Tiếu Ngạo Giang Hồ - Bản Tân Tu (Mới nhất)

Hồi 28: Đọng Tuyết

4,5 / 5 (10 lượt)

Không biết trải qua bao lâu, Lệnh Hồ Xung dần dần cảm thấy người lạnh buốt. Chàng từ từ mở mắt ra, cảm thấy ánh lửa làm chói mắt, liền nhắm mắt lại, tai nghe Doanh Doanh vui mừng gọi:

 

– Ngươi… ngươi tỉnh rồi.

 

Lệnh Hồ Xung lại mở mắt ra, thấy đôi mắt đẹp của Doanh Doanh đang dịu dàng nhìn mình, mặt đầy vẻ vui mừng.

 

Lệnh Hồ Xung muốn ngồi dậy, Doanh Doanh xua tay nói:

 

– Nằm nghỉ thêm một chút nữa đã.

 

Lệnh Hồ Xung vừa nhìn cảnh vật xung quanh, chàng thấy mình đang ở trong một sơn động, ngoài động có một đống lửa lớn. Chàng nhớ lại đã bị sư phụ đá một cước, bèn hỏi:

 

– Sư phụ và sư nương ta đâu?

 

Doanh Doanh trề môi nói:

 

– Ngươi còn kêu lão là sư phụ sao? Trong thiên hạ đâu có thứ sư phụ nào không biết xấu hổ như vậy? Ngươi thì một mặt nhường nhịn, còn lão lại không biết tốt xấu, tự đẩy bản thân vào chỗ không còn đường lui, còn nhẫn tâm đá ngươi một cước. Rồi bị chấn động gãy chân, đáng kiếp.

 

Lệnh Hồ Xung giật mình hỏi:

 

– Sư phụ ta bị gãy chân ư?

 

Doanh Doanh mỉm cười nói:

 

– Chưa chết là may cho lão lắm rồi. Gia gia nói, Hấp tinh đại pháp của ngươi còn chưa biết cách vận dụng, nếu không thì đâu đến nỗi bị thương như vậy.

 

Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:

 

– Ta đả thương sư phụ, lại làm gãy chân sư phụ nữa, thật là… thật là…

 

Doanh Doanh nói:

 

– Ngươi hối hận lắm sao?

 

Lệnh Hồ Xung trong lòng hoảng loạn và hổ thẹn cực kỳ, nói:

 

– Ta thật chẳng ra gì. Năm xưa, nếu không có sư phụ và sư nương nuôi dưỡng nên người thì không chừng ta đã chết từ lâu rồi, sao còn sống đến ngày hôm nay? Ta lấy oán báo ân, thật không bằng loài cầm thú.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Mấy lần lão xuống tay sát thủ muốn giết ngươi. Ngươi nhân nhượng như vậy cũng coi như đã báo đáp ân sư rồi. Con người giống như ngươi, đi đến đâu cũng không chết được, dù vợ chồng họ Nhạc không nuôi dưỡng ngươi, ngươi cứ làm một tên tiểu khất cái trên giang hồ thì cũng không chết đâu. Lão trục xuất ngươi ra khỏi Hoa Sơn, tình nghĩa sư đồ đã cắt đứt từ lâu rồi, còn nghĩ đến lão làm gì nữa?

 

Cô nói đến đây, giọng nhỏ dần lại:

 

– Xung ca, Xung ca vì tiểu muội mà đắc tội với sư phụ sư nương, tiểu muội… lòng tiểu muội…

 

Cô nói xong, đầu cúi xuống, hai má đỏ ửng lên.

 

Lệnh Hồ Xung thấy cô ta biểu lộ thần sắc thẹn thùng của một cô bé, thêm ánh lửa ngoài động hừng hực chiếu vào mặt khiến cho cô đẹp rực rỡ không gì sánh bằng, bất giác lòng chàng rung động. Lệnh Hồ Xung đưa tay nắm lấy tay trái cô, thở dài mà không biết nên nói gì.

 

Doanh Doanh dịu dàng nói:

 

– Tại sao Xung ca thở dài? Xung ca hối hận vì đã quen tiểu muội phải không?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Không, không! Tại sao ta lại hối hận? Tiểu muội vì ta, đem tính mạng mình tự giam vào chùa Thiếu Lâm, sau này ta có tan xương nát thịt cũng không báo đáp hết đại ân của tiểu muội.

 

Doanh Doanh nhìn chằm chằm vào hai mắt Lệnh Hồ Xung. Cô nói:

 

– Sao Xung ca lại nói những lời như vậy? Đến bây giờ trong lòng Xung ca vẫn còn coi tiểu muội là người ngoài ư?

 

Lệnh Hồ Xung hổ thẹn nghĩ trong lòng mình đúng là còn có một tầng ngăn cách với cô ta, bèn nói:

 

– Ta nói sai rồi, từ nay về sau, ta sẽ hết lòng với tiểu muội.

 

Chàng nói ra câu này xong, bất giác nghĩ: “Tiểu sư muội thì sao? Chẳng lẽ từ đây ta quên tiểu sư muội ư?”

 

Trong ánh mắt Doanh Doanh lóe lên niềm hạnh phúc khôn tả. Cô nói:

 

– Xung ca, Xung ca nói thật hay chỉ để làm vui lòng tiểu muội?

 

Lúc này, Lệnh Hồ Xung cũng không còn khắc cốt tương tư tên Nhạc Linh San trong lòng nữa nên toàn tâm toàn ý nói:

 

– Nếu ta nói dối với tiểu muội thì thiên lôi đánh xuống cho ta chết không toàn thây.

 

Doanh Doanh từ từ xoay tay trái lại nắm lấy tay Lệnh Hồ Xung. Cô cảm thấy trong cuộc đời thật khó có được một khoảnh khắc êm dịu như thế này. Toàn thân cô cảm thấy ấm áp xao xuyến, tâm hồn như bay bổng trên chín tầng mây. Cô mong thiên trường địa cửu, vĩnh viễn được như thế này. Một lúc lâu sau, cô từ từ nói:

 

– Người trong võ lâm chúng ta chỉ sợ muốn chết mà không được chết đàng hoàng. Sau này nếu Xung ca phụ lòng tiểu muội, tiểu muội không muốn Xung ca bị trời đánh đâu, tiểu muội… tiểu muội… tiểu muội thà tự tay đâm chết Xung ca.

 

Lệnh Hồ Xung giật mình, vạn lần không ngờ cô ta lại nói như vậy. Chàng sửng sốt cười nói:

 

– Tính mạng này của ta là do tiểu muội cứu nên nó đã sớm thuộc về tiểu muội rồi. Lúc nào tiểu muội muốn lấy thì cứ việc lấy.

 

Doanh Doanh tủm tỉm cười, nói:

 

– Người ta nói Xung ca là một lãng tử tùy tiện ranh mãnh, không có đức hạnh, quả nhiên cái miệng Xung ca trơn như mỡ, không đứng đắn chút nào. Không hiểu duyên phận tại sao mà tiểu muội lại thích cái gã lãng tử khinh bạc Xung ca này.

 

Lệnh Hồ Xung cười nói:

 

– Ta có bao giờ khinh bạc tiểu muội đâu? Tiểu muội nói ta như vậy thì ta phải khinh bạc tiểu muội rồi.

 

Chàng nói xong liền ngồi dậy. Doanh Doanh điểm chân, vọt người ra mấy thước rồi sầm nét mặt, nói:

 

– Lòng tiểu muội luôn tốt với Xung ca, nhưng chúng ta phải giữ quy củ. Nếu chàng nghĩ tiểu muội là loại nữ nhân lẳng lơ, có thể tùy tiện bắt nạt, thì đúng là nhìn lầm người rồi.

 

Lệnh Hồ Xung sững sờ nói:

 

– Làm sao ta dám coi tiểu muội là hạng gái lẳng lơ? Tiểu muội là một vị bà bà tuổi cao đức trọng không cho phép ta liếc nhìn ra sau…

 

Doanh Doanh cười khanh khách. Cô nhớ lại lúc mới quen Lệnh Hồ Xung, chàng một mực kêu cô là “bà bà”, thái độ rất cung kính, bất giác cô cười tươi như hoa. Doanh Doanh ngồi xuống cách xa Lệnh Hồ Xung ba bốn thước.

 

Lệnh Hồ Xung cười nói:

 

– Tiểu muội không cho ta khinh bạc tiểu muội, vậy thì từ nay về sau ta vẫn gọi Doanh muội là “bà bà” nhé?

 

Doanh Doanh cười nói:

 

– Hay lắm, cháu ngoan!

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Bà bà, trong lòng ta có…

 

Doanh Doanh nói:

 

– Không được gọi bà bà, đợi tiểu muội sáu mươi tuổi rồi gọi cũng không muộn.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Nếu bây giờ gọi Doanh muội là “bà bà” cho đến lúc Doanh muội sáu mươi thì sống một đời này cũng không uổng.

 

Tâm thần Doanh Doanh lơ đãng nghĩ: “Được cùng với Xung ca sống đến sáu mươi tuổi thì thần tiên trên trời cũng không bằng”.

 

Lệnh Hồ Xung nhìn nghiêng khuôn mặt nàng, thấy sống mũi hơi cao, hàng mi dài khẽ rủ, dung nhan mềm mại tươi tắn, thần sắc dịu dàng. Chàng thầm nghĩ: “Cô nương này mỹ lệ như vậy mà tại sao hàng ngàn hàng vạn hào kiệt kiêu ngạo ngang ngạnh trên giang hồ lại vừa sợ hãi vừa kính trọng, cam tâm vì cô ta mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng?”

 

Lệnh Hồ Xung muốn dò hỏi nhưng cảm thấy bây giờ hỏi những điều ấy sẽ cực kỳ mất hứng, nên muốn nói rồi lại thôi.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Xung ca muốn nói gì thì cứ nói hết đi.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Lòng ta lúc nào cũng cảm thấy kỳ lạ, tại sao bọn Lão Đầu Tử, Tổ Thiên Thu lại sợ Doanh muội đến như vậy?

 

Doanh Doanh nhoẻn miệng cười, cô nói:

 

– Tiểu muội biết Xung ca nếu không hỏi chuyện này cho rõ thì không an tâm. Chỉ e trong lòng Xung ca vẫn coi tiểu muội là một yêu nữ.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Đâu có, đâu có. Ta xem Doanh muội là một tiên nữ thần thông quảng đại.

 

Doanh Doanh mỉm cười nói:

 

– Xung ca nói chưa đủ ba câu thì đã nói bậy bạ rồi. Kỳ thực con người của Xung ca cũng không đến nỗi phù phiếm vô hạnh, nhưng chẳng qua cái miệng nịnh giỏi quá, đến nỗi người ta nói Xung ca là con em của phái lang bang.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Lúc ta gọi Doanh muội là bà bà, thì ta có bẻm mép không?

