quá, cái gì săn chắc ăn càng ngon miệng.
Lời như vậy mà cũng nói được, không sợ người ta nôn ói.
Nhạc Bất Quần mỉm cười, ngừng lại một chút rồi nói:
– Ta chưa bao giờ nghe nói Mạc Bắc song hùng vượt qua Trường
Thành, sao lần này chúng đến Hoàng Hà? Xung nhi, vì sao ngươi quen được Mạc Bắc
song hùng? (Trường Thành là Vạn lý trường thành)
Lệnh Hồ Xung đáp:
– Mạc Bắc song hùng ư?
Lệnh Hồ Xung không nghe rõ lời của sư phụ trước đó, chỉ nghĩ hai
tiếng “song hùng” thì cho chữ “hùng” là trong “anh hùng”, chứ không biết “hùng”
là con gấu. Chàng ngẩn ra một lúc, nói:
– Đệ tử không biết!
Nhạc Linh San bỗng hỏi:
– Tiểu Lâm tử, hòa thượng đó bảo ngươi ăn bàn tay, ngươi đã ăn
chưa?
Lâm Bình Chi đáp:
– Tiểu đệ không ăn.
Nhạc Linh San nói:
– Ngươi không ăn thì thôi, nếu ngươi cắn một miếng thì từ nay về
sau ta không nhìn ngươi nữa.
Đào Cán Tiên ở ngoài khoang thuyền nói vào:
– Thiên hạ đệ nhất mỹ vị không có gì ngon bằng thịt người. Nhất
định Tiểu Lâm tử đã lén ăn rồi, nhưng không chịu thừa nhận mà thôi.
Đào Diệp Tiên nói:
– Nếu hắn chưa ăn thì tại sao không nói trước, đến bây giờ liều
mạng chối cãi?
Sau khi Lâm Bình Chi gặp đại biến, gã ăn nói và hành sự rất thận
trọng. Nghe hai lão nói như vậy, gã ngẩn người ra, không đối đáp lại.
Đào Hoa Tiên nói:
– Đúng vậy, hắn không nói tức là mặc nhiên thừa nhận. Nhạc cô
nương, cái loại người ăn thịt người mà không dám nhận là thiếu trung thực, làm
sao có thể lấy làm chồng được?
Đào Căn Tiên nói:
– Sau này cô thành hôn với hắn, nhất định hắn sẽ dan díu với một
phụ nữ khác, nếu có người hỏi tới hắn sẽ chối ráo, không thừa nhận đâu.
Đào Diệp Tiên nói:
– Có một chuyện vô cùng nguy hiểm nữa là hắn đã dám ăn thịt
người, lúc hắn và cô nương ngủ chung giường đến nửa đêm bỗng ngón tay cô đau dữ
dội, lại nghe tiếng nhai xào xạo, kiểm tra lại thì cô biết chuyện gì không?
Tiểu Lâm tử đang nhai ngón tay của cô đó.
Đào Thực Tiên nói:
– Nhạc cô nương, con người tính luôn chân tay cũng chỉ có hai
mươi ngón. Hôm nay Tiểu Lâm tử ăn vài ngón; ngày mai, hắn ăn vài ngón nữa thì
chẳng bao lâu mười ngón tay và mười ngón chân của cô cụt nhẵn hết.
Từ khi Đào Cốc lục tiên và Lệnh Hồ Xung kết giao trên đỉnh Hoa
Sơn thì sáu lão đã là hảo bằng hữu của chàng. Tuy sáu lão có tính thích tranh luận
nhưng bọn họ không phải hoàn toàn ngốc nghếch. Tình trạng giữa Lệnh Hồ Xung và
Nhạc Linh San hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, sáu huynh đệ lão đã sớm hiểu ra
điều đó. Bây giờ bọn lão nắm được điểm yếu của Lâm Bình Chi nên không ngần ngại
châm ngòi để ly gián.
Nhạc Linh San giơ hai ngón tay bịt lỗ tai lại, la lớn:
– Các ngươi nói tầm bậy tầm bạ, ta không muốn nghe nữa!
Đào Căn Tiên nói:
– Nhạc cô nương, Nhạc cô nương muốn làm vợ Tiểu Lâm tử cũng
không sao, nhưng có một môn công phu cô nương không thể không học. Công phu này
hệ trọng đến cả đời cô, nếu bỏ qua cơ hội thì về sau cô có hối cũng không kịp.
Nhạc Linh San nghe lão nói trịnh trọng như vậy bèn hỏi:
– Công phu gì mà quan trọng vậy?
Đào Căn Tiên nói:
– Dạ miêu tử Kế Vô Thi có môn Hóa linh vi chỉnh đại pháp. Nếu
tai, mũi, ngón tay, ngón chân của cô bị Tiểu Lâm tử ăn trụi hết vào bụng, chỉ
cần cô học môn công phu này thì không sợ. Cứ mổ bụng Tiểu Lâm tử, lấy ra rồi
dùng Hóa linh vi chỉnh đại pháp để ghép lại như cũ.
Bình luận chương
Dưới chương này đang có gì?
Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.
Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.