 

Doanh Doanh nói:

 

– Vậy thì suốt đời Xung ca gọi tiểu muội là bà bà được rồi.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Suốt đời ta muốn gọi là Doanh muội chứ không phải bà bà nữa.

 

Má Doanh Doanh ửng hồng, lòng thấy ngọt ngào. Cô nói khẽ:

 

– Chỉ mong câu nói này của Xung ca không phải là lời đầu môi chót lưỡi.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Doanh muội sợ ta nói lời chót lưỡi đầu môi, thì suốt đời Doanh muội làm ơn cho ta thức ăn không có dầu mỡ.

 

Doanh Doanh mỉm cười nói:

 

– Tiểu muội không biết nấu cơm, ngay cả nướng ếch cũng cháy luôn.

 

Lệnh Hồ Xung nhớ lại ngày hai người ở bên khe suối ngoài hoang sơn nướng ếch, cảm thấy giờ phút này cũng giống như được trở về tình cảnh ngày hôm đó, lòng đầy tình ý triền miên.

 

Doanh Doanh nói khẽ:

 

– Chỉ cần Xung ca không sợ tiểu muội nấu cơm khét thì suốt đời tiểu muội sẽ làm cơm cho Xung ca ăn.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Chỉ cần Doanh muội chịu nấu cơm thì mỗi ngày ta có ăn ba bát cơm cháy to cũng không sao.

 

Doanh Doanh nói khẽ:

 

– Xung ca thích nói giỡn thì cứ nói cho đã. Kỳ thực, Xung ca có nói giỡn để cho tiểu muội vui, tiểu muội cũng thích.

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không nói gì. Một lúc lâu sau Doanh Doanh từ từ nói:

 

– Gia gia của tiểu muội vốn là giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, Xung ca đã sớm biết rồi. Sau này Đông Phương thúc thúc… không, Đông Phương Bất Bại, tiểu muội cứ quen gọi là thúc thúc, sử ngụy kế, đem gia gia đi giam cầm, lừa gạt mọi người, nói là gia gia đã tạ thế, có di mệnh muốn lão tiếp nhiệm giáo chủ. Lúc đó tiểu muội còn nhỏ, Đông Phương Bất Bại lại là tay xảo quyệt cơ trí, chuyện này lão hành động không để lộ chút sơ hở, tiểu muội cũng không có chút gì nghi ngờ. Đông Phương Bất Bại vì muốn che tai mắt mọi người nên đối với tiểu muội rất ưu đãi, khách khí dị thường; bất luận tiểu muội nói cái gì lão cũng chưa bao giờ bắt bẻ dù chỉ một lần. Cho nên trong thần giáo, địa vị của tiểu muội rất tôn vinh.

 

Lệnh Hồ Xung hỏi:

 

– Những hào khách giang hồ đều là thuộc hạ của Nhật Nguyệt thần giáo ư?

 

Doanh Doanh nói:

 

– Bọn họ cũng không phải là giáo chúng chính thức. Phần lớn chỉ là trên danh nghĩa, từ trước tới nay chịu sự quản thúc của thần giáo tiểu muội. Mà thủ lĩnh của họ đa số đều từng uống Tam thi não thần đan của thần giáo.

 

Lệnh Hồ Xung tằng hắng một tiếng. Ngày đó ở Cô Sơn Mai trang, chàng từng thấy trưởng lão Ma giáo Bảo Đại Sở, Tang Tam Nương vừa thấy mấy viên Tam thi não thần đan màu hồng của Nhậm Ngã Hành đã sợ đến nỗi hồn vía lên mây. Chàng nghĩ đến tình cảnh ngày hôm đó, bất giác hơi chau mày.

 

Doanh Doanh nói tiếp:

 

– Tam thi não thần đan sau khi uống vào, mỗi năm phải uống một lần thuốc giải, nếu không thì độc tính của nó phát tác phải chết rất thê thảm. Đông Phương Bất Bại đối với những hào sĩ giang hồ vô cùng nghiêm khắc, một chút không vừa ý thì lão không phát thuốc giải cho. Cứ mỗi lần như vậy, tiểu muội phải xin lão thuốc giải cứu bọn họ.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Vậy là tiểu muội trở thành ân nhân cứu mạng của bọn họ rồi.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Cũng không phải là ân nhân đâu. Bọn họ đến khấu đầu cầu xin tiểu muội, tiểu muội cầm lòng không đậu nên không thể làm ngơ. Thì ra đây cũng là kế sách che tai mắt của Đông Phương Bất Bại. Lão muốn cho mọi người đều biết lão vô cùng yêu mến và tôn trọng tiểu muội. Như vậy thì đương nhiên sẽ không có người nào nghi ngờ rằng cái ngôi vị giáo chủ của lão là do soán đoạt mà có.

 

Lệnh Hồ Xung gật đầu nói:

 

– Người này tâm kế thật cao siêu.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Vì thế lâu nay tiểu muội luôn phải cầu xin Đông Phương Bất Bại, thật là phiền phức. Hơn nữa tình hình trong bổn giáo so với trước đây khác nhiều. Ai ai thấy Đông Phương Bất Bại cũng đều mở miệng nịnh hót, nghe buồn nôn vô cùng. Mùa xuân năm kia, tiểu muội bảo sư điệt Lục Trúc Ông đi cùng, ra ngoài du sơn ngoạn thủy. Khi đến ngõ Lục Trúc ở thành Lạc Dương, thấy nơi đó giữa chốn náo nhiệt mà vẫn yên tĩnh, ở lại rất dễ chịu, nên muội ẩn cư ở đó một thời gian. Như vậy vừa khỏi phải quản chuyện nhàn tạp trong giáo, lại cũng không cần nói với Đông Phương Bất Bại những lời vô sỉ kia nữa. Không ngờ gặp được Xung ca.

 

Cô liếc nhìn Lệnh Hồ Xung, nhớ lại tình cảnh lúc đầu gặp nhau trong ngõ Lục Trúc, lòng cảm thấy ngập tràn nhu tình. Qua một lúc, cô nói:

 

– Mấy ngàn hào khách đến chùa Thiếu Lâm đương nhiên không phải đều được uống thuốc giải mà tiểu muội xin cho, nhưng chỉ cần một người nhận ân huệ của tiểu muội thì người thân, bằng hữu, đệ tử môn hạ và bang chúng thuộc bang hội của người đó dĩ nhiên cũng nhận ân tình của tiểu muội. Hơn nữa, bọn họ đến núi Thiếu Thất cũng chưa chắc là vì tiểu muội, mà còn do nghe theo lời hiệu triệu của Lệnh Hồ đại hiệp nên không dám không đến.

 

Cô nói đến đây, nhoẻn miệng cười. Lệnh Hồ Xung thở dài:

 

– Doanh muội đi theo ta thì chẳng học được cái gì hay ho hết mà bản lãnh khua môi múa mép lại tiến bộ được ba phần.

 

Doanh Doanh cười khanh khách. Từ thuở bé, trong Nhật Nguyệt thần giáo ai ai cũng coi cô như một công chúa, không ai dám làm trái ý cô chút nào. Cô càng lớn càng kiêu ngạo hống hách, muốn cái gì thì làm cái đó, xưa nay không ai dám đùa với cô một câu. Bây giờ cô cùng Lệnh Hồ Xung nói cười tự nhiên thật là một sự vui sướng trước nay chưa bao giờ có được.

 

Một lúc sau, Doanh Doanh quay đầu về hướng vách núi, nói:

 

– Xung ca thống lĩnh mọi người đến chùa Thiếu Lâm đón tiểu muội, đương nhiên tiểu muội rất vui. Những người đó lại lắm mồm, ở sau lưng đều nói tiểu muội… nói tiểu muội thương Xung ca mà Xung ca lại là một lãng tử phong lưu, đi đến đâu thì để ân tình lại đó, căn bản là không có tiểu muội ở trong tim…

 

Cô nói đến đây, thanh âm nhỏ dần, giọng buồn bã:

 

– Xung ca làm náo động một trận vừa qua cũng đủ giữ thể diện cho tiểu muội, tiểu muội… dù tiểu muội có chết cũng không uổng cái hư danh này.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Doanh muội cõng ta đến chùa Thiếu Lâm cầu xin trị bệnh, lúc đó ta không hề biết gì. Sau đó ta lại bị nhốt dưới đáy Tây Hồ ở Cô Sơn Mai Trang, đến lúc thoát ra lại gặp chuyện của phái Hằng Sơn. Khi biết rõ sự tình, ta mới đến đón Doanh muội thì Doanh muội cũng đã chịu nhiều nỗi đau khổ rồi.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Tiểu muội ở trong hậu sơn chùa Thiếu Lâm cũng không chịu khổ sở gì. Tiểu muội ở một mình trong thạch thất, cách mười ngày thì có lão hòa thượng đem củi gạo đến cho, thường ngày còn có bà tạp dịch lo việc nấu cơm giặt y phục cho tiểu muội. Lão hòa thượng và bà giúp việc ấy chẳng biết gì cả, nên cũng không nói gì với muội. Cho đến lúc hai vị sư thái Định Nhàn và Định Dật đến chùa Thiếu Lâm, phương trượng muốn tiểu muội ra tương kiến mới biết phương trượng chưa truyền Dịch cân kinh cho Xung ca. Tiểu muội phát giác mình bị mắc lừa, tức giận vô cùng bèn thóa mạ lão hòa thượng. Định Nhàn sư thái khuyên tiểu muội đừng nóng giận, bà nói Xung ca vẫn bình an vô sự, lại nói Xung ca xin hai vị đến cầu xin phương trượng chùa Thiếu Lâm.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Doanh muội nghe sư thái nói như vậy mới không chửi phương trượng đại sư phải không?

 

Doanh Doanh nói:

 

– Phương trượng chùa Thiếu Lâm bị tiểu muội mắng mỏ mà lão chỉ mỉm cười chứ không tức giận. Lão nói: “Nữ thí chủ, ngày đó lão nạp muốn Lệnh Hồ thiếu hiệp quy nhập môn hạ Thiếu Lâm, coi như là đệ tử của lão nạp thì lão nạp mới đem nội công Dịch cân kinh của bổn môn truyền thụ cho, để giúp thiếu hiệp hóa giải các luồng chân khí dị chủng trong cơ thể. Nhưng thiếu hiệp kiên quyết không chịu, lão nạp cũng không cách nào ép thiếu hiệp được. Hơn nữa, thí chủ cõng thiếu hiệp lên, lúc đó thiếu hiệp đúng kiểu ăn bữa hôm lo bữa mai, chỉ thoi thóp thở, lúc xuống núi tuy thương thế chưa khỏi nhưng đã có thể đi được như thường, chùa Thiếu Lâm đối với thiếu hiệp cũng không phải không có chút công nào”. Tiểu muội nghĩ cũng có lý, bèn nói: “Vậy tại sao đại sư còn giữ tiểu nữ ở trên núi? Người xuất gia không được vọng ngữ, vậy không phải là gạt người sao?”.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Phải rồi, bọn họ không nên gạt Doanh muội mới phải.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Lão hòa thượng nói vậy cũng có lý. Lão nói lão giữ tiểu muội lại núi Thiếu Thất là mong dùng Phật pháp để hóa giải tính hung bạo của tiểu muội, thật là vớ vẩn.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Đúng vậy, Doanh muội đâu có tính hung bạo.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Xung ca không cần nói vuốt theo để làm vừa lòng tiểu muội. Tính hung bạo của tiểu muội đương nhiên là có, không những có mà còn có nhiều nữa là khác. Nhưng Xung ca cứ yên tâm, tiểu muội không hung bạo với Xung ca đâu.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Được Doanh muội nhìn bằng con mắt khác, ta cám ơn muội rất nhiều.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Lúc đó tiểu muội nói với lão hòa thượng: “Lão già rồi mà còn gạt bọn con nít, không biết xấu hổ”. Lão hòa thượng nói: “Hôm đó thí chủ tự nguyện xả thân ở chùa Thiếu Lâm để đổi lấy tính mạng của Lệnh Hồ thiếu hiệp. Tuy bọn lão nạp chưa trị khỏi bệnh cho Lệnh Hồ thiếu hiệp nhưng cũng không muốn giết hại thí chủ. Nghe hai vị sư thái phái Hằng Sơn nói gần đây Lệnh Hồ thiếu hiệp ở trên giang hồ làm nhiều chuyện hành hiệp trượng nghĩa, lão nạp cũng mừng. Nể mặt hai vị sư thái phái Hằng Sơn, nữ thí chủ xuống núi được rồi”. Lão còn hứa sẽ phóng thích hơn một trăm bằng hữu giang hồ của tiểu muội, tiểu muội nhận ân tình của lão nên bái lão mấy cái. Rồi tiểu muội theo hai vị sư thái phái Hằng Sơn xuống núi. Sau đó ở chân núi, cả ba gặp một người gọi cái gì là Vạn lý độc hành Điền Bá Quang. Hắn nói Xung ca đã thống lĩnh mấy ngàn người đến chùa Thiếu Lâm đón tiểu muội. Hai vị sư thái nói: “Chùa Thiếu Lâm có nạn, bọn bần ni không thể làm ngơ”. Rồi hai vị sư thái chia tay tiểu muội, muốn tiểu muội đến cản Xung ca. Không ngờ hai vị tiền bối có tấm lòng từ bi như vậy lại chết ở trong chùa Thiếu Lâm.

 

Cô nói xong thở dài thườn thượt.

 

Lệnh Hồ Xung than:

 

– Không biết ai hạ độc thủ. Trên mình hai vị sư thái không có vết thương gì, ngay cả bị giết ra sao cũng không biết.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Sao không có thương tích? Gia gia và Hướng thúc thúc của tiểu muội thấy thi thể của hai vị sư thái ở trong chùa, tiểu muội đã cởi xiêm y của hai sư thái ra quan sát, thấy ở chỗ tim của hai người đều có chấm đỏ nhỏ bằng đầu kim. Hai vị bị người dùng châm thép đâm chết.

 

Lệnh Hồ Xung a lên một tiếng, nhảy bật lên nói:

 

– Độc châm ư? Trong võ lâm có ai sử độc châm đâu?

 

Doanh Doanh lắc đầu nói:

 

– Gia gia và Hướng thúc thúc hiểu biết rất rộng nhưng hai người cũng không biết. Gia gia nói kim này không phải độc châm. Kỳ thực nó là một thứ binh khí đâm vào chỗ yếu hại khiến người bị đâm sẽ chết ngay. Nhưng mũi kim đâm vào tim của Định Nhàn sư thái hơi lệch đi một chút.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Phải rồi. Lúc ta gặp Định Nhàn sư thái, sư thái vẫn còn thở. Kim châm đã đâm thẳng vào ngực thì đó không phải ám toán mà là giao phong chính diện. Vậy người giết hại hai vị sư thái nhất định là có võ công tuyệt đỉnh.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Gia gia của tiểu muội cũng nói như vậy. Đã có chút manh mối này, muốn tìm hung thủ chắc cũng không khó đâu.

 

Lệnh Hồ Xung vung chưởng đánh bốp lên vách động. Chàng lớn tiếng nói:

 

– Doanh Doanh, hai chúng ta còn sống ngày nào thì nhất định phải báo thù cho hai vị sư thái.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Đúng vậy.

 

Lệnh Hồ Xung ngồi tựa vào vách đá, cảm thấy tứ chi vận động bình thường, ngực cũng không đau giống như không hề bị thương gì cả, bèn nói:

 

– Thật là lạ, sư phụ đá ta một cước, nhưng dường như ta không bị thương gì hết.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Gia gia tiểu muội nói, Xung ca đã hút không ít nội lực của người khác nên nội công cao hơn sư phụ của Xung ca rất nhiều. Vì Xung ca không chịu vận lực để chống lại sư phụ của Xung ca nên mới bị thương, nhưng nhờ có nội công thâm hậu bảo vệ nên thương thế rất nhẹ. Hướng thúc thúc đã xoa bóp vài lần cho chàng để kích phát nội lực tự thân tự trị thương, bởi vậy mới mau khỏe như thế. Xương chân của sư phụ Xung ca lại bị gãy, đó là chuyện rất kỳ quặc. Gia gia nghĩ rất lâu cũng không hiểu tại sao.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Nội lực của ta đã mạnh, nên cú đá của sư phụ bị phản chấn, khiến cho sư phụ lão nhân gia bị gãy chân, có gì đâu mà kỳ quặc?

 

Doanh Doanh nói:

 

– Không phải đâu. Gia gia nói, nội lực hút của người khác tuy hộ thể được, nhưng phải tự mình vận dụng có thể đả thương người khác, nhưng so với nội lực của mình luyện thành thì còn kém hơn một bậc.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Thì ra là vậy.

 

Lệnh Hồ Xung không hiểu rõ đạo lý, cũng không nghĩ ngợi nhiều, chàng chỉ nghĩ đến chuyện làm cho sư phụ bị thương là khiến sư phụ mất mặt trước bao nhiêu cao thủ thiên hạ, thực là tội lỗi tày trời.

 

Trong khoảng thời gian ngắn này, hai người lẳng lặng nhìn nhau, nghe những tiếng nổ lách tách của củi cháy ở ngoài động. Bên ngoài tuyết rơi rất nhiều, so với lúc ở trên núi Thiếu Thất có lẽ nhiều hơn.

 

Đột nhiên, Lệnh Hồ Xung nghe được vài tiếng thở thô nặng ở phía Tây sơn động. Chàng lập tức ngưng thần lắng tai, nội công Doanh Doanh không bằng chàng nên không nghe thấy gì hết. Cô thấy vẻ mặt của Lệnh Hồ Xung bèn hỏi:

 

– Xung ca lắng nghe cái gì vậy?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Vừa rồi ta nghe được tiếng một trận thở dốc, có người đến. Nhưng tiếng thở rất gấp, võ công của người đó hơi thấp nên không lo ngại gì.

 

Lệnh Hồ Xung lại hỏi:

 

– Gia gia của tiểu muội đâu?

 

Doanh Doanh nói:

 

– Gia gia và Hướng thúc thúc nói là đi ra ngoài dạo mát một lát.

 

Lúc cô nói câu này, vẻ mặt ửng đỏ. Cô biết phụ thân cố ý né tránh để khi Lệnh Hồ Xung tỉnh dậy, hai người sẽ tâm tình sau bao nhiêu ngày xa cách.

 

Lệnh Hồ Xung nghe mấy tiếng thở dốc này bèn nói:

 

– Chúng ta đi xem thử.

 

Hai người đi ra khỏi động, thấy dấu chân của hai lão Hướng, Nhậm in trên tuyết đã bị tuyết phủ lên một nửa. Lệnh Hồ Xung chỉ dấu chân của hai người đi. Chàng nói:

 

– Tiếng thở dốc chính là từ hướng này vọng lại.

 

Hai người theo vết chân đi hơn mười trượng, chuyển qua khe núi, bỗng thấy dưới đất Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên sóng vai đứng đó không nhúc nhích. Hai người giật mình kinh hãi vội chạy đến.

 

Doanh Doanh gọi:

 

– Gia gia!

 

Cô đưa tay kéo tay trái Nhậm Ngã Hành. Vừa đụng đến da thịt của phụ thân, toàn thân cô liền chấn động, cảm thấy một luồng hàn khí truyền vào lạnh thấu xương. Cô kinh hãi gọi:

 

– Gia gia, gia gia… gia gia sao vậy…

 

Cô nói chưa hết câu thì toàn thân đã run cầm cập, răng đánh bò cạp lách cách. Cô đã hiểu ra phụ thân bị trúng Hàn băng chân khí của Tả Lãnh Thiền nhưng vẫn gắng gượng kìm chế, bây giờ không kìm chế được nữa, hàn khí phát tác, Hướng Vấn Thiên đang cố sức giúp phụ thân chống đỡ. Trong chùa Thiếu Lâm, Nhậm Ngã Hành bị Tả Lãnh Thiền dùng ngụy kế phong tỏa huyệt đạo thế nào, sau khi xuống núi, lão đã kể sơ cho cô nghe.

 

Lệnh Hồ Xung vẫn chưa hiểu rõ. Dưới ánh tuyết, chàng thấy vẻ mặt của hai lão Hướng, Nhậm rất ngưng trọng, tiếp theo Nhậm Ngã Hành lại thở hồng hộc mấy hơi, chàng mới biết vừa rồi tiếng thở dốc mình nghe được là tiếng thở của lão. Nhưng thấy Doanh Doanh run bần bật, chàng liền đưa tay nắm tay trái cô, cảm thấy một luồng hàn khí truyền vào cơ thể. Lệnh Hồ Xung liền hiểu ra, Nhậm Ngã Hành bị trúng nội lực âm hàn của Tả Lãnh Thiền, đang dốc toàn lực phát tán ra ngoài, nên chàng dựa vào cách tán công khắc trên thiết bản dưới đáy Tây Hồ rồi đem hàn khí xâm nhập cơ thể từ từ hóa tán đi.

 

Nhậm Ngã Hành được Lệnh Hồ Xung trợ lực, lòng cảm thấy thư thái. Nội công của Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh và lão luyện không cùng một đường, nên chỉ có thể kháng cự được khí lạnh chứ không thể hóa tán đi được. Lão tự vận công toàn thân để cơ thể không bị đông kết thành băng nhưng không còn dư lực để phát tán hàn khí. Lão kiên trì chống chọi đã lâu, càng lúc càng kiệt sức. Cách vận công này của Lệnh Hồ Xung là cách giải quyết tận gốc, đem Hàn băng chân khí từ trong cơ thể lão rút đi từng chút một, rồi tán ra bên ngoài.

 

Bốn người tay nắm tay đứng trên tuyết, thân người cứng đờ. Tuyết rơi tới tấp, phủ đầy mặt, dần dần phủ lên cả tóc, mắt, mũi, quần áo của họ.

 

Lệnh Hồ Xung vừa vận công mà trong lòng cảm thấy kỳ lạ: “Tại sao hoa tuyết rơi trên mặt ta mà không tan đi?”. Chàng không biết Tả Lãnh Thiền luyện Hàn băng chân khí cực kỳ lợi hại. Hàn khí phát tán ra còn lạnh hơn cả tuyết. Bây giờ, chỉ còn phủ tạng, huyết dịch của bốn người là còn ấm, ngoài ra da thịt lạnh đông lại như băng, hoa tuyết rơi trên người không thể tan đi mà tích tụ rất nhanh so với tuyết rơi trên đất.

 

Qua một lúc rất lâu, trời đã dần sáng, tuyết vẫn không ngừng rơi. Lệnh Hồ Xung lo lắng cho Doanh Doanh thân gái yếu đuối, chịu không nổi hàn khí xâm nhập, chỉ là hàn độc trong cơ thể của Nhậm Ngã Hành vẫn chưa hóa giải hết. Tuy không còn nghe lão thở hổn hển nữa nhưng không biết lúc này chàng có thể rút tay ra được chưa, sau khi dừng tay thì lão có bị biến cố gì khác không. Lệnh Hồ Xung lưỡng lự, đành tiếp tục giúp lão tán công. May mà chàng cảm thấy từ lòng bàn tay Doanh Doanh tuy da thịt vẫn lạnh nhưng thân thể không run như trước, mạch ở trên bàn tay khẽ nhảy động. Lúc này, hai mắt của Lệnh Hồ Xung đã tích tụ tuyết dày đến mấy tấc, nhưng thấp thoáng chàng cũng thấy được trời sắp sáng, còn lại cái gì cũng nhìn không thấy. Lệnh Hồ Xung tăng cường vận công, đem từng luồng nhỏ âm hàn chi khí trong cơ thể Nhậm Ngã Hành rút ra ngoài, thông qua kỳ kinh bát mạch, rồi từ các huyệt đạo trên ngón tay như "Thiếu Thương", "Thương Dương" bức ra bên ngoài cơ thể.

 

Trải qua một lúc lâu, bỗng nghe tiếng vó ngựa từ hướng Đông Bắc vọng lại, tiến gần đến. Lệnh Hồ Xung nghe biết được một kỵ mã chạy trước, một kỵ mã chạy sau. Lại nghe tiếng một người gọi:

 

– Sư muội, sư muội, sư muội hãy nghe ta nói.

 

Tuy hai tai Lệnh Hồ Xung đóng đầy tuyết nhưng vẫn nghe được rõ đó chính là tiếng của sư phụ Nhạc Bất Quần. Hai kỵ mã chạy đến gần, lại nghe Nhạc Bất Quần nói:

 

– Sư muội không hiểu nguyên nhân mà nổi nóng lung tung rồi, sư muội hãy nghe ta nói đã.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Tự tiểu muội không vui chứ có liên quan gì đến sư ca? Đâu có gì đáng nói?

 

Hai người vừa nói qua nói lại vừa đi đến gần. Nhạc phu nhân cưỡi ngựa chạy trước, Nhạc Bất Quần cưỡi ngựa rượt theo sau.

 

Lệnh Hồ Xung lấy làm lạ. Sư nương tức giận như vậy, không hiểu do sư phụ có lỗi gì?

 

Ngựa của Nhạc phu nhân chạy đến gần, đột nhiên bà ồ lên một tiếng, tiếp theo tiếng ngựa hý một tràng dài. Lệnh Hồ Xung đoán rằng bà thắng dây cương đột ngột nên ngựa dựng hai vó lên. Không bao lâu, Nhạc Bất Quần vọt ngựa đến. Lão nói:

 

– Sư muội, sư muội nhìn bốn cái trụ tuyết này rất giống người phải không?

 

Nhạc phu nhân đằng hắng một tiếng, dường như chưa hết giận. Bà lẩm bẩm: “Ở nơi hoang dã, sao lại có người tạc bốn tượng tuyết này?”

 

Lệnh Hồ Xung nghĩ: “Ở nơi hoang dã này làm gì có tượng tuyết?”. Rồi chàng hiểu ra: “Bọn ta bốn người toàn thân phủ đầy tuyết, đến nỗi sư phụ và sư nương tưởng bọn ta là tượng tuyết”.

 

Sư phụ, sư nương ở trước mặt khiến chàng rất lúng túng, nhưng chuyện này cũng thật buồn cười. Lệnh Hồ Xung lại sợ run lên khi nghĩ: “Sư phụ phát hiện ra chân tướng bốn người bọn ta, thì chắc sẽ cho mỗi người một kiếm. Bây giờ sư phụ muốn giết bọn ta thì không cần tốn chút sức lực nào hết”.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Dưới nền tuyết không có dấu chân, bốn người tuyết này tích tụ cũng được mấy ngày rồi. Sư muội, sư muội nhìn kìa, dường như là ba nam một nữ.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Tiểu muội thấy cũng giống nhau, có gì phân biệt nam hay nữ đâu?

 

Nhạc phu nhân hô lên một tiếng, thúc ngựa đi. Nhạc Bất Quần nói:

 

– Sư muội, sư muội nóng nảy quá! Ở đây không có người, chúng ta bàn chuyện được lâu, há không hay sao?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Có gì mà tính nóng với tính nguội? Tiểu muội về Hoa Sơn một mình. Sư ca thích cầu cạnh Tả Lãnh Thiền thì cứ đi một mình lên Tung Sơn mà cầu cạnh.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Ai nói ta muốn cầu cạnh Tả Lãnh Thiền? Ngay đến chức chưởng môn phái Hoa Sơn ta cũng không muốn làm, việc gì phải đi luồn cúi phái Tung Sơn.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Phải rồi! Tiểu muội không hiểu tại sao sư ca muốn luồn cúi Tả Lãnh Thiền để nghe hắn sai bảo? Tuy nói hắn là minh chủ Ngũ Nhạc kiếm phái, nhưng cũng không có quyền can thiệp vào chuyện của phái Hoa Sơn. Ngũ Nhạc kiếm phái hợp lại làm một, trong võ lâm còn có tên của phái Hoa Sơn nữa không? Năm xưa, sư phụ đem ngôi vị chưởng môn phái Hoa Sơn truyền cho sư ca, đã từng dặn bảo những gì?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Ân sư muốn ta phát dương quang đại môn hộ phái Hoa Sơn.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Đúng vậy. Nếu sư ca đồng ý với Tả Lãnh Thiền, đem phái Hoa Sơn quy nhập vào Tung Sơn thì còn mặt mũi nào gặp lại ân sư dưới suối vàng? Người ta thường nói: “Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi trâu”. Phái Hoa Sơn tuy nhỏ, nhưng chúng ta vẫn có thể tự lập môn hộ, không cần cầu cạnh người khác.

 

Nhạc Bất Quần thở dài nói:

 

– Sư muội, võ công hai vị sư thái Định Nhàn, Định Dật so với hai chúng ta, ai cao ai thấp?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Chưa tỷ thí qua. Tiểu muội thấy cũng tương đương nhau. Sư ca hỏi vậy để làm gì?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Ta cũng thấy tương đương nhau. Hai vị sư thái bị chết trong chùa Thiếu Lâm, rõ ràng là bị Tả Lãnh Thiền gia hại.

 

Lệnh Hồ Xung giật mình. Chàng cũng đã nghi ngờ là do Tả Lãnh Thiền gây nên, nếu không thì người khác không có công phu ghê gớm như vậy. Tuy chưởng môn hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang võ công cao cường nhưng đều là kẻ sĩ đắc đạo, quyết không làm chuyện xấu xa để hại người. Phái Tung Sơn mấy lần vây đánh ba vị sư thái không thành, lần này nhất định đích thân Tả Lãnh Thiền ra tay. Nhậm Ngã Hành võ công lợi hại như vậy, mà còn bại dưới tay Tả Lãnh Thiền thì hai vị sư thái phái Hằng Sơn đương nhiên không phải là đối thủ của lão.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Tả Lãnh Thiền gia hại thì sao? Nếu sư ca nắm được chứng cứ thì cứ tụ tập anh hùng trong chính giáo đến hỏi tội, báo thù rửa hận cho hai vị sư thái mới phải.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Một là chưa có chứng cứ, hai là địch mạnh mà ta yếu.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Cái gì mà địch mạnh ta yếu? Chúng ta mời hai vị Phương Chứng đại sư phái Thiếu Lâm và Xung Hư đạo trưởng phái Võ Đang chủ trì công đạo, Tả Lãnh Thiền dám làm gì được?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Chỉ e Phương Chứng phương trượng còn chưa mời được thì hai vợ chồng chúng ta đã giống như hai vị sư thái phái Hằng Sơn.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Sư ca nói Tả Lãnh Thiền sẽ hạ thủ giết hai chúng ta ư? Hừ, chúng ta đã có chân trong võ lâm, sao còn e ngại lắm như vậy. Trước sợ cọp, sau sợ sói, còn có xứng làm người trong giang hồ nữa không?

 

Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm khâm phục: “Sư nương tuy là hạng nữ lưu nhưng hào khí còn hơn cả đấng mày râu”.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Hai chúng ta có chết cũng không tiếc nhưng có hay ho gì đâu? Tả Lãnh Thiền đứng trong bóng tối hạ thủ, chúng ta chết một cách mờ ám, kết quả hắn khỏi phải khai sơn lập phái mà đã quy tập được thành Ngũ Nhạc phái ư? Không chừng hắn còn bóp méo sự thật, trút tội lên đầu chúng ta nữa.

 

Nhạc phu nhân trầm ngâm không nói. Nhạc Bất Quần nói tiếp:

 

– Hai vợ chồng chúng ta mà chết đi thì bọn đệ tử môn hạ Hoa Sơn trở thành thịt cá dưới dao thớt của Tả Lãnh Thiền, đâu còn chỗ để chống cự lại? Dù sao đi nữa, chúng ta phải nghĩ đến San nhi.

 

Nhạc phu nhân ừ một tiếng, dường như bà đã bị trượng phu thuyết phục phải động tâm. Một lúc sau, bà nói:

 

– Vậy thì tạm thời chúng ta khoan phanh phui âm mưu của Tả Lãnh Thiền. Theo lời sư ca, ngoài mặt chúng ta phải gắng gượng giữ thái độ khách khí với lão để chờ cơ hội động thủ phải không?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Sư muội đồng ý như vậy là tốt rồi. Tịch tà kiếm phổ gia truyền của Bình Chi còn bị tiểu tặc Lệnh Hồ Xung nuốt không. Nếu hắn chịu trả lại cho Bình Chi, thì tất cả bọn đệ tử phái Hoa Sơn ta đều được học, còn sợ gì bị Tả Lãnh Thiền ức hiếp nữa. Phái Hoa Sơn làm sao có thể mất đi một sớm một chiều được?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Tại sao sư ca vẫn đem lòng nghi ngờ sự tiến bộ kiếm thuật của Xung nhi là do hắn nuốt không bộ Tịch tà kiếm phổ gia truyền của Bình Chi? Trận chiến vừa rồi trong chùa Thiếu Lâm, Phương Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng là cao nhân, đều nói kiếm pháp tinh thâm của Xung nhi là chân truyền của Phong sư thúc. Tuy Phong sư thúc thuộc phe Kiếm tông nhưng cũng là người phái Hoa Sơn chúng ta. Xung nhi kết giao với yêu tà Ma giáo là không đúng nhưng bất luận thế nào, chúng ta cũng không thể đổ thừa cho Xung nhi đã nuốt không bộ Tịch tà kiếm phổ. Nếu lời nói của Phương Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng mà sư ca vẫn không tin thì trong thiên hạ còn ai nói mà sư ca có thể tin được?

 

Lệnh Hồ Xung nghe sư nương vì mình mà giãi bày như vậy, lòng cảm kích vô cùng, không nhịn được, muốn xông ra ôm lấy bà.

 

Đột nhiên, trên đầu Lệnh Hồ Xung bị chấn động mấy cái. Có người đưa tay vỗ lên. Chàng thầm nói: “Không xong rồi, hành tung của bọn ta bị bại lộ rồi. Hàn độc của Nhậm giáo chủ còn chưa giải hết, sư phụ sư nương lại động thủ với ta thì ta phải làm sao đây?”

 

Lệnh Hồ Xung cảm thấy tay của Doanh Doanh truyền nội lực qua mình rồi giật giật mấy cái. Chàng đoán rằng Nhậm Ngã Hành tâm thần bất định. Sau khi bị vỗ nhẹ lên đầu mấy cái thì chàng không thấy động tĩnh gì nữa.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Hôm qua, sư ca và Xung nhi động thủ, sư ca liên tiếp sử bốn chiêu Lãng tử hồi đầu, Thương tùng nghênh khách, Lộng Ngọc xuy tiêu, Tiêu Sử thừa long là có ý gì?

 

Nhạc Bất Quần cười hì hì nói:

 

– Tiểu tặc này tuy nhân phẩm không đoan chính, nhưng lại được sư muội và ta nuôi dưỡng dạy dỗ khôn lớn. Nhìn thấy hắn lầm đường lạc lối thật đáng tiếc nên ta chỉ muốn tên lãng tử hồi đầu trở lại thì ta cho hắn trở về môn hộ phái Hoa Sơn.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Ý này tiểu muội đã để ý tới rồi. Nhưng còn hai chiêu kia?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Lòng tiểu muội đã sớm biết rồi, sao còn phải hỏi ta?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Nếu Xung nhi chịu bỏ tà quy chánh thì sư ca chịu đem San nhi gả cho hắn làm vợ phải không?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Đúng vậy.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Sư ca tỏ ý với hắn như vậy chỉ là kế quyền nghi nhất thời hay là thực lòng?

 

Nhạc Bất Quần không nói, Lệnh Hồ Xung lại cảm thấy trên đầu có người vỗ nhẹ. Chàng liền hiểu ra. Nhạc Bất Quần vừa trầm ngâm vừa đưa tay vỗ nhẹ lên đầu chàng chứ không phải lão đã phát giác ra bốn người.

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Bậc đại trượng phu lời nói nặng như núi, ta đã hứa với hắn thì đương nhiên không thay đổi.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Hắn đối với yêu nữ Ma giáo vô cùng luyến ái, sư ca không biết sao?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Không, hắn đối với yêu nữ đó cảm kích thì có chứ luyến ái thì chưa chắc. Bình thường, hắn đối với San nhi rất thân tình, khác hẳn tình cảm đối với yêu nữ. Chẳng lẽ sư muội không nhận ra điều đó?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Đương nhiên tiểu muội cũng nhận ra được. Sư ca nói hắn đối với San nhi vẫn chưa quên mối thâm tình đó ư?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Không những là chưa quên, mà còn… mà còn tương tư thấu xương. Vừa hiểu dụng ý sau mấy chiêu kiếm của ta, sư muội không thấy hắn vui mừng khôn xiết, tâm hoa nộ phóng sao?

 

Nhạc phu nhân lạnh lùng nói:

 

– Chính vì vậy mà sư ca dùng San nhi để nhử hắn vào bẫy ư? Muốn hắn vì San nhi mà cố tình chịu thua sư ca ư?

 

Tuy Lệnh Hồ Xung tai tích đầy tuyết nhưng vẫn nghe được mấy câu nói của sư nương đầy ý mỉa mai và phẫn nộ. Giọng nói như vậy chàng chưa từng nghe sư nương nói bao giờ. Vợ chồng Nhạc Bất Quần xưa nay coi chàng như con, lúc nói chuyện ở trước mặt cũng không úy kị gì. Tính Nhạc phu nhân nóng nảy, nên trong nhà cũng có lúc bà tranh chấp mấy câu với chồng cũng là chuyện bình thường, nhưng gặp phải chuyện môn hộ đệ tử, thì xưa nay bà luôn tôn trọng thân phận chưởng môn của trượng phu, tuyệt đối không hề trái ý lão. Bây giờ bà nói như vậy đủ thấy bà rất bất mãn.

 

Nhạc Bất Quần thở dài nói:

 

– Thì ra ngay cả sư muội cũng không thể hiểu được dụng ý của ta. Sự còn mất vinh nhục đối với ta là chuyện nhỏ, sự hưng suy thành bại của phái Hoa Sơn mới là chuyện lớn. Nếu ta có thể khuyên nhủ Lệnh Hồ Xung khiến hắn trở về Hoa Sơn thì là nhất cử tứ đắc đại mỹ sự, còn gì hay hơn nữa.

 

Nhạc phu nhân hỏi:

 

– Cái gì mà nhất cử tứ đắc?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung cao cường hơn cả ta. Hắn học từ Tịch tà kiếm phổ cũng tốt hay được chính Phong sư thúc truyền thụ cũng được. Nếu hắn trở lại Hoa Sơn thì phái Hoa Sơn ta oai danh đại chấn, danh dương thiên hạ, đây là việc lớn thứ nhất. Tả Lãnh Thiền muốn âm mưu thôn tính phái Hoa Sơn dĩ nhiên khó mà đạt được, ngay cả ba phái Thái Sơn, Hành Sơn và Hằng Sơn cũng được bảo toàn, đây là việc lớn thứ hai. Hắn trở về môn hạ chính giáo, khiến cho Ma giáo không những bị mất đi một cánh tay đắc lực mà còn có thêm một đại địch, chính thịnh tà suy, đây là việc lớn thứ ba. Sư muội, sư muội nói xem có đúng không?

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Vậy việc lớn thứ tư là gì?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Còn việc lớn thứ tư là dưới gối vợ chồng ta không có con trai mà trước nay chúng ta vẫn coi Xung nhi như là con ruột. Hắn nhầm lẫn đi lạc lối khiến lòng ta đau đớn khôn tả. Ta đã nhiều tuổi rồi, hư danh trên thế gian này đâu còn để ý đến nữa? Chỉ mong hắn có thể cải tà quy chánh, chúng ta cả nhà đoàn viên, đầm ấm hạnh phúc, há không phải là hỷ sự lớn nhất ư?

 

Lệnh Hồ Xung nghe đến đây, bất giác thấy nghẹn ngào, hai tiếng sư phụ, sư nương suýt chút nữa bật lên thành tiếng.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– San nhi và Bình Chi tâm đầu ý hợp, chẳng lẽ sư ca nhẫn tâm chia cắt hai đứa để San nhi suốt đời di hận ư?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Ta làm vậy vì muốn tốt cho San nhi.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Vì muốn tốt cho San nhi? Bình Chi cần cù chăm chỉ, quy quy củ củ, có cái gì không tốt đâu?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Bình Chi tuy việc gì cũng dụng công, nhưng so với Lệnh Hồ Xung thì kém xa một trời một vực, thiên tư không bằng, cả đời phóng ngựa đuổi theo cũng không kịp Xung nhi.

 

Nhạc phu nhân nói:

 

– Cứ võ công cao cường là thành hảo trượng phu sao? Tiểu muội thật mong Xung nhi có thể cải tà quy chánh, trở lại bổn môn. Nhưng tính hắn ưa náo nhiệt, phóng đãng mê rượu, nếu đem San nhi gả cho hắn thì tất bị hắn làm cho lỡ làng duyên phận cả đời.

 

Lệnh Hồ Xung vô cùng xấu hổ, thầm nghĩ: Sư nương nói ta là “tính ưa náo nhiệt, phóng đãng, mê rượu”. Tám chữ này quả là đúng. Nhưng nếu ta có thể lấy tiểu sư muội làm vợ, có lẽ nào ta lại phụ bạc cô? Không, vạn lần không, không bao giờ. Muốn ta quy củ thì ta quy củ, bỏ rượu thì bỏ rượu.

 

Nhạc Bất Quần lại thở dài, nói:

 

– Dù sao ta đã uổng phí tâm cơ một cách vô ích. Tiểu tặc này đã chìm đắm sâu rồi, chúng ta có nói ra miệng cũng như không. Sư muội, sư muội còn giận ta không?

 

Nhạc phu nhân không đáp, qua một lúc sau bà mới hỏi:

 

– Chân sư ca đau lắm phải không?

 

Nhạc Bất Quần nói:

 

– Đó chỉ là ngoại thương, không đáng kể. Chúng ta quay về Hoa Sơn thôi.

 

Nhạc phu nhân ừ một tiếng. Tiếng vó ngựa của hai người chạy xa dần.

 

Lòng Lệnh Hồ Xung tâm loạn như tơ vò. Chàng nghĩ đi nghĩ lại những lời sư phụ, sư nương mới nói vừa rồi mà quên vận công. Đột nhiên một luồng hàn khí từ lòng bàn tay xông đến, chàng không kìm được run lên bần bật, cảm thấy toàn thân lạnh buốt thấu xương một cách kỳ lạ. Chàng vội vận công đề kháng, nhất thời vội vã, bỗng cảm thấy nội tức ở vai trái bị cản trở, không cách nào lưu thông được. Lệnh Hồ Xung đề khí vận công tiếp. Nhưng chàng luyện Hấp tinh đại pháp chỉ dựa theo yếu quyết khắc trên thiết bản chứ không có sư phụ chỉ dẫn nên những chỗ vi tế tinh diệu không được chỉ điểm. Lúc này chàng càng vận khí xung đãng, thì nội tức rẽ lối càng thêm lợi hại. Ban đầu chỉ cổ tay trái cứng lại, tiếp theo lại cảm thấy kinh mạch từ sườn trái đến lưng trái tê cứng như gỗ, rồi lan xuống chân trái cũng cứng luôn. Lệnh Hồ Xung hoảng sợ vô cùng, ngoác miệng la to nhưng bỗng phát hiện miệng mình cũng không cách nào há ra được.

 

Ngay lúc này, có tiếng vó ngựa vọng đến, lại có hai người cưỡi ngựa đến gần. Một người nói:

 

– Chỗ này vó ngựa đạp loạn, chắc gia gia, má má đã dừng lại đây.

 

Thanh âm đó chính là của Nhạc Linh San. Lệnh Hồ Xung vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Tại sao tiểu sư muội cũng đến đây?”

 

Tiếng một người khác nói:

 

– Chân sư phụ bị thương, mong đừng có việc gì xảy ra, chúng ta mau đuổi theo vết ngựa đi.

 

Đó là thanh âm của Lâm Bình Chi. Lệnh Hồ Xung thầm nói: “Phải rồi, dưới nền tuyết vết chân ngựa in rất rõ. Tiểu sư muội và Lâm sư đệ cùng đi tìm sư phụ, sư nương nên mới qua đây”.

 

Đột nhiên Nhạc Linh San nói:

 

– Tiểu Lâm tử, ngươi xem bốn người tuyết này đẹp ghê không? Bốn người tay nắm tay đứng thành hàng chữ nhất.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Quanh đây bốn bề hoang vắng, sao lại có người ra đây đắp tượng tuyết chơi?

 

Nhạc Linh San cười nói:

 

– Phải đó, chúng ta cũng làm hai cái tượng tuyết chơi được không.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Cũng được, làm một nam, một nữ cầm tay nhau.

 

Nhạc Linh San tung người xuống ngựa ôm những tảng tuyết định xếp thành đống.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Chúng ta đi tìm sư phụ, sư nương là việc trọng yếu. Sau khi tìm được hai vị rồi, hãy xếp người tuyết chơi cũng không muộn.

 

Nhạc Linh San nói:

 

– Ngươi làm cho người ta mất hứng rồi. Chân gia gia tuy bị thương nhưng cưỡi trên ngựa thì đâu khác gì người lành lặn, có má má ở bên cạnh thì còn sợ ai sinh sự với hai vị chứ? Lúc hai vị song kiếm tung hoành trên giang hồ ngươi còn chưa ra đời.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Sư tỷ nói cũng đúng. Nhưng sư phụ sư nương còn chưa tìm được mà chúng ta lại vui chơi ở đây thì trong lòng không yên.

 

Nhạc Linh San nói:

 

– Được rồi, ta nghe lời ngươi vậy. Nhưng tìm được gia gia má má rồi ngươi phải cùng ta tạc hai người tuyết thật đẹp.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Chuyện đó dĩ nhiên rồi.

 

Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: Ta đoán gã nói: “Đẹp giống như sư tỷ vậy” hoặc là nói: “Muốn tạc đẹp giống như sư tỉ thì khó lắm”. Không ngờ gã chỉ nói cụt ngủn “Chuyện đó dĩ nhiên rồi”.

 

Lệnh Hồ Xung lại nghĩ: “Lâm sư đệ ổn trọng rắn rỏi, đâu có giống kẻ cợt nhả như ta? Nếu tiểu sư muội muốn ta cùng cô ta tạc người tuyết thì có chuyện to bằng trời đi nữa ta cũng bỏ mặc. Trời sinh ra tiểu sư muội để phục tùng gã; đối với gã, cô ta không nhõng nhẽo trẻ con chút nào, đâu có gây khó dễ như đối với ta ngày trước. Ừ! Lâm sư đệ đã khỏe hẳn rồi, không biết một kiếm đó do ai chém gã mà tiểu sư muội lại đổ tất cả lên đầu ta”.

 

Lệnh Hồ Xung tập trung tinh thần lắng nghe Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi nói chuyện qua lại mà quên rằng người mình đã cứng đờ. Điều này lại đúng với yếu quyết hành công Hấp tinh đại pháp là “Vô sở dụng tâm, hồn bất trước ý”. Chân trái và hông trái của chàng từ từ bớt tê.

 

Nhạc Linh San nói:

 

– Được, chưa tạc người tuyết nhưng ta muốn viết mấy chữ lên bốn người tuyết này.

 

Soạt một tiếng, cô rút trường kiếm ra. Lệnh Hồ Xung kinh hãi: “Cô ta muốn lấy kiếm vạch loạn xạ lên bốn người bọn ta thì hỏng bét rồi”.

 

Lệnh Hồ Xung muốn cất tiếng hô hoán, vung tay ngăn cản nhưng khổ nỗi miệng không thể nói, tay không thể động đậy được. Nghe xoẹt xoẹt mấy tiếng nhẹ, cô ta đã dùng mũi kiếm vạch chữ lên ngoài thân Hướng Vấn Thiên. Một đường gạch đi qua, cô đã vạch chữ đến người Lệnh Hồ Xung. May mà cô ta vạch rất cạn nên không thấy lộ áo ra ngoài và cũng không làm tổn thương da thịt. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: “Không biết cô ta vạch lên người ta mấy chữ gì?”

 

Nhạc Linh San dịu dàng nói:

 

– Ngươi cũng vạch lên mấy chữ đi.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Được rồi.

 

Gã đón lấy thanh kiếm, cũng vạch chữ lên thân bốn người tuyết, cũng từ phải sang trái, đến người Lệnh Hồ Xung thì dừng lại.

 

Lệnh Hồ Xung nghĩ: “Không biết gã vạch mấy chữ gì?”

 

Nhạc Linh San nói:

 

– Đúng rồi, hai người chúng ta nhất định muốn như vậy.

 

Một lúc khá lâu, hai người không nói lời nào. Lệnh Hồ Xung rất tò mò, nghĩ bụng: “Họ nhất định muốn gì đây? Sau khi hai người đi rồi, hàn khí trên người Nhậm giáo chủ tiêu đi hết thì ta mới có thể cựa quậy ra khỏi tuyết để xem. Trời ơi, không xong rồi, ta vừa động đậy người thì tuyết cũng rớt xuống, chữ viết của bọn họ trên thân ta cũng bể đi mất. Nếu cả bốn người động đậy cùng lúc thì ngay cả một chữ cũng không còn xem được”.

 

Qua một lúc sau, bỗng nghe tiếng vó ngựa từ xa vọng tới dồn dập. Khoảng cách còn xa nhưng Lệnh Hồ Xung biết từ hướng bên này chạy đến. Nghe tiếng vó ngựa, chàng biết có hơn mười kị mã. Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng: “Có lẽ là bọn sư đệ, sư muội bổn phái”.

 

Tiếng vó ngựa dần dần đến gần nhưng Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San vẫn chưa nghe ra. Hơn mười kỵ mã từ hướng Đông Bắc chạy đến, đang ở ngoài mấy dặm, có bảy tám kỵ mã chạy vòng quanh hướng Tây, sau khi bày thành hàng ngang mới tiếp tục chạy đến gần, hiển nhiên chúng muốn chia làm hai cánh để bao vây. Lệnh Hồ Xung thầm nghĩ: “Bọn này chẳng tốt lành gì”.

 

Đột nhiên Nhạc Linh San la hoảng:

 

– Trời ơi, có người đến!

 

Tiếng vó ngựa lại gần, tiếp theo hai tiếng veo véo, hai trường tiễn bắn tới. Hai con ngựa cùng bị trúng tên, hý lên thảm thiết rồi ngã lăn xuống đất. Lệnh Hồ Xung nghĩ thầm: “Võ công bọn người này không phải tầm thường, dụng tâm rất tàn độc. Chúng bắn tên giết chết hai con ngựa của tiểu sư muội và Lâm sư đệ trước rồi mới đánh sau để hai người khó trốn thoát”.

 

Mười mấy người cùng cười lên hô hố rồi phóng ngựa đến gần. Nhạc Linh San kinh hãi thét lên một tiếng rồi lùi lại mấy bước. Một người nói:

 

– Tiểu đệ đệ, tiểu muội muội, các ngươi là con cái nhà ai, là môn hạ phái nào?

 

Lâm Bình Chi lớn tiếng nói:

 

– Tại hạ là Lâm Bình Chi, môn hạ phái Hoa Sơn. Vị sư tỉ này của tại hạ họ Nhạc. Bọn tại hạ và các vị vốn không quen biết, cớ sao các vị lại bắn chết hai con ngựa của bọn tại hạ?

 

Người đó cười nói:

 

– Môn hạ phái Hoa Sơn ư? Ừ, sư phụ các ngươi là người đã tỉ kiếm thua đồ nhi, cái gì Quân tử kiếm Nhạc tiên sinh phải không?

 

Lệnh Hồ Xung đau lòng nghĩ: “Lúc đó quần hào tụ tập ở Thiếu Lâm, ta đắc tội với sư phụ. Chuyện này hôm qua cả thiên hạ đều biết. Ta làm cho người ngoài chế nhạo sư phụ như vậy, tội thật đáng muôn thác”.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Lệnh Hồ Xung cử chỉ không đứng đắn, nhiều lần vi phạm môn quy, trước đây một năm hắn đã bị trục xuất khỏi môn hộ phái Hoa Sơn rồi.

 

Ý gã muốn nói sư phụ thua Lệnh Hồ Xung chỉ là thua người ngoài chứ không phải thua đệ tử bổn môn.

 

Người đó cười hỏi:

 

– Con bé họ Nhạc này là gì của Nhạc Bất Quần?

 

Nhạc Linh San tức giận nói:

 

– Ta có liên quan gì đến ngươi mà ngươi bắn chết con ngựa của ta? Đền ngựa cho ta!

 

Người kia cười nói:

 

Nhìn cái vẻ lẳng lơ của con bé này, hơn nửa là tiểu thiếp của Nhạc Bất Quần.

 

Hơn mười người còn lại lập tức cười ầm lên.

 

 

Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm kinh hãi: “Người này ăn nói thô bỉ, tuyệt không phải là nhân vật chính phái, e rằng bất lợi cho tiểu sư muội”.

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Các hạ là tiền bối giang hồ sao lại nói những lời dơ bẩn như vậy? Sư tỷ là thiên kim tiểu thư của sư phụ tại hạ.

 

Người đó cười nói:

 

– Thì ra là đại tiểu thư của Nhạc Bất Quần, thực chỉ có hư danh.

 

Một người đứng bên cạnh hỏi:

 

– Lư đại ca, tại sao chỉ có hư danh?

 

Người đó nói:

 

– Ta từng nghe người ta nói con gái của Nhạc Bất Quần tướng mạo xinh đẹp, là mỹ nữ trong hàng nhân vật đời sau nhưng vừa thấy thì cũng thường thôi.

 

Người khác cười nói:

 

– Con bé này tướng mạo cũng bình thường nhưng da trắng nõn nà, nếu lột hết quần áo chắc cũng mát mắt. Ha ha!

 

Mười mấy người đều cười rần cả lên, tiếng cười đầy ý dâm uế.

 

Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi, Lệnh Hồ Xung nghe những lời lẽ vô lễ như vậy đều tức giận vô cùng. Lâm Bình Chi rút trường kiếm ra quát:

 

– Các ngươi còn nói những lời vô sỉ nữa thì Lâm mỗ sẽ liều mạng với các ngươi.

 

Người đó cười nói:

 

– Các ngươi xem kìa, hai tên gian phu dâm phụ viết những chữ gì ở trên người tuyết?

 

Lâm Bình Chi lớn tiếng nói:

 

– Ta liều mạng với các ngươi!

 

Lệnh Hồ Xung nghe choang một tiếng, biết Lâm Bình Chi vung kiếm đâm ra. Tiếp theo nghe tiếng binh khí kêu choang choang, có người nhảy xuống ngựa động thủ với gã. Nhạc Linh San liền vung kiếm xông lên trước. Bảy tám tên hán tử cùng la lên:

 

– Để ta đối phó với con bé này.

 

Một tên hán tử cười nói:

 

– Mọi người đừng giành nhau, rồi ai cũng đến lượt.

 

Tiếng binh khí vang lên, Nhạc Linh San và địch nhân đã động thủ. Bỗng nghe một tên hán tử tức giận gầm lên, trong tiếng gầm đầy vẻ đau đớn. Hắn trúng kiếm bị thương rồi. Một tên hán tử nói:

 

– Con bé này hạ thủ rất ác độc. Sử lão tam, để ta báo thù cho.

 

Trong tiếng binh khí va nhau, Nhạc Linh San la lên:

 

– Cẩn thận!

 

Choang một tiếng, chỉ nghe Lâm Bình Chi hự lên một tiếng. Nhạc Linh San kinh hãi:

 

– Tiểu Lâm tử!

 

Dường như Lâm Bình Chi đã bị thương. Có người thét:

 

– Giết tiểu tử này đi!

 

Người cầm đầu nói:

 

– Đừng giết hắn, phải bắt sống. Đã bắt được con gái, con rể của Nhạc Bất Quần thì không sợ tên Ngụy quân tử đó không nghe lời bọn ta.

 

Lệnh Hồ Xung ngưng thần lắng tai, nhưng chỉ nghe được tiếng binh đao veo véo trên không. Đột nhiên choang một tiếng, lại bốp một tiếng. Một tên hán tử chửi:

 

– Mẹ kiếp! Đồ xú tiểu nương.

 

Lệnh Hồ Xung bỗng cảm thấy có người dựa vào lưng mình. Tiếng Nhạc Linh San thở hồng hộc, cô ta đang dựa vào “người tuyết”. Choang choảng mấy tiếng, một tên hán tử hô to lên:

 

– Còn chưa bắt được ngươi ư?

 

Nhạc Linh San kinh hãi la lên một tiếng, rồi không nghe tiếng binh khí giao nhau nữa, bọn hán tử đều cười ha hả.

 

Lệnh Hồ Xung cảm thấy Nhạc Linh San bị người kéo ra, lại nghe cô ta la:

 

– Buông ta ra! Buông ta ra!

 

Một người cười nói:

 

– Mẫn lão nhi, ngươi nói da thịt cô ta trắng nõn nà, lão tử ta không tin. Chúng ta lột áo cô ta ra xem thử nào.

 

Mọi người vỗ tay hoan hô. Lâm Bình Chi chửi:

 

– Đồ cẩu cường!

 

Bốp một tiếng, gã bị người đá cho một cước, lại nghe roạt một tiếng, đó là tiếng vải bị xé rách. Lệnh Hồ Xung tai nghe tiểu sư muội bị tặc nhân làm nhục, thì đâu còn nghĩ đến hàn độc của Nhậm Ngã Hành đã trục ra hết chưa. Chàng cố sức từ trong trụ tuyết nhảy ra, tay phải rút trường kiếm ở lưng, tay trái đưa lên vuốt tuyết đọng trên mắt. Nào ngờ tay trái không nghe theo chàng, không sao cử động được.

 

Trong tiếng kinh hãi hô hoán của mọi người, Lệnh Hồ Xung đưa tay phải lên vuốt mắt. Vừa thấy ánh sáng, trường kiếm phóng ra, ba tên hán tử bị trúng kiếm ở yết hầu. Chàng xoay người lại, choang choang hai tiếng, lại đâm trúng hai người nữa. Một tên hán tử vặn hai tay của Nhạc Linh San ra sau lưng, còn một tên hán tử đứng trước mặt cô ta để nghinh địch. Trường kiếm của Lệnh Hồ Xung đâm vào dưới sườn trái của gã, chân phải nhấc lên đá người gã một cước. Chàng rút trường kiếm từ thi thể gã ra, tai nghe sau lưng có người đánh lén. Lệnh Hồ Xung nghiêng đầu, phóng ngay hai chiêu kiếm đâm trúng tim hai người ở sau lưng. Thuận tay, chàng vung kiếm qua bên người Nhạc Linh San, đâm thẳng vào yết hầu gã nắm giữ hai tay cô. Gã buông hai tay, phục lên vai Nhạc Linh San, cổ họng máu phun ra như suối.

 

Biến cố này xảy ra quá đột ngột, trong nháy mắt, Lệnh Hồ Xung đã giết chín người. Tên cầm đầu quát lên một tiếng, múa tít song thiết bài đánh xuống đầu Lệnh Hồ Xung. Trường kiếm của Lệnh Hồ Xung rung động, từ trong khe hở giữa hai thiết bài đâm thẳng vào mắt trái của lão. Lão rú lên một tiếng rồi ngã ngửa về sau. Lệnh Hồ Xung quay lại chém ngang đâm thẳng, lại giết thêm ba tên nữa. Còn lại bốn tên sợ đến khiếp vía, la lên một tiếng, không ai bảo ai, đều chạy ra bốn phía để thoát thân.

 

Lệnh Hồ Xung quát to:

 

– Các ngươi làm nhục tiểu sư muội của ta thì đừng hòng còn một tên nào sống sót.

 

Chàng đuổi theo hai người, trường kiếm phóng nhanh ra, đều đâm xuyên từ sau ra trước ngực. Hai người này đang chạy gấp, trúng kiếm đã tắt thở rồi nhưng chân vẫn còn chạy hơn mười bước nữa mới ngã xuống đất.

 

Thấy hai người còn lại, một người chạy hướng Đông, một chạy hướng Tây, Lệnh Hồ Xung chạy nhanh về hướng Đông, sử kình lực phóng trường kiếm ra biến thành một đường ngân quang cắm sâu vào lưng người đó. Lệnh Hồ Xung quay lại đuổi theo người chạy về phía Tây, sau khi chạy được mười mấy trượng, đã đuổi kịp sau lưng gã. Chàng đưa tay ra, mới phát giác trong tay không có binh khí, bèn vận lực vào ngón tay, nhắm đâm vào sau lưng gã. Người đó thấy lưng đau buốt liền quay đao chém lại. Công phu quyền cước của Lệnh Hồ Xung bình thường, một chỉ vừa rồi tuy đâm trúng địch nhân nhưng không biết cách vận lực nên không đả thương được gã. Thấy gã vung đao chém đến, lòng chàng không khỏi hoang mang, vội né tránh. Thấy dưới sườn phải của gã có chỗ hở rất lớn, Lệnh Hồ Xung tung một quyền đánh ra, không ngờ cánh tay trái chỉ hơi nhúc nhích, giơ lên không được mà cương đao của địch nhân đã chém đến trước mặt.

 

Lệnh Hồ Xung kinh hãi vội nhảy lùi về sau. Hán tử đó vung đao chém mạnh đến. Lệnh Hồ Xung trong tay không có binh khí, không dám đối địch với gã nên đành quay người bỏ chạy. Nhạc Linh San lượm thanh trường kiếm dưới đất rồi nói lớn:

 

– Đại sư ca, nhận kiếm!

 

Cô ném trường kiếm tới. Lệnh Hồ Xung xoay tay phải chụp lấy kiếm rồi quay người lại cười ha hả.

 

Tên hán tử vung cương đao lên không, làm thế sắp chém xuống, bỗng thấy trường kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung lóe lên, gã sợ đến ngẩn người ra, đao không chém xuống được nữa.

 

Lệnh Hồ Xung từ từ đi đến gần, tên hán tử run cầm cập, quỳ hai gối xuống nền tuyết. Lệnh Hồ Xung tức giận nói:

 

– Ngươi làm nhục tiểu sư muội ta, ta không thể tha được.

 

Chàng chỉ trường kiếm vào yết hầu gã, tâm niệm vừa động, đến gần một bước hỏi khẽ:

 

– Chữ viết trên người tuyết là những chữ gì?

 

Gã hán tử run run nói:

 

– Là… là… “Biển cạn… đá mòn… tình vẫn… không phai”.

 

Kể từ khi trên đời có tám chữ “Biển cạn đá mòn. Tình vẫn không phai” tới nay, e rằng chưa từng có ai đọc lên với vẻ kinh hoàng mất vía như thế này. Chàng ngẩn người ra rồi nói:

 

– Biển cạn đá mòn. Tình vẫn không phai.

 

Lòng vô cùng đau xót, chàng phóng trường kiếm ra đâm vào yết hầu gã hán tử.

 

Lệnh Hồ Xung quay người lại, thấy Nhạc Linh San đang dìu Lâm Bình Chi đứng dậy, mặt mũi toàn thân hai người dính đầy máu. Lâm Bình Chi đứng thẳng người, cung tay nói với Lệnh Hồ Xung:

 

– Đa tạ Lệnh Hồ huynh đã cứu giúp.

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Có gì đâu? Ngươi bị thương có nặng không?

 

Lâm Bình Chi nói:

 

– Không sao.

 

Lệnh Hồ Xung đưa trường kiếm cho Nhạc Linh San, chỉ xuống hai dấu vó ngựa rồi nói:

 

– Sư phụ, sư nương đi về hướng này.

 

Lâm Bình Chi đáp dạ. Nhạc Linh San dắt hai con ngựa của địch nhân để lại rồi tung người nhảy lên ngựa. Cô nói:

 

– Chúng ta đi tìm gia gia má má đi.

 

Lâm Bình Chi cố gắng leo lên ngựa. Nhạc Linh San vọt ngựa chạy ngang qua người Lệnh Hồ Xung, cô thắng cương nhìn vào mặt chàng.

 

Lệnh Hồ Xung thấy ánh mắt của cô ta, cũng nhìn lại. Nhạc Linh San nói:

 

– Đa… đa tạ… đại sư ca…

 

Cô quay đầu thúc ngựa, cả hai chạy theo vết chân ngựa của vợ chồng Nhạc Bất Quần, về hướng Tây Bắc.

 

Lệnh Hồ Xung ngẩn người nhìn bóng hai người khuất sau rặng cây ở đằng xa, mới từ từ quay người lại, thấy Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh cả ba người đều đã giũ hết tuyết trên người, đang chăm chú nhìn mình.

 

Lệnh Hồ Xung vui mừng nói:

 

– Nhậm giáo chủ, vãn bối không làm ảnh hưởng đến chuyện của giáo chủ chứ?

 

Nhậm Ngã Hành cười gượng nói:

 

– Chuyện của ta thì không sao, nhưng chính ngươi thì hỏng hết rồi. Cánh tay trái của ngươi thế nào rồi?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Kinh mạch trên tay vãn bối không thuận, khí huyết không thông, không điều khiển được cánh tay theo ý muốn nữa rồi.

 

Nhậm Ngã Hành chau mày nói:

 

– Chuyện này có chút phiền phức, chúng ta từ từ nghĩ cách chữa. Ngươi đã cứu được đại tiểu thư của Nhạc gia, coi như đã báo đáp ân đức của sư môn rồi, từ nay không ai nợ ai nữa. Hướng huynh đệ, Lư lão đại tại sao càng ngày càng tệ hại, làm những chuyện đê tiện như vậy?

 

Hướng Vấn Thiên nói:

 

– Thuộc hạ nghe ngữ khí của hắn, dường như hắn muốn bắt hai tên này về Hắc Mộc Nhai.

 

Nhậm Ngã Hành nói:

 

– Chẳng lẽ là chủ ý của Đông Phương Bất Bại? Hắn và lão Ngụy quân tử đâu có xích mích gì?

 

Lệnh Hồ Xung chỉ mấy thi thể nằm ngổn ngang dưới tuyết hỏi:

 

– Những người này là thuộc hạ của Đông Phương Bất Bại ư?

 

Nhậm Ngã Hành nói:

 

– Là thuộc hạ của ta.

 

Lệnh Hồ Xung gật đầu, Doanh Doanh nói:

 

– Gia gia, cánh tay của Xung ca thế nào?

 

Nhậm Ngã Hành cười nói:

 

– Ngươi đừng lo! Con rể ngoan trục hàn độc cho gia gia. Thái Sơn lão nhân đương nhiên sẽ tìm cách trị khỏi cánh tay cho hắn.

 

Lão nói vậy rồi cười ha hả nhìn Lệnh Hồ Xung, khiến chàng rất lúng túng.

 

Doanh Doanh nói khẽ:

 

– Gia gia, gia gia đừng nói vậy nữa. Xung ca từ nhỏ đã là bạn thanh mai trúc mã với Nhạc tiểu thư phái Hoa Sơn. Vừa rồi, Xung ca đối với Nhạc tiểu thư có thần sắc như vậy, chẳng lẽ gia gia không hiểu sao?

 

Nhậm Ngã Hành cười nói:

 

– Nhạc Bất Quần ngụy quân tử là cái thá gì? Con gái của hắn làm sao có thể bì với con gái của ta được? Hơn nữa Nhạc cô nương này đã yêu người khác. Hạng gái lẳng lơ như vậy từ nay về sau Xung nhi đừng để tâm đến làm gì nữa. Chuyện chơi với nhau từ hồi nhỏ, có gì đáng bận tâm đâu.

 

Doanh Doanh nói:

 

– Xung ca vì hài nhi mà đại náo Thiếu Lâm, thiên hạ đều biết, lại vì hài nhi mà không muốn trở về Hoa Sơn, chỉ riêng hai chuyện này đã làm cho hài nhi mãn nguyện lắm rồi. Còn những chuyện khác không cần đề cập đến.

 

Nhậm Ngã Hành biết con gái vô cùng sính cường hiếu thắng, Lệnh Hồ Xung còn chưa đề cập đến chuyện cầu hôn, nên bây giờ lão không tiện nói nhiều. Dù sao chuyện này cũng diễn ra không sớm thì muộn. Lão liền cười ha hả nói:

 

– Hay lắm, hay lắm, chung thân đại sự từ từ hãy nói. Xung nhi, bí quyết đả thông kinh mạch tay trái ta truyền cho ngươi trước.

 

Lão vẫy Lệnh Hồ Xung sang một bên nói pháp môn vận khí, thông mạch ra sao, bảo hắn thuật lại một lần, nhớ đến mức không sai rồi nói:

 

– Ngươi giúp ta trục hàn độc, ta dạy cho ngươi đả thông kinh mạch, hai chúng ta vẫn không ai thua thiệt. Muốn làm cho kinh mạch cánh tay trái hồi phục như cũ thì phải mất hết bảy ngày, không thể nóng vội được.

 

Lệnh Hồ Xung đáp dạ.

 

Nhậm Ngã Hành vẫy tay bảo Hướng Vấn Thiên và Doanh Doanh đến. Lão nói:

 

– Xung nhi, hôm đó ở Cô Sơn Mai trang, ta mời ngươi gia nhập Nhật Nguyệt thần giáo, lúc đó ngươi đã cự tuyệt. Hôm nay tình thế đã khác, lão phu nhắc lại chuyện cũ. Lần này ngươi sẽ không lần lữa thoái thác chứ?

 

Lệnh Hồ Xung chần chừ chưa đáp, Nhậm Ngã Hành nói tiếp:

 

– Ngươi luyện Hấp tinh đại pháp của ta, về sau sẽ phát sinh hậu hoạn vô cùng; lúc chân khí dị chủng trong cơ thể phát tác thì sống không được mà chết cũng không xong. Lời lão phu nói quyết không hối hận, nếu ngươi không gia nhập vào bổn giáo thì dù có gả Doanh Doanh cho ngươi, ta cũng không thể truyền cách hóa giải cho ngươi. Con gái ta trách ta cả đời, ta cũng vẫn giữ nguyên lời nói đấy. Bây giờ đại sự trước mắt của chúng ta là đi tính sổ với tên Đông Phương Bất Bại, ngươi có đi theo chúng ta không?

 

Lệnh Hồ Xung nói:

 

– Giáo chủ đừng trách, vãn bối quyết không thể gia nhập Nhật Nguyệt thần giáo.

 

Lệnh Hồ Xung nói hai câu này rất dõng dạc, chém đinh chặt sắt, tuyệt không còn chỗ xoay chuyển. Bọn Nhậm Ngã Hành ba người vừa nghe liền biến sắc. Hướng Vấn Thiên hỏi:

 

– Vậy là tại sao? Huynh đệ coi thường Nhật Nguyệt thần giáo ư?

 

Lệnh Hồ Xung chỉ vào mười mấy xác chết ở trên tuyết nói:

 

– Trong Nhật Nguyệt thần giáo toàn là những người này, tuy vãn bối không ra gì nhưng cũng thấy xấu hổ thay. Hơn nữa, vãn bối đã hứa với Định Nhàn sư thái phải đi làm chưởng môn phái Hằng Sơn.

 

Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh cả ba người đều lấy làm kinh ngạc. Lệnh Hồ Xung không muốn gia nhập thần giáo cũng không có gì lạ, câu sau cùng của hắn thật mới là lạ đời, cả ba người không tin vào tai mình nữa.

 

Nhậm Ngã Hành đưa ngón trỏ chỉ vào mặt Lệnh Hồ Xung. Bỗng lão cười làm chấn động những mảng tuyết tụ trên những cành cây gần đó rơi ào ào xuống. Lão cười một trận rồi mới nói:

 

– Ngươi… ngươi… ngươi muốn đi làm ni cô ư? Đi làm chưởng môn nhân của bọn ni cô ư?

 

Lệnh Hồ Xung nghiêm sắc mặt nói:

 

– Không phải làm ni cô mà là đi làm chưởng môn nhân phái Hằng Sơn. Lúc Định Nhàn sư thái lâm tử, chính miệng sư thái đã cầu xin vãn bối, nếu vãn bối không chấp thuận thì lão sư thái chết không nhắm mắt. Định Nhàn sư thái vì vãn bối mà chết, vãn bối biết rõ chuyện này là chuyện khiến ai nghe cũng kinh ngạc nhưng không cách nào từ chối được.

 

Nhậm Ngã Hành cười mãi không thôi. Doanh Doanh nói:

 

– Định Nhàn sư thái vì hài nhi mà chết.

 

Lệnh Hồ Xung nhìn cô, trong ánh mắt chứa đầy niềm cảm kích. Nhậm Ngã Hành ngừng cười. Lão hỏi:

 

– Ngươi nhận sự ủy thác của người mà phải cố sức vậy ư?

 

Lệnh Hồ Xung đáp:

 

– Đúng vậy. Định Nhàn sư thái vì chịu sự ủy thác của vãn bối nên mới bị táng mạng.

 

Nhậm Ngã Hành gật đầu nói:

 

– Vậy cũng được. Ta là lão quái còn ngươi là tiểu quái. Không làm những chuyện lạ đời thì sao mà thành người kinh thiên động địa được. Ngươi đi làm chưởng môn của bọn ni cô lớn nhỏ thì ngươi cứ đi Hằng Sơn đi.

 

Lệnh Hồ Xung lắc đầu nói:

 

– Không! Vãn bối muốn lên chùa Thiếu Lâm.

 

Nhậm Ngã Hành hơi ngạc nhiên rồi liền hiểu ra. Lão nói:

 

– Phải rồi, ngươi muốn đem thi thể của hai lão ni cô đưa về núi Hằng Sơn.

 

Lão quay lại nói với Doanh Doanh:

 

– Ngươi muốn theo Xung nhi đến chùa Thiếu Lâm không?

 

Doanh Doanh đáp:

 

– Không, hài nhi theo gia gia.

 

Nhậm Ngã Hành nói:

 

– Đúng, ngươi không thể theo hắn lên Hằng Sơn làm ni cô được.

 

Lão nói vậy rồi cười ha hả, nhưng trong tiếng cười lại đượm vẻ cay đắng. Lệnh Hồ Xung cung tay xá dài nói:

 

– Nhậm giáo chủ, Hướng đại ca, Doanh Doanh, xin cáo từ.

 

Lệnh Hồ Xung quay người bước đi. Chừng hơn mười bước chàng quay người lại hỏi:

 

– Nhậm giáo chủ, khi nào các vị lên Hắc Mộc Nhai?

 

Nhậm Ngã Hành nói:

 

– Đây là chuyện nội bộ của bổn giáo, không thể để người ngoài nhọc tâm lo lắng.

 

Lão biết Lệnh Hồ Xung hỏi câu này là có ý muốn rút đao tương trợ cùng đối phó với Đông Phương Bất Bại nên lão liền từ chối.

 

Lệnh Hồ Xung gật đầu, lượm thanh trường kiếm ở dưới tuyết giắt vào lưng rồi quay người đi.

Bình luận chương

Dưới chương này đang có gì?

Để lại cảm nhận, trả lời nhau gọn gàng và thả cảm xúc ngay trên từng ý.

0 ý kiến
Đăng nhập để tham gia bàn luận.

Bạn có thể để lại cảm nhận, trả lời người khác và thả cảm xúc cho từng bình luận